
Người bạn đời mang thai của Sói Trắng, được đánh dấu cho cơ hội thứ hai
Chương 2
Lương Bích An POV:
Tôi lái xe đến điểm hẹn, một quán bar tư nhân ẩn mình trong một con hẻm khuất nẻo ở khu phố cổ. Nơi này không dành cho những người bình thường. Không khí đặc quánh mùi tiền bạc, quyền lực và những bí mật thối nát.
Tôi đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch, bên trong là một không gian hoàn toàn khác. Ánh đèn vàng mờ ảo, tiếng nhạc jazz du dương và những bộ sofa da sang trọng. Mai Hoàng Thiên đã ngồi sẵn ở một góc khuất, ly rượu whisky màu hổ phách trên tay khẽ sóng sánh.
Hắn ta không giống như những lời đồn đại. Vẫn là vẻ ngoài hào nhoáng, lãng tử với mái tóc nâu được tạo kiểu cầu kỳ và bộ vest hàng hiệu đắt tiền, nhưng đôi mắt hắn lại khác. Đôi mắt màu hạt dẻ sâu thẳm, sắc bén và nguy hiểm như một con thú săn mồi, hoàn toàn trái ngược với nụ cười cợt nhả trên môi.
Khi tôi bước đến gần, một mùi hương kỳ lạ xộc vào mũi tôi. Mùi gỗ đàn hương, bạc hà và một chút gì đó hoang dã, nguyên thủy. Mùi hương đó như một chất xúc tác, đánh thức một thứ gì đó sâu thẳm bên trong tôi, một sức mạnh nguyên sơ mà tôi đã cố gắng kìm nén suốt nhiều năm. Dòng máu trong huyết quản tôi như sôi lên, một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc.
Tôi ngồi xuống đối diện hắn, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh dù tim đang đập loạn nhịp. "Anh gọi tôi ra đây có việc gì?"
Hắn nhếch mép cười, một nụ cười khiến tôi cảm thấy gai người. "Giám đốc Lương, cô thật sự nghĩ rằng đứa con trong bụng có thể củng cố vị trí của cô sao?"
Giọng nói của hắn trầm thấp, mỉa mai. "Để tôi nói cho cô một bí mật nhé. Trà My, cô người mẫu nhỏ bé đó, đã mang thai 6 tháng. Một đứa con trai. Và nhà họ Vạn đã công nhận nó là 'cháu đích tôn chân chính'."
Từng lời hắn nói ra như những nhát dao đâm thẳng vào tim tôi, dù tôi đã biết trước sự thật. Nhưng nghe nó từ miệng một kẻ ngoài cuộc, sự sỉ nhục càng nhân lên gấp bội.
"Anh..." Tôi cố gắng phản bác, nhưng cổ họng lại nghẹn đắng.
"Cô vẫn còn muốn tự lừa dối mình sao?" Hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Mười lăm năm. Cô đã dành mười lăm năm để xây dựng sự nghiệp cho một kẻ bất tài, yếu đuối, và giờ thì sao? Hắn ta sẵn sàng vứt bỏ cô như một món đồ cũ để chào đón một đứa con trai nối dõi."
Sự thật phũ phàng khiến tôi không thể thở nổi.
"Cô nghĩ tình yêu của cô vĩ đại lắm sao? Lương Bích An, cô chỉ là một con cờ trong tay hắn ta, một công cụ để hắn ta leo lên. Và giờ, khi có công cụ tốt hơn, cô trở thành đồ bỏ đi." Hắn nghiêng người về phía trước, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào tôi. Một luồng áp lực vô hình tỏa ra từ hắn, mạnh mẽ và áp đảo, khiến tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Đây không phải là một công tử ăn chơi. Đây là một con mãnh thú đội lốt người.
Hắn vẫy tay, một màn hình lớn phía sau quầy bar đột nhiên sáng lên. Trên đó, là những hình ảnh, những đoạn video mà tôi không bao giờ muốn thấy.
