
Điều không mong muốn, điều không thể ngăn cản
Chương 3
Lạc Kim Linh POV:
Tôi nhìn chằm chằm vào Lạc Hải Anh.
Cái vẻ mặt thánh thiện, giọng nói ngọt ngào đó đã lừa dối tôi suốt tám năm trời.
Mỗi khi chị ta làm sai điều gì, chị ta sẽ khóc lóc, nói lời xin lỗi, rồi dúi vào tay tôi một món đồ cũ mà chị ta không dùng nữa, coi như là bồi thường.
Và tôi, như một con ngốc, lại tin rằng chị ta thực sự hối lỗi.
"Chị nghĩ tôi là đồ ngốc à?" Tôi hất tay chị ta ra, giọng đầy khinh bỉ. "Hay chị nghĩ ai cũng tham lam như chị, đến cả đàn ông cũng muốn chia sẻ?"
Tôi quay người, đi về phía căn phòng nhỏ xíu, tồi tàn của mình ở cuối hành lang. "Từ hôm nay, tôi và cái nhà này không còn bất cứ quan hệ gì nữa."
"Cái gì?" Hải Anh hét lên, vẻ mặt hoảng hốt. "Em định đi đâu? Ai sẽ kiếm tiền cho bố mẹ?"
Mẹ tôi cũng lao tới, túm lấy tóc tôi. "Mày định đi đâu? Mày muốn bỏ mặc bố mẹ già này à? Đồ bất hiếu!"
"Tôi mà ở lại đây thêm một giây nào nữa, tôi mới là đồ ngu ngốc!" Tôi giằng ra. "Hối hận vì đã không tìm thấy mày sớm hơn để bóp chết mày từ trong trứng nước!" bố tôi gầm lên.
Tôi không nói gì, chỉ im lặng thu dọn vài bộ quần áo cũ của mình vào một chiếc túi vải.
Đột nhiên, mẹ tôi thay đổi thái độ. Bà ta ôm lấy tôi, khóc lóc thảm thiết.
"Kim Linh, con đừng đi mà. Mẹ sai rồi, mẹ xin lỗi con. Con đừng bỏ mẹ."
Tôi cảm thấy buồn nôn.
"Bà đừng diễn nữa. Tôi không còn tin đâu."
Tôi nhớ lại những ngày đầu tiên trở về. Tôi gầy gò, xanh xao vì thiếu ăn. Mẹ tôi nấu một bàn đầy những món ngon, nhưng lại chỉ gắp cho Hải Anh.
Bà ta nói: "Kim Linh nó ở ngoài quen ăn khổ rồi, ăn mấy thứ này không quen đâu."
Và tôi, đã phải nuốt nước mắt vào trong, ăn bát cơm trắng với nước tương.
Cơn đói cồn cào trong bụng năm đó, đến giờ tôi vẫn còn nhớ như in.
Mặt mẹ tôi cứng lại. Bà ta nghiến răng, "Mày muốn đi cũng được. Nhưng mày phải để lại tiền."
Hải Anh cũng phụ họa, "Đúng đó em. Bố mẹ đã vất vả nuôi nấng em, em phải báo hiếu chứ."
"Em làm tổn thương mẹ rồi," chị ta nói, giọng như sắp khóc. "Mẹ chỉ là quá lo lắng cho em thôi."
Tôi nhìn Hải Anh, nhìn cái vẻ mặt giả tạo của chị ta, và tôi chỉ muốn bật cười. "Chị thôi diễn kịch đi. Chị sợ tôi đi rồi, không ai chu cấp cho chị cuộc sống xa hoa này nữa, đúng không?"
Tôi quay sang nhìn bố mẹ. "Tiền. Một tỷ bốn trăm bốn mươi triệu. Không thiếu một xu. Nếu không, chúng ta gặp nhau ở tòa."
Mẹ tôi lại bắt đầu màn kịch của mình. Bà ta ngồi bệt xuống đất, đấm ngực thùm thụp.
"Trời ơi là trời! Tôi tạo nghiệp gì mà sinh ra một đứa con bất hiếu như thế này! Nó muốn kiện cả bố mẹ đẻ của nó!"
"Mẹ xin lỗi con, Kim Linh. Là mẹ không tốt, mẹ thiên vị Hải Anh. Nhưng con bé yếu đuối từ nhỏ, mẹ không thương nó thì biết thương ai? Con mạnh mẽ hơn, con có thể tự lo cho mình mà, phải không?"
Mạnh mẽ hơn?
Tôi đã từng nghe những lời này không biết bao nhiêu lần.
Tôi đã mệt mỏi rồi.
Trái tim tôi đã chết rồi.
"Tôi không nợ các người bất cứ thứ gì nữa," tôi nói, giọng bình thản đến đáng sợ. "Công sinh thành, tôi đã trả bằng tám năm lao động cật lực. Công dưỡng dục, các người chưa từng cho tôi một ngày."
"Mối quan hệ này, đến đây là kết thúc."
Có thể bạn cũng thích





