
Sự trừng phạt cuối cùng của một người vợ
Chương 3
Tạ Diệp Lan POV:
Tôi đã ở nhà Giang Trúc Vy được một tuần. Một tuần không có những cuộc điện thoại réo rắt, không có những tin nhắn buộc tội từ Tưởng Quân Minh. Anh ta dường như cũng cần thời gian để tiêu hóa quyết định của tôi, hoặc có lẽ, anh ta đang bận rộn an ủi "bông hoa nhỏ" mỏng manh của mình.
Sự im lặng này, lạ thay, lại mang đến cho tôi một cảm giác bình yên đến lạ. Tôi dành thời gian đọc sách, nghe nhạc, và thỉnh thoảng cùng Trúc Vy đi dạo. Vết thương trong lòng vẫn còn đó, âm ỉ và nhức nhối, nhưng ít nhất tôi không còn cảm thấy ngạt thở nữa.
Một buổi chiều, khi tôi đang lướt mạng xã hội, một bài đăng đã đập vào mắt tôi.
Đó là trang cá nhân của Kha Thủy Ly, được đặt ở chế độ công khai. Cô ta đăng một bức ảnh chụp một bàn tay đang cắm hoa vào một chiếc bình gốm sứ tinh xảo, kèm theo dòng trạng thái: "Một buổi chiều yên bình ở nhà. Cảm giác như một bà chủ thực thụ."
Chiếc bình gốm đó.
Tôi nhận ra nó ngay lập tức. Đó là chiếc bình men ngọc đời Tống mà tôi đã đấu giá được trong một phiên từ thiện. Nó được đặt ở vị trí trang trọng nhất trong phòng khách penthouse của chúng tôi.
Và "nhà" mà cô ta nói đến, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là ngôi nhà của tôi và Tưởng Quân Minh.
"Con khốn trà xanh này!" Giang Trúc Vy, người đang ngồi cạnh tôi, gầm lên. Cô ấy giật lấy điện thoại từ tay tôi, đôi mắt long lên sòng sọc. "Nó đang khiêu khích mày đấy! Nó đang tuyên bố chủ quyền! Còn thằng chồng khốn nạn của mày nữa, nó bị mù hay sao mà không nhận ra bộ mặt thật của con đĩ này?"
Tôi nhìn phản ứng của Trúc Vy, khẽ mỉm cười. Sự tức giận của cô ấy như một liều thuốc giảm đau, giúp tôi vơi đi phần nào cảm giác chua xót.
"Mày nghĩ anh ta không biết à?" Tôi bình thản nói, lấy lại chiếc điện thoại. "Anh ta biết hết. Chỉ là anh ta không quan tâm thôi."
Đúng vậy. Tưởng Quân Minh không phải là kẻ ngốc. Anh ta là một doanh nhân thành đạt, làm sao có thể không nhận ra những thủ đoạn nhỏ nhen của Kha Thủy Ly? Anh ta chỉ đơn giản là lựa chọn phớt lờ chúng. Anh ta thích cảm giác được làm người hùng, được bảo vệ một cô gái yếu đuối, mỏng manh. Sự tồn tại của Kha Thủy Ly thỏa mãn lòng tự tôn đàn ông của anh ta, một điều mà một người vợ "quá mạnh mẽ và độc lập" như tôi không thể mang lại.
Tôi nhớ lại, đã có lần Tưởng Quân Minh nói với tôi: "Diệp Lan, em quá hoàn hảo, đôi khi anh cảm thấy mình không cần thiết với em."
Lúc đó, tôi chỉ nghĩ anh ta đang nói đùa. Bây giờ, tôi mới hiểu, đó là lời nói thật lòng. Anh ta cần một người phụ nữ tôn thờ anh ta, dựa dẫm vào anh ta, chứ không phải một người bạn đời cùng anh ta gánh vác sóng gió.
Sự phản bội, đôi khi, không phải là một người thứ ba xuất hiện, mà là khi người bạn đời của bạn bắt đầu định nghĩa lại lòng trung thành theo một cách khác. Đối với Tưởng Quân Minh, việc anh ta không lên giường với Kha Thủy Ly đã là "trung thành". Anh ta cho rằng mình có quyền ban phát sự quan tâm, sự bảo vệ cho một "linh hồn đáng thương" khác, và tôi, với tư cách là vợ, phải thấu hiểu và chấp nhận điều đó.