Vạn Tùng Dương và Trà My. Họ ở trong căn hộ cao cấp mà tôi biết anh ta đã mua, nhưng anh ta nói dối đó là khoản đầu tư. Anh ta đang xoa bụng Trà My, thì thầm những lời yêu thương. Rồi cảnh quay chuyển sang một cuộc trò chuyện của anh ta với mẹ mình.
"Mẹ, Bích An... cô ấy chỉ là cái vỏ rỗng thôi. Con cần một đứa con trai để củng cố địa vị. Đứa bé của Trà My mới là tương lai của Vạn Tín. Sau khi con ổn định mọi thứ, con sẽ tìm một lý do để chia tay Bích An."
Giọng nói quen thuộc của anh ta, từng lời từng chữ, như những mũi kim độc đâm vào màng nhĩ tôi. Cái vỏ rỗng...
Thế giới trước mắt tôi chao đảo. Mọi thứ sụp đổ. Tình yêu, sự hy sinh, niềm tin... tất cả chỉ là một trò hề. Mười lăm năm của tôi, chỉ đổi lại được hai từ "vỏ rỗng".
Tôi cảm thấy lồng ngực đau nhói, cổ họng khô khốc. Nhưng tôi không khóc. Nước mắt đã cạn khô từ lâu rồi. Chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi căm hận đang dần trỗi dậy từ đống tro tàn của trái tim.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt của Mai Hoàng Thiên. "Anh muốn gì?"
Hắn hài lòng mỉm cười, nụ cười của một kẻ đi săn đã dồn được con mồi vào góc chết. "Rất đơn giản. Tôi muốn hợp tác với cô."
"Hợp tác?"
"Đúng vậy," hắn gật đầu. "Tôi muốn Vạn Tín sụp đổ. Và cô, Lương Bích An, cô là chìa khóa. Cô hiểu rõ Vạn Tín hơn bất cứ ai. Cô nắm trong tay những công nghệ cốt lõi mà Vạn Tùng Dương còn chưa biết cách sử dụng."
"Tại sao tôi phải tin anh?" Tôi hỏi lại, giọng nói lạnh lùng và cảnh giác. Tôi sẽ không phạm sai lầm một lần nữa, sẽ không bao giờ đặt niềm tin vào bất kỳ người đàn ông nào.
"Cô không cần tin tôi. Cô chỉ cần tin vào mong muốn trả thù của chính mình." Hắn rót cho tôi một ly rượu. "Tôi sẽ cung cấp cho cô mọi nguồn lực cần thiết: tiền bạc, nhân lực, mối quan hệ. Chúng ta sẽ cùng nhau kéo nhà họ Vạn xuống địa ngục."
Hắn dừng lại, rồi nói tiếp, một thông tin cuối cùng, một đòn chí mạng kết liễu mọi do dự của tôi.
"À, còn một chuyện nữa. Cô có biết Vạn Tùng Dương đã dùng quỹ của dự án năng lượng mới mà cô vất vả xây dựng để làm gì không?" Hắn nhếch mép. "Hắn ta đã dùng số tiền đó để mua một hòn đảo tư nhân, đặt theo tên của Trà My và đứa con trai chưa chào đời của họ."
Cạch.
Chiếc ly trong tay tôi vỡ tan. Những mảnh thủy tinh sắc nhọn cứa vào lòng bàn tay, máu tươi nhỏ giọt xuống sàn nhà, nhưng tôi không cảm thấy đau. Nỗi đau thể xác lúc này chẳng là gì so với sự phản bội đang thiêu đốt tâm can tôi.
Đó là công sức của tôi. Là mồ hôi và nước mắt của tôi. Hắn ta đã lấy đi tất cả, không chỉ tình yêu, mà cả sự nghiệp và tâm huyết của tôi, để dâng cho một người đàn rà khác.
Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao.
"Được. Tôi đồng ý."
Có thể bạn cũng thích





