
Điều không mong muốn, điều không thể ngăn cản
Chương 2
Lạc Kim Linh POV:
"Các người có phải là người không?" Tôi gào lên, giọng nói vỡ tan vì đau đớn và phẫn nộ. "Con gái ruột của mình bị lạc mười năm trời, các người không xót thương thì thôi, lại còn coi nó như một món nợ, một sự sỉ nhục?"
"Tôi đã làm gì sai? Sai lầm duy nhất của tôi là được các người sinh ra!"
Tôi chỉ vào mặt họ, từng người một. "Các người sẽ phải hối hận. Tôi sẽ khiến các người phải hối hận!"
"Mày... mày dám nguyền rủa bố mẹ mày à?" Mẹ tôi run rẩy vì tức giận, chỉ tay vào mặt tôi. "Đồ súc sinh! Đồ vong ân bội nghĩa! Tao đã sinh ra mày, nuôi mày lớn, bây giờ mày quay lại cắn tao à?"
"Sinh ra tôi? Nuôi tôi lớn?" Tôi cười một cách điên dại. "Từ lúc bốn tuổi đến mười bốn tuổi, lúc tôi đói khổ nhất, bị đánh đập tàn nhẫn nhất, các người ở đâu? Các người đang sống trong nhung lụa, còn tôi phải bới rác để tìm đồ ăn! Tám năm tôi trở về, tôi đã đưa cho các người hơn một tỷ đồng, còn Hải Anh, đứa con gái cưng của các người, đã đưa cho các người được đồng nào chưa?"
Mẹ tôi cứng họng, không nói được lời nào.
Bà ta chỉ biết rằng Hải Anh mỗi tháng đều tiêu tốn của gia đình hàng chục, thậm chí hàng trăm triệu cho việc mua sắm, du lịch.
"Tiền bạc thì tính toán làm gì? Tình cảm mới là quan trọng!" Bố tôi cố gắng biện minh.
"Tình cảm?" Tôi nhìn ông ta, ánh mắt đầy vẻ châm biếm. "Trong nhà này có thứ đó sao? Các người chỉ biết đến tiền và sĩ diện thôi."
Trong cơn điên loạn, tôi vớ lấy chiếc bình gốm cổ trên bàn, món đồ mà bố tôi yêu quý nhất, và ném mạnh xuống sàn.
"Choang!"
Chiếc bình vỡ tan tành, giống như trái tim tôi vậy.
Mẹ tôi hét lên một tiếng thất thanh, ôm lấy ngực như thể chính bà ta bị đâm một nhát.
"Trời ơi! Cái bình đời Minh của tôi!" Bố tôi lao đến, đau đớn nhìn những mảnh vỡ trên sàn. Ông ta ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
"Mày... con khốn! Tao sẽ giết mày!"
Ông ta vung tay, một cây gậy đánh golf bằng kim loại nhắm thẳng vào đầu tôi.
Ngay lúc đó, một giọng nói trong trẻo, yếu ớt vang lên từ trên cầu thang.
"Bố, mẹ, có chuyện gì vậy ạ?"
Là Lạc Hải Anh.
Chị ta mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa trắng muốt, mái tóc dài xõa trên vai, khuôn mặt xinh đẹp tỏ ra vẻ ngơ ngác và lo lắng.
Bố tôi lập tức dừng tay lại. Mẹ tôi vội vàng chạy đến bên Hải Anh, giọng đầy lo lắng.
"Hải Anh, sao con lại xuống đây? Gió lạnh lắm, mau lên phòng đi."
"Con nghe thấy tiếng động lớn quá," Hải Anh nhìn xuống sàn nhà đầy mảnh vỡ, rồi lại nhìn tôi, đôi mắt mở to ngạc nhiên. "Em... em Kim Linh, sao em lại làm thế? Đó là chiếc bình bố yêu thích nhất mà."
Mẹ tôi vội vàng giải thích, "Không có gì đâu con yêu. Chắc là em con không vui vì chuyện của Lộc. Con đừng để ý."
Bà ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy cảnh cáo.
Hải Anh bước xuống cầu thang, đến bên cạnh tôi. Chị ta khoác tay Bá Lộc, người cũng vừa mới xuất hiện sau lưng chị ta, và mỉm cười ngọt ngào.
"Bố, mẹ, anh Lộc có mua quà cho hai người này."
Chị ta đưa cho bố mẹ tôi hai chiếc hộp quà sang trọng. "Của mẹ là một sợi dây chuyền kim cương, còn của bố là một chiếc đồng hồ phiên bản giới hạn. Anh Lộc còn nói, tiền sính lễ sẽ là một căn biệt thự ở khu Thảo Điền và 10 tỷ tiền mặt."
Mắt bố mẹ tôi sáng rực lên. Họ quên hết cả tức giận, vội vàng mở hộp quà ra xem, miệng không ngừng xuýt xoa khen ngợi.
"Lộc đúng là hào phóng quá!"
"Hải Anh của mẹ thật có phúc."
Không ai để ý đến tôi, người đang đứng đó như một pho tượng.
Hải Anh lúc này mới quay sang nhìn tôi, vẻ mặt đầy áy náy.
"Kim Linh, chị xin lỗi... Chị không biết em và anh Lộc..."
Chị ta cố tình bỏ lửng câu nói.
"Chị biết anh Lộc là bạn trai của em," tôi lạnh lùng ngắt lời.
"Không phải đâu em," Hải Anh vội vàng xua tay. "Là anh Lộc chủ động theo đuổi chị. Anh ấy nói... anh ấy nói rằng anh ấy không thể chịu được một người bạn gái không có học thức, suốt ngày lấm lem bùn đất. Anh ấy nói, ở bên cạnh em khiến anh ấy cảm thấy mất mặt..."
Từng lời của Hải Anh như những nhát dao cuối cùng, đâm sâu vào trái tim tôi.
Thế Bá Lộc, người đàn ông tôi từng yêu bằng cả sinh mệnh, lại có thể nói ra những lời tàn nhẫn như vậy sao?
Tôi cảm thấy lồng ngực đau nhói, cổ họng nghẹn đắng.
Một nụ cười méo mó nở trên môi tôi.
Nụ cười còn thê thảm hơn cả tiếng khóc.
Mẹ tôi chen vào, giọng đầy hả hê, "Đấy, mày nghe thấy chưa? Người ta chê mày đấy! Mày đừng có mà mơ trèo cao nữa."
"Mẹ đã nói rồi, Lộc là con rể của mẹ, là chồng của Hải Anh. Mẹ đã giúp con gái mẹ chọn được một tấm chồng tốt, mẹ có gì sai chứ?" bà ta nói với vẻ tự hào.
Hải Anh nắm lấy tay tôi, giọng đầy vẻ thương cảm giả tạo.
"Kim Linh, hay là... hay là sau này chúng ta cùng chăm sóc anh Lộc nhé? Chị sẽ không để em chịu thiệt đâu."
Có thể bạn cũng thích





