Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Sự trừng phạt cuối cùng của một người vợ

Sự trừng phạt cuối cùng của một người vợ

Tưởng Quân Minh rời đồn cảnh sát nhưng lại bao che cho kẻ đột nhập thay vì quan tâm vợ mình. Tôi từng đánh đổi thanh xuân và cả tự trọng để đưa anh lên vị trí tổng tài, nhưng đổi lại chỉ là sự tàn nhẫn. Khi kỷ vật vô giá của mẹ tôi bị phá hủy, anh ta lại mỉa mai tôi nhỏ nhen. Đau đớn hơn, bí mật tôi từng quỳ gối trước xã hội đen để cứu mạng anh lại bị đem ra làm trò cười cho cô trợ lý. Anh ta coi sự hy sinh của tôi là một vết nhơ dơ bẩn. Trong cơn phẫn uất cùng cực, tôi đã dùng mảnh vỡ kỷ vật rạch nát khuôn mặt kẻ thứ ba ngay trước mắt người chồng bội bạc.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Tạ Diệp Lan POV:

Tôi đã ở nhà Giang Trúc Vy được một tuần. Một tuần không có những cuộc điện thoại réo rắt, không có những tin nhắn buộc tội từ Tưởng Quân Minh. Anh ta dường như cũng cần thời gian để tiêu hóa quyết định của tôi, hoặc có lẽ, anh ta đang bận rộn an ủi "bông hoa nhỏ" mỏng manh của mình.

Sự im lặng này, lạ thay, lại mang đến cho tôi một cảm giác bình yên đến lạ. Tôi dành thời gian đọc sách, nghe nhạc, và thỉnh thoảng cùng Trúc Vy đi dạo. Vết thương trong lòng vẫn còn đó, âm ỉ và nhức nhối, nhưng ít nhất tôi không còn cảm thấy ngạt thở nữa.

Một buổi chiều, khi tôi đang lướt mạng xã hội, một bài đăng đã đập vào mắt tôi.

Đó là trang cá nhân của Kha Thủy Ly, được đặt ở chế độ công khai. Cô ta đăng một bức ảnh chụp một bàn tay đang cắm hoa vào một chiếc bình gốm sứ tinh xảo, kèm theo dòng trạng thái: "Một buổi chiều yên bình ở nhà. Cảm giác như một bà chủ thực thụ."

Chiếc bình gốm đó.

Tôi nhận ra nó ngay lập tức. Đó là chiếc bình men ngọc đời Tống mà tôi đã đấu giá được trong một phiên từ thiện. Nó được đặt ở vị trí trang trọng nhất trong phòng khách penthouse của chúng tôi.

Và "nhà" mà cô ta nói đến, không còn nghi ngờ gì nữa, chính là ngôi nhà của tôi và Tưởng Quân Minh.

"Con khốn trà xanh này!" Giang Trúc Vy, người đang ngồi cạnh tôi, gầm lên. Cô ấy giật lấy điện thoại từ tay tôi, đôi mắt long lên sòng sọc. "Nó đang khiêu khích mày đấy! Nó đang tuyên bố chủ quyền! Còn thằng chồng khốn nạn của mày nữa, nó bị mù hay sao mà không nhận ra bộ mặt thật của con đĩ này?"

Tôi nhìn phản ứng của Trúc Vy, khẽ mỉm cười. Sự tức giận của cô ấy như một liều thuốc giảm đau, giúp tôi vơi đi phần nào cảm giác chua xót.

"Mày nghĩ anh ta không biết à?" Tôi bình thản nói, lấy lại chiếc điện thoại. "Anh ta biết hết. Chỉ là anh ta không quan tâm thôi."