Bất cứ sự phản đối nào của tôi đều bị quy chụp là "ghen tuông", "ích kỷ", "vô giáo dục".
Tôi nhìn lại bức ảnh trên màn hình, cảm giác đau đớn quen thuộc lại dâng lên, nhưng lần này nó không còn mãnh liệt như trước. Giống như một vết thương cũ, nó chỉ còn âm ỉ nhức nhối khi trái gió trở trời.
"Vy, tao phải quay về đó." Tôi nói, giọng kiên quyết.
"Mày về làm gì? Để xem con hồ ly tinh đó đắc ý à?" Trúc Vy phản đối.
"Tao về để lấy lại những thứ thuộc về mình." Tôi đứng dậy, ánh mắt sắc bén. "Có những thứ, tao tuyệt đối không thể để cho cô ta chạm vào."
Đó không chỉ là quần áo, trang sức, hay những món đồ hiệu đắt tiền. Đó còn là những kỷ vật, những mảnh ký ức cuối cùng về mẹ tôi. Và quan trọng nhất, đó là lòng tự trọng của tôi.
Tôi không thể để cô ta ung dung chiếm lấy không gian của tôi, sử dụng đồ của tôi, và hành động như thể cô ta mới là nữ chủ nhân của ngôi nhà đó.
Cuộc chiến này, tôi phải tự mình kết thúc nó.
Tôi gọi cho một công ty chuyển nhà, hẹn họ đến penthouse vào chiều hôm đó. Tôi sẽ dọn đi, dọn sạch mọi dấu vết của mình khỏi cuộc đời Tưởng Quân Minh.
Khi tôi dùng chìa khóa của mình mở cửa căn penthouse, cảnh tượng đầu tiên tôi nhìn thấy là Kha Thủy Ly đang đi lại trong phòng khách. Cô ta mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu hồng nhạt.
Bộ đồ ngủ đó là của tôi.
Tưởng Quân Minh cũng có mặt ở đó. Anh ta ngồi trên sofa, vẻ mặt có chút không tự nhiên khi thấy tôi.
"Diệp Lan... em về rồi à?" Anh ta đứng dậy, giọng nói có chút ngập ngừng.
Kha Thủy Ly giật mình, vội vàng kéo lại vạt áo, vẻ mặt như một đứa trẻ làm sai bị bắt quả tang.
Tôi không nói gì, ánh mắt lạnh lùng lướt qua hai người họ, rồi dừng lại ở phòng khách. Mọi thứ đều bị xáo trộn. Những cuốn sách tôi yêu thích bị vứt lộn xộn trên bàn, chiếc khăn choàng cashmere của tôi bị vo lại trên sofa, và...
Tim tôi như ngừng đập.
Tôi lao đến chiếc tủ kính nơi tôi đặt chiếc bình gốm men ngọc. Nơi đó bây giờ trống rỗng.
"Cái bình... cái bình đâu rồi?" Giọng tôi run lên.
Kha Thủy Ly lúng túng giải thích, giọng lí nhí: "Chị Diệp Lan... em... em xin lỗi... Em chỉ muốn giúp chị lau dọn một chút... không ngờ lại lỡ tay..."
Ánh mắt tôi di chuyển theo hướng tay cô ta chỉ. Dưới chân bàn cà phê, giữa một đống mảnh vỡ màu xanh ngọc, là những gì còn sót lại của chiếc bình cổ.
Kỷ vật cuối cùng mẹ để lại cho tôi.
Thế giới trước mắt tôi như sụp đổ. Máu trong người tôi như đông lại, rồi sôi lên sùng sục.
"Em... em thật sự không cố ý đâu chị..." Kha Thủy Ly hoảng sợ, quỳ sụp xuống đất, nước mắt lưng tròng. "Chị tha cho em lần này đi... em biết lỗi rồi..."
Có thể bạn cũng thích





