
Người bạn đời mang thai của Sói Trắng, được đánh dấu cho cơ hội thứ hai
Chương 3
Lương Bích An POV:
Những ngày sau đó trôi qua như một cơn ác mộng. Vạn Tùng Dương cố gắng tỏ ra là một người chồng sắp cưới chu đáo. Anh ta mua hoa, nấu những món tôi thích, nói những lời ngọt ngào. Nhưng mọi hành động của anh ta giờ đây chỉ khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
Sự giả tạo của anh ta thật hoàn hảo, nhưng nó không thể qua được mắt tôi nữa. Tôi nhìn anh ta, và tất cả những gì tôi thấy là một kẻ nói dối, một kẻ phản bội, một tên trộm đã đánh cắp mười lăm năm cuộc đời tôi.
"Bích An, anh nghĩ chúng ta nên để Trà My tham gia vào dự án mới," anh ta nói vào một buổi sáng, khi tôi đang chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp. "Cô ấy có nhiều mối quan hệ trong giới giải trí, có thể giúp quảng bá cho tập đoàn."
Tôi đóng sập tập tài liệu lại, tạo ra một tiếng động khô khốc. "Không."
"Em sao vậy?" Anh ta cau mày. "Đây là một cơ hội tốt. Em đừng có lúc nào cũng ghen tuông vô cớ như vậy."
Ghen tuông? Tôi bật cười thành tiếng, một tiếng cười chua chát và điên dại. "Ghen tuông? Vạn Tùng Dương, anh lấy tư cách gì để nói hai từ đó với tôi? Anh nghĩ tôi không biết gì sao? Hay anh nghĩ tôi là một con ngốc, dễ dàng bị anh dắt mũi?"
Sắc mặt anh ta tái đi. "Em... em nói linh tinh gì vậy?"
"Tôi không có thời gian để đôi co với anh." Tôi đứng dậy, cầm lấy túi xách. "Tôi có việc ở công ty."
Tôi bỏ đi, để lại anh ta đứng chết trân giữa phòng. Ngay khi bước ra khỏi cửa, tôi gọi cho đội an ninh của mình. "Theo dõi mọi động tĩnh của Vạn Tùng Dương. Không cho phép anh ta rời khỏi thành phố nếu không có sự cho phép của tôi."
Trả thù không thể chỉ dựa vào cảm xúc. Tôi cần bằng chứng, những bằng chứng không thể chối cãi để hủy hoại anh ta hoàn toàn.
Tôi đến văn phòng, trái tim nặng trĩu. Tôi gọi cho Tuấn, trưởng phòng IT, một trong những người trung thành nhất của tôi.
"Chị cần em giúp một việc. Hack vào tất cả các thiết bị cá nhân và tài khoản ngân hàng của Vạn Tùng Dương. Lấy tất cả dữ liệu, đặc biệt là những giao dịch tài chính bất thường trong hai năm qua."
Một cơn giận dữ lạnh lẽo bùng lên trong tôi, mạnh mẽ đến mức những chiếc đèn trong văn phòng đột nhiên chớp tắt. Tuấn thoáng giật mình trước luồng khí lạnh tỏa ra từ tôi, nhưng anh ta nhanh chóng cúi đầu. "Vâng, thưa giám đốc."
Trong khi Tuấn làm việc, tôi ngồi trong văn phòng, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ của cuộc đời mình. Bằng chứng mà Mai Hoàng Thiên đưa cho tôi đã đủ để hủy hoại danh tiếng của Tùng Dương, nhưng tôi muốn nhiều hơn thế. Tôi muốn anh ta phải trả giá cho từng giọt nước mắt, từng đêm mất ngủ, từng sự hy sinh của tôi.
Vài giờ sau, Tuấn gửi cho tôi một tập tin được mã hóa.
Tôi mở nó ra.
Bên trong là cả một thế giới dối trá và phản bội.
Hàng loạt giao dịch chuyển tiền khổng lồ vào tài khoản của Trà My. Hợp đồng mua bán căn hộ penthouse, siêu xe, du thuyền... tất cả đều đứng tên cô ta. Và rồi, là thứ khiến tôi chết lặng.
Bản kế hoạch chi tiết cho việc chuyển nhượng 5% cổ phần của Vạn Tín, số cổ phần mà tôi đáng lẽ sẽ nhận được sau khi kết hôn, cho đứa con trai chưa chào đời của Trà My. Hắn ta đã lên kế hoạch tất cả, từ rất lâu rồi. Hắn ta đã định sẵn sẽ đá tôi ra khỏi cuộc đời anh ta ngay khi đứa "cháu đích tôn" đó ra đời.
Và bản kế hoạch mua hòn đảo tư nhân mang tên "Dương My Tín" - một sự kết hợp giữa tên của anh ta, Trà My và tập đoàn Vạn Tín.
Mười lăm năm. Tình yêu và sự hy sinh của tôi, cuối cùng chỉ là một trò đùa.
Một tiếng gầm gừ bật ra từ cổ họng tôi, một âm thanh không giống tiếng người. Cơn thịnh nộ nguyên thủy, sức mạnh tiềm ẩn trong dòng máu tôi, đang gào thét đòi được giải thoát. Cơn đau trong lồng ngực dữ dội đến mức tôi phải cắn chặt vào mu bàn tay mình, để lại một dấu răng sâu hoắm, máu rỉ ra. Cơn đau thể xác giúp tôi tỉnh táo lại, kéo tôi ra khỏi bờ vực của sự điên loạn.
"Tuấn," tôi gọi qua điện thoại nội bộ, giọng nói lạnh lẽo và kiên quyết. "Sao chép tất cả bằng chứng này thành nhiều bản. Tiếp tục theo dõi mọi tài khoản của anh ta. Tôi muốn biết từng đồng anh ta chi tiêu, từng tin nhắn anh ta gửi đi."
Khi tôi đang chìm trong kế hoạch trả thù, cánh cửa văn phòng đột nhiên mở ra. Vạn Tùng Dương bước vào, trên tay là một hộp cơm trưa, nở một nụ cười mà tôi từng cho là ấm áp nhất thế gian.
"Bích An, em làm việc vất vả rồi. Anh mang đồ ăn trưa cho em đây." Anh ta đặt hộp cơm lên bàn, ân cần như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Anh ta diễn thật đạt. Một người chồng sắp cưới hoàn hảo. Nhưng trong mắt tôi, anh ta chỉ là một diễn viên tồi tệ trên một sân khấu mục nát.
Tôi nhìn anh ta, rồi nhìn vào màn hình máy tính vẫn còn đang hiển thị những bằng chứng phản bội của anh ta. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi tôi.
Diễn đi, Tùng Dương. Cứ diễn đi. Vì đây sẽ là vai diễn cuối cùng trong cuộc đời anh.
Có thể bạn cũng thích