Đúng vậy. Tưởng Quân Minh không phải là kẻ ngốc. Anh ta là một doanh nhân thành đạt, làm sao có thể không nhận ra những thủ đoạn nhỏ nhen của Kha Thủy Ly? Anh ta chỉ đơn giản là lựa chọn phớt lờ chúng. Anh ta thích cảm giác được làm người hùng, được bảo vệ một cô gái yếu đuối, mỏng manh. Sự tồn tại của Kha Thủy Ly thỏa mãn lòng tự tôn đàn ông của anh ta, một điều mà một người vợ "quá mạnh mẽ và độc lập" như tôi không thể mang lại.

Tôi nhớ lại, đã có lần Tưởng Quân Minh nói với tôi: "Diệp Lan, em quá hoàn hảo, đôi khi anh cảm thấy mình không cần thiết với em."

Lúc đó, tôi chỉ nghĩ anh ta đang nói đùa. Bây giờ, tôi mới hiểu, đó là lời nói thật lòng. Anh ta cần một người phụ nữ tôn thờ anh ta, dựa dẫm vào anh ta, chứ không phải một người bạn đời cùng anh ta gánh vác sóng gió.

Sự phản bội, đôi khi, không phải là một người thứ ba xuất hiện, mà là khi người bạn đời của bạn bắt đầu định nghĩa lại lòng trung thành theo một cách khác. Đối với Tưởng Quân Minh, việc anh ta không lên giường với Kha Thủy Ly đã là "trung thành". Anh ta cho rằng mình có quyền ban phát sự quan tâm, sự bảo vệ cho một "linh hồn đáng thương" khác, và tôi, với tư cách là vợ, phải thấu hiểu và chấp nhận điều đó.

Bất cứ sự phản đối nào của tôi đều bị quy chụp là "ghen tuông", "ích kỷ", "vô giáo dục".

Tôi nhìn lại bức ảnh trên màn hình, cảm giác đau đớn quen thuộc lại dâng lên, nhưng lần này nó không còn mãnh liệt như trước. Giống như một vết thương cũ, nó chỉ còn âm ỉ nhức nhối khi trái gió trở trời.

"Vy, tao phải quay về đó." Tôi nói, giọng kiên quyết.

"Mày về làm gì? Để xem con hồ ly tinh đó đắc ý à?" Trúc Vy phản đối.

"Tao về để lấy lại những thứ thuộc về mình." Tôi đứng dậy, ánh mắt sắc bén. "Có những thứ, tao tuyệt đối không thể để cho cô ta chạm vào."

Đó không chỉ là quần áo, trang sức, hay những món đồ hiệu đắt tiền. Đó còn là những kỷ vật, những mảnh ký ức cuối cùng về mẹ tôi. Và quan trọng nhất, đó là lòng tự trọng của tôi.

Tôi không thể để cô ta ung dung chiếm lấy không gian của tôi, sử dụng đồ của tôi, và hành động như thể cô ta mới là nữ chủ nhân của ngôi nhà đó.

Cuộc chiến này, tôi phải tự mình kết thúc nó.

Tôi gọi cho một công ty chuyển nhà, hẹn họ đến penthouse vào chiều hôm đó. Tôi sẽ dọn đi, dọn sạch mọi dấu vết của mình khỏi cuộc đời Tưởng Quân Minh.

Khi tôi dùng chìa khóa của mình mở cửa căn penthouse, cảnh tượng đầu tiên tôi nhìn thấy là Kha Thủy Ly đang đi lại trong phòng khách. Cô ta mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu hồng nhạt.

Bộ đồ ngủ đó là của tôi.

Tưởng Quân Minh cũng có mặt ở đó. Anh ta ngồi trên sofa, vẻ mặt có chút không tự nhiên khi thấy tôi.

"Diệp Lan... em về rồi à?" Anh ta đứng dậy, giọng nói có chút ngập ngừng.

Kha Thủy Ly giật mình, vội vàng kéo lại vạt áo, vẻ mặt như một đứa trẻ làm sai bị bắt quả tang.

