
Sự tính toán cay đắng của người vợ
Chương 3
Lưu Đan Chi POV:
Nụ cười trên môi tôi ngày càng trở nên cứng đờ. Tôi cảm thấy mặt mình tái đi, hơi thở trở nên khó khăn.
Tôi cần phải rời khỏi đây.
Tôi vội vã bước về phía nhà vệ sinh, tìm kiếm một chút không gian riêng để thở.
Tôi đứng trước gương, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Một người phụ nữ xinh đẹp, thanh lịch, nhưng đôi mắt lại trống rỗng và vô hồn. Thật thảm hại.
Tôi vốc nước lạnh lên mặt, cố gắng trấn tĩnh lại. Nỗi đau trong lồng ngực như một con quái vật đang gào thét, muốn xé toạc tôi ra.
Đột nhiên, tôi nghe thấy những âm thanh mờ ám phát ra từ một phòng nghỉ gần đó. Tiếng rên rỉ khe khẽ, tiếng thở dốc, và tiếng hôn môi ướt át.
"Lương... đừng ở đây... người ta sẽ thấy..." Giọng nói của Càm Vân San nũng nịu, xen lẫn tiếng thở gấp.
"Sợ gì chứ?" Giọng Lương trầm khàn, đầy vẻ ham muốn. "Anh chỉ muốn hôn em thôi, bảo bối của anh."
Một nụ hôn mãnh liệt khác. Tiếng thở của Vân San trở nên dồn dập hơn.
"Em ngoan ngoãn sinh con cho anh, anh sẽ thưởng cho em một căn biệt thự ở Hồ Tây, được không?" Lương nói, giọng đầy vẻ dụ dỗ.
"Vâng... em nghe lời anh..."
Họ tiếp tục những hành động thân mật, rồi tiếng bước chân xa dần.
Tôi đứng chết trân tại chỗ. Toàn thân tôi run rẩy.
Trong suốt bảy năm qua, Lương luôn là một người đàn ông rất kiềm chế trong chuyện chăn gối. Anh nói anh tôn trọng tôi, anh yêu tâm hồn tôi hơn là thể xác.
Hóa ra, không phải anh kiềm chế, mà là anh không có ham muốn với tôi.
Anh ta khao khát Càm Vân San. Anh ta khao khát sự trẻ trung, sự ngây thơ, sự phục tùng của cô ta. Một phiên bản hoàn hảo hơn, một phiên bản mà tôi không bao giờ có thể trở thành.
Một cảm giác nhục nhã và đau đớn tột cùng xâm chiếm lấy tôi.
Tôi cố gắng hít một hơi thật sâu, gượng gạo bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Ngay lúc đó, Càm Vân San bước tới, khuôn mặt cô ta ửng hồng, đôi môi sưng mọng. Trên cổ cô ta, một vết hôn đỏ thẫm hiện ra rõ mồn một.
Cô ta nhìn tôi, có chút e dè. "Chị Chi... chị có thể giúp em lấy ly nước cam được không? Em hơi mệt."
Tôi nhìn cô ta, rồi nhìn ly nước cam trên bàn cách đó không xa. Cơn giận dữ và ghê tởm bùng lên trong tôi. Bàn tay tôi siết chặt lại, run lên bần bật.
Đúng lúc đó, một tiếng "ầm" lớn vang lên.
Một chiếc kệ trang trí lớn ở trên cao bất ngờ đổ sập xuống. Những chai rượu vang, những chiếc ly pha lê rơi loảng xoảng, vỡ tan tành.
Mọi người hoảng hốt la lên.
Theo bản năng, tôi cố gắng lùi lại, nhưng đã quá muộn. Chiếc kệ đổ ập xuống ngay vị trí tôi và Càm Vân San đang đứng.
Tôi cảm thấy một cú va đập mạnh vào người, rồi ngã xuống sàn. Mảnh vỡ của ly thủy tinh cắm vào da thịt tôi, đau nhói.
Nhưng điều khiến tôi đau đớn hơn cả, là hành động của Hoàng Văn Lương.
Ngay khi chiếc kệ đổ xuống, anh ta đã lao tới như một tia chớp. Nhưng không phải về phía tôi.
Anh ta lao đến, ôm chầm lấy Càm Vân San, dùng cả thân mình để che chắn cho cô ta.
"Em có sao không? Có bị thương ở đâu không?" Anh ta lo lắng hỏi, kiểm tra từng li từng tí trên người cô ta.
Càm Vân San chỉ bị vài vết xước nhỏ trên tay, nhưng cô ta đã khóc nức nở trong lòng anh ta.
Lương liếc nhìn tôi, người đang nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, giữa một đống đổ nát. Ánh mắt anh ta thoáng qua một tia phức tạp, nhưng rồi anh ta quay đi, bế thốc Càm Vân San lên.
"Mau gọi xe cấp cứu! Bụng cô ấy... đứa bé..."
Anh ta vội vã bế cô ta đi, bỏ lại tôi một mình, không một lời hỏi han, không một ánh nhìn.
Tôi nằm đó, máu từ những vết cắt trên người tôi bắt đầu loang ra. Tôi nhìn theo bóng lưng vội vã của anh ta, trái tim tôi như đã ngừng đập.
Đó là khoảnh khắc tôi biết, mọi thứ đã thực sự kết thúc.
Tôi tự mình bắt taxi đến bệnh viện. Y tá hỏi người nhà tôi đâu, tôi chỉ mỉm cười và nói rằng tôi có thể tự lo được.
Khi tôi đang ngồi chờ trong phòng cấp cứu, tôi nhìn thấy họ.
Hoàng Văn Lương đang ở phòng bên cạnh, ân cần chăm sóc cho Càm Vân San. Anh ta dịu dàng lau nước mắt cho cô ta, đút cho cô ta từng thìa cháo, thổi cho nguội.
Anh ta còn cúi xuống, hôn lên trán cô ta, thì thầm điều gì đó khiến cô ta mỉm cười.
Đã bao lâu rồi tôi không nhận được sự dịu dàng đó từ anh?
Cô y tá đi ngang qua, nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ. "Anh chồng nhà kia thương vợ thật đấy. Vợ chỉ bị trầy xước nhẹ mà lo cuống cả lên."
Anh chồng.
Hóa ra, trong mắt người ngoài, họ mới là một cặp đôi thực sự.
Tôi không còn cảm thấy đau nữa. Chỉ có một sự mệt mỏi vô tận.
Rời đi. Đó là con đường duy nhất.
Tôi phải rời khỏi đây, rời khỏi cuộc hôn nhân giả dối này, rời khỏi người đàn ông đã chà đạp lên tình yêu và lòng tự trọng của tôi.
Đã đến lúc tôi phải sống cho chính mình.
Có thể bạn cũng thích





