
Sự trừng phạt cuối cùng của một người vợ
Chương 2
Tạ Diệp Lan POV:
Cơ thể tôi run lên như một chiếc lá trong gió bão. Sức lực như bị rút cạn, tôi gần như không thể đứng vững. Mỗi một lời tôi vừa hét lên đều là một mảnh vỡ của trái tim tôi, sắc nhọn và đẫm máu.
Tưởng Quân Minh dường như sững sờ trước sự bùng nổ của tôi. Anh ta nhìn tôi, trong mắt có một tia bối rối, nhưng nó nhanh chóng bị thay thế bởi sự bực bội và thiếu kiên nhẫn.
"Diệp Lan, em đừng có suy diễn nữa. Anh và Thủy Ly hoàn toàn trong sáng. Em cứ làm quá mọi chuyện lên." Anh ta thở dài, giọng điệu như đang nói chuyện với một đứa trẻ ngỗ ngược. "Lúc em bị sốt, Thủy Ly vừa chia tay bạn trai, tâm trạng rất tệ. Anh là sếp, quan tâm cấp dưới một chút là sai sao? Còn lần em bị tai nạn, xe em chỉ bị xước nhẹ, nhưng Thủy Ly đau đến mức ngất đi. Anh đưa em ấy đi bệnh viện là chuyện đương nhiên."
Từng lời giải thích của anh ta, thay vì xoa dịu, lại càng như đổ thêm dầu vào lửa. Trong mắt anh ta, nỗi đau của tôi không bao giờ quan trọng bằng sự yếu đuối của Kha Thủy Ly.
"Em đừng có ghen tuông mù quáng như vậy nữa, thật mệt mỏi." Anh ta kết luận, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ chán chường. "Em đã không còn là Tạ Diệp Lan mà anh từng yêu nữa rồi. Em bây giờ ích kỷ và đầy đố kỵ."
Ích kỷ. Đố kỵ.
Tôi bật cười, một tiếng cười chua chát và đầy mỉa mai. Tôi đã từng cố gắng biết bao để trở thành một người vợ hoàn hảo, một người phụ nữ thanh lịch, hiểu chuyện mà anh ta có thể tự hào giới thiệu với mọi người. Tôi đã kìm nén sự bất an, chôn giấu những tổn thương, chỉ để giữ gìn cái gọi là "hòa khí gia đình".
Nhưng bây giờ, tôi nhận ra mình thật ngu ngốc.
Nước mắt tôi lại rơi, nhưng lần này không phải vì đau đớn, mà vì sự giải thoát. Những giọt nước mắt nóng hổi như đang gột rửa đi những ảo tưởng cuối cùng của tôi về người đàn ông này.
"Đúng vậy," tôi nói, giọng đã bình tĩnh trở lại, nhưng lại lạnh lẽo như băng. "Tôi không còn là Tạ Diệp Lan mà anh từng yêu nữa. Có lẽ, tôi chưa bao giờ là người anh yêu."
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, cảm nhận được sự dao động trong ánh nhìn của anh ta.
"Nếu anh không thích tôi như vậy, thì càng tốt. Chúng ta ly hôn đi, giải thoát cho nhau."
"Chị Diệp Lan, chị đừng nói vậy..."
Kha Thủy Ly lại bắt đầu màn kịch của mình. Cô ta bước tới, cố gắng nắm lấy tay tôi, khuôn mặt vẫn còn đẫm nước mắt.
"Tất cả là lỗi của em. Chị đừng vì em mà chia tay với anh Minh. Anh ấy yêu chị nhiều lắm."
Mùi nước hoa rẻ tiền trên người cô ta xộc vào mũi tôi, khiến tôi buồn nôn. Sự giả tạo trong từng lời nói, từng cử chỉ của cô ta làm tôi cảm thấy ghê tởm.
Tôi nhìn bàn tay đang cố gắng chạm vào mình, cảm giác như có một con rắn độc đang trườn đến.
"Cút!"
Tôi gầm lên, dùng hết sức đẩy mạnh cô ta ra. Kha Thủy Ly không ngờ tôi lại phản ứng mạnh như vậy, cô ta loạng choạng rồi ngã ngồi xuống đất, vẻ mặt kinh ngạc và bị tổn thương.
"Diệp Lan!" Tưởng Quân Minh hét lên, vội vàng chạy đến đỡ Kha Thủy Ly dậy. Anh ta nhìn tôi với ánh mắt không thể tin được, như thể tôi là một con quái vật. "Em điên rồi à? Sao em lại đẩy cô ấy? Mau xin lỗi Thủy Ly ngay!"
Xin lỗi?
Tôi nhìn anh ta, nhìn người phụ nữ đang run rẩy trong vòng tay anh ta, và cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên đến tận cổ họng.
"Tôi sẽ không xin lỗi." Tôi nói, giọng chắc nịch. "Tưởng Quân Minh, anh nghe cho rõ đây. Chúng ta sẽ ly hôn. Nếu anh không đồng ý, chúng ta sẽ gặp nhau ở tòa."
Tôi không muốn ở lại nơi này thêm một giây phút nào nữa. Tôi quay người, dứt khoát bước đi. Tiếng gào thét của Tưởng Quân Minh và tiếng khóc lóc của Kha Thủy Ly vọng lại phía sau, nhưng chúng không còn tác động đến tôi nữa.
Tôi bước vào xe, đóng sầm cửa lại, ngăn cách mình với thế giới hỗn loạn đó. Bàn tay tôi run rẩy cầm lấy điện thoại, bấm số của Giang Trúc Vy.
Cuộc gọi được kết nối gần như ngay lập tức.
"Vy..." Giọng tôi vỡ òa.
"Mày đang ở đâu? Có chuyện gì vậy?" Giọng Trúc Vy lo lắng.
Tôi không thể nói thành lời, chỉ có thể nức nở trong điện thoại. Mọi sự kiên cường, mọi lớp vỏ bọc tôi dựng lên đều sụp đổ trong khoảnh khắc này.
"Tao... tao chịu hết nổi rồi... Vy ơi..." Tôi khóc như một đứa trẻ, nức nở. "Tao sẽ khiến họ phải trả giá. Tao thề, tao sẽ khiến cả hai bọn họ phải trả giá đắt."
Tình yêu bắt đầu từ gian khó, được vun đắp bằng cả thanh xuân và sự hy sinh, cuối cùng lại bị chôn vùi bởi sự kiêu ngạo, phản bội và thao túng. Đêm nay, nó đã chết. Chết một cách tức tưởi và đau đớn.
Có thể bạn cũng thích