Tôi không nói gì, ánh mắt lạnh lùng lướt qua hai người họ, rồi dừng lại ở phòng khách. Mọi thứ đều bị xáo trộn. Những cuốn sách tôi yêu thích bị vứt lộn xộn trên bàn, chiếc khăn choàng cashmere của tôi bị vo lại trên sofa, và...

Tim tôi như ngừng đập.

Tôi lao đến chiếc tủ kính nơi tôi đặt chiếc bình gốm men ngọc. Nơi đó bây giờ trống rỗng.

"Cái bình... cái bình đâu rồi?" Giọng tôi run lên.

Kha Thủy Ly lúng túng giải thích, giọng lí nhí: "Chị Diệp Lan... em... em xin lỗi... Em chỉ muốn giúp chị lau dọn một chút... không ngờ lại lỡ tay..."

Ánh mắt tôi di chuyển theo hướng tay cô ta chỉ. Dưới chân bàn cà phê, giữa một đống mảnh vỡ màu xanh ngọc, là những gì còn sót lại của chiếc bình cổ.

Kỷ vật cuối cùng mẹ để lại cho tôi.

Thế giới trước mắt tôi như sụp đổ. Máu trong người tôi như đông lại, rồi sôi lên sùng sục.

"Em... em thật sự không cố ý đâu chị..." Kha Thủy Ly hoảng sợ, quỳ sụp xuống đất, nước mắt lưng tròng. "Chị tha cho em lần này đi... em biết lỗi rồi..."

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Lục tổng, phu nhân lại dẫn cậu chủ bỏ nhà rồi!
9.6
Suốt năm năm, Bùi Doanh Doanh trao trọn tình yêu cho Lục Tiêu nhưng chỉ nhận lại cay đắng khi người cũ của anh mang thai trở về. Từ vị thế chính thất, cô trở thành trò cười và quyết định ly hôn tay trắng. Dù anh van xin, nhưng khoảnh khắc anh ưu tiên cứu người phụ nữ kia khi cả hai cùng gặp nạn đã dập tắt mọi hy vọng trong cô. Ba năm sau, cô tái xuất với danh hiệu Ảnh hậu quốc tế đầy kiêu hãnh, khiến bao quý ông săn đón. Tại sân bay, Lục Tiêu trong bộ quân phục cũ kỹ đã quỳ gối hèn mọn, khẩn thiết cầu xin sự tha thứ từ người vợ mà anh từng đánh mất. Giờ đây, anh mới là người chìm trong tuyệt vọng.
Bìa tiểu thuyết Ly hôn đi, tôi phải về kế thừa gia nghiệp
8.2
Suốt ba năm hôn nhân, cô từng tin rằng sự chân thành sẽ lay chuyển được trái tim băng giá của anh. Tuy nhiên, giây phút bị ép phải quỳ xuống tại từ đường họ Bạc, cô chợt nhận ra mọi nỗ lực bấy lâu đều vô nghĩa. Đối mặt với sự tàn nhẫn và lựa chọn khắc nghiệt giữa lòng tự trọng và cuộc hôn nhân đổ vỡ, cô dứt khoát quyết định ly hôn. Thay vì phí hoài thanh xuân bên người đàn ông không cảm xúc, cô chọn trở về kế thừa gia sản tỷ đô, tận hưởng cuộc sống tự do và giàu sang thuộc về mình.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, tôi về nhà thừa kế tài sản, sao cô lại khóc?
8.5
Ôn Tuyết Ninh, một thiên kim tiểu thư danh giá, đã quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân không hạnh phúc sau bảy năm yêu đơn phương mệt mỏi. Từng bất chấp tất cả, thậm chí cắt đứt quan hệ với cha để kết hôn cùng người anh nuôi Ôn Tư Niên, nhưng cuối cùng cô nhận ra tình cảm này chỉ là sự tự nguyện từ một phía. Sau một sự cố nhỏ làm hỏng đồ của anh, Tuyết Ninh thấu hiểu rằng trái tim anh chưa từng có hình bóng mình. Cô gọi điện cho cha, thừa nhận sai lầm năm xưa và bày tỏ ý định quay về tiếp quản gia sản sau khi hoàn tất thủ tục ly thân. Câu chuyện là hành trình từ bỏ chấp niệm để tìm lại chính mình của một người thừa kế mạnh mẽ.
Bìa tiểu thuyết Lệ tổng kiêng khem dùng mạng để nịnh khi chia tay!
9.4
Để trả đũa vị hôn phu phản bội, Quý Yên chấp nhận dấn thân vào mối quan hệ trao đổi đầy nguy hiểm với Lệ Hàn Niên. Anh khao khát nhan sắc của cô, còn cô cần quyền lực từ anh để thực hiện mục đích riêng. Cứ ngỡ chỉ là cuộc chơi đôi bên cùng có lợi, Quý Yên bàng hoàng nhận ra mình chỉ là cái bóng của một người phụ nữ khác trong lòng anh. Khi bị tổn thương sâu sắc, cô dứt khoát cầm tiền chia tay và biến mất khỏi cuộc đời anh. Lệ Hàn Niên vốn định dạy cho cô một bài học, nhưng khi thấy cô sắp kết hôn với người khác, anh mới nhận ra sự thật đau đớn. Trong cơn tuyệt vọng, vị tổng tài cao ngạo ấy đã vứt bỏ mọi lòng tự trọng, quỳ rạp dưới chân cô như một chú chó hoang, cầu xin cô đừng rời xa anh để theo người đàn ông khác.
Bìa tiểu thuyết Dụ Cô Yêu
9.2
Trong mắt dư luận, mối quan hệ giữa cô và anh là sự lệch pha hoàn toàn về vị thế. Anh là một doanh nhân lừng lẫy, kẻ nắm giữ quyền năng xoay chuyển thương trường và chỉ quan tâm đến lợi nhuận. Thế nhưng, ít ai thấu hiểu rằng anh đã âm thầm giăng bẫy để đưa cô vào cuộc chơi tình ái. Cô chính là nỗi ám ảnh dai dẳng, là cơn nghiện không thể dứt trong tâm trí anh suốt nhiều năm qua. Dù ban đầu cả hai chỉ thỏa thuận về sự nuông chiều mà không có tình yêu, nhưng người đàn ông ấy đã tự nguyện dâng hiến bản thân để thuộc về cô mãi mãi. Cuộc tình bắt đầu bằng sự liều lĩnh và khép lại khi cả hai đều gục ngã trước đối phương. Trong trò chơi cân não của những người trưởng thành, họ vừa là đối thủ vừa là kẻ lụy tình, không một ai có thể dễ dàng rời đi mà chẳng hề vướng bận tâm can.
Bìa tiểu thuyết Tái hôn với ông trùm, chồng cũ thế thân vô cùng hối hận
7.8
Trì Vũ Thư đã nếm trải đủ sự vô tình của Thẩm Cẩn Quân khi phải tự tay chuẩn bị thuốc tránh thai cho người tình của chồng. Cô chấp nhận cuộc hôn nhân này chỉ vì anh là cái bóng của người yêu quá cố Phó Tư Cẩn. Khi Vũ Thư dứt khoát ly hôn và tuyên bố chưa từng yêu anh, Cẩn Quân mới bàng hoàng đau đớn cầu xin cô ở lại. Cùng lúc đó, Phó Tư Cẩn bất ngờ trở về từ cõi chết với thân phận người thừa kế quyền lực. Dù cô không ngừng tìm kiếm dấu vết cũ, anh vẫn giữ thái độ xa cách khiến cô tuyệt vọng. Chỉ đến khi Vũ Thư quyết định từ bỏ tất cả, người đàn ông ấy mới rơi lệ và thổ lộ tình cảm chân thành dành cho cô.