
Quả Ngọt Của Nhân Quả
Chương 3
Phản ứng của Hoàng Khải trước vết thương giả vờ của Vy rất mãnh liệt. Anh bế bổng cô ta lên, một hiệp sĩ bế công chúa của mình.
"Anh sẽ đưa em đến ghế, Vy. Ai đó lấy ít đá đi!" anh gọi lớn, giọng anh sắc bén vì khẩn cấp.
Anh quay người, và trong lúc vội vã đưa Vy ra khỏi đám đông nhỏ đã tụ tập, anh không thấy tôi đang đứng ngay sau anh. Anh va vào tôi rất mạnh, khiến tôi loạng choạng lùi lại.
Đầu tôi đập vào cạnh sắc của một cây cột đá cẩm thạch. Cơn đau bùng nổ sau mắt tôi. Tôi cảm thấy một dòng ấm áp chảy trên thái dương. Máu.
Hoàng Khải, hoàn toàn tập trung vào Vy, chỉ liếc qua tôi. Anh đặt cô ta ngồi xuống một chiếc ghế bành sang trọng, chăm sóc cô ta, giọng anh mềm mại và dỗ dành.
"Em có sao không? Có đau lắm không?"
Anh không nhận ra tôi đang ấn một chiếc khăn ăn vào đầu đang chảy máu. Anh bỏ mặc tôi ở đó, bị thương và bị phớt lờ.
Một ký ức hiện về, sắc nét và đau đớn. Nhiều năm trước, khi Hoàng Khải vẫn còn mù, tôi đã vấp phải một tấm thảm lỏng trong căn hộ của anh và bị trầy đầu gối. Một vết thương nhỏ.
Anh đã hoảng hốt, tay anh nhẹ nhàng dò dẫm vết trầy, giọng anh đầy lo lắng thái quá. "An Nhiên, em có sao không? Để anh giúp em. Chúng ta cần phải rửa sạch, băng nó lại."
Anh đã dìu tôi vào phòng tắm, những ngón tay anh thật cẩn thận, thật dịu dàng. Sự tương phản với sự thờ ơ hiện tại của anh là một vết thương mới. Anh đã thay đổi, hoặc có lẽ, anh chỉ đơn giản là trở về với con người thật của mình bây giờ khi anh không cần tôi nữa.
Tôi tự mình vào phòng vệ sinh nữ, rửa sạch vết cắt trên thái dương. Nó không sâu, nhưng nó nhói đau. Tôi tìm thấy một bộ sơ cứu, dán một miếng băng nhỏ.
Tôi tự mình xử lý cuộc khủng hoảng y tế nhỏ này, sự cô lập là một nỗi đau quen thuộc. Sự tự lực của tôi, từng là niềm tự hào, giờ đây cảm thấy như một hậu quả của sự thờ ơ của anh.
Ngày hôm sau, mạng xã hội của Vy lại hoạt động. Cô ta đăng một đoạn video ngắn. Hoàng Khải đang nhẹ nhàng quấn băng quanh mắt cá chân của cô ta, vẻ mặt anh đầy quan tâm dịu dàng.
"Người hùng của em! Chăm sóc em thật tốt sau sự cố nhỏ của em," chú thích của cô ta viết, kèm theo các biểu tượng cảm xúc hình trái tim.
Đó là một màn thể hiện tình cảm công khai, trực tiếp của anh dành cho cô ta, một nhát dao cố tình xoáy sâu vào tôi. Cô ta biết tôi sẽ thấy nó. Cô ta biết nó sẽ làm tôi đau. Sự ác ý của cô ta không ngừng nghỉ.
Hai ngày sau, Hoàng Khải triệu tập tôi đến văn phòng của anh tại Tập đoàn Hoàng Gia. Vẻ mặt anh nghiêm nghị.
"An Nhiên, chúng ta cần nói chuyện," anh bắt đầu, giọng điệu buộc tội. "Có... những tin đồn. Trên mạng. Những thông tin rò rỉ ẩn danh về quá khứ của Vy, một số điều khá khó chịu. Và cô ấy dường như nghĩ rằng em đứng sau chuyện đó."
Anh nhìn tôi, mong đợi một lời thú nhận. Việc anh ngay lập tức cho rằng tôi có tội là một đòn giáng khác.
Tôi đã thấy nó lúc đó, một nụ cười nhếch mép thoáng qua, gần như không thể nhận thấy trên khuôn mặt Vy khi cô ta "tâm sự" với Hoàng Khải về những lời bôi nhọ trên mạng. Cô ta đã dàn dựng chuyện này. Những "thông tin rò rỉ" có lẽ là do chính cô ta làm, một cách để vẽ mình thành nạn nhân và tôi thành kẻ phản diện. Sự xảo quyệt của cô ta thật lạnh gáy.
"Hoàng Khải, anh không thể nào tin rằng em sẽ làm một việc như vậy," tôi nói, giọng tôi mệt mỏi.
"Anh không biết phải tin vào điều gì, An Nhiên," anh nói, vuốt tóc. "Nhưng Vy rất buồn. Cô ấy thậm chí còn sẵn lòng tha thứ cho em vì... à, vì cách em đã phản ứng tại buổi tiệc."
Anh đang gạt đi vết thương của tôi, sự sỉ nhục của tôi, những năm tháng tận tụy của tôi. Anh nói về nỗi đau trong quá khứ của mình, về sự mù lòa của mình, như một điều gì đó xa vời, một điều anh đã "vượt qua".
Anh tuyên bố rằng anh cũng đã từ lâu vượt qua Vy, bất chấp cuộc hôn nhân bí mật của anh, bất chấp những hành động hiện tại của anh. Lời nói của anh vô hiệu hóa mọi thứ tôi đã làm, mọi thứ tôi đã là đối với anh.
Một sự giác ngộ cay đắng ập đến tôi. Tình yêu của tôi dành cho anh, những hy sinh của tôi, chúng không có ý nghĩa gì cả. Anh đã ở bên Vy. Anh đã chọn Vy. Sự tận tụy của tôi là một con đường một chiều, dẫn đến ngõ cụt của sự tan nát và vỡ mộng này.
"Chuyện này phải dừng lại, An Nhiên," Hoàng Khải nói, giọng anh quả quyết. "Em cần phải xin lỗi Vy. Vì sự bình yên trong tâm hồn của cô ấy. Vì của anh."
Anh đang yêu cầu một lời xin lỗi cho một việc tôi không làm, sự phán xét của anh hoàn toàn bị che mờ bởi những mưu mô của Vy. Tôi cảm thấy bị mắc kẹt, tức giận, và vô cùng mệt mỏi.
Vy, người đã "chờ" trong một phòng liền kề, được gọi vào. Cô ta nhìn tôi, một bức tranh của sự cao thượng giả tạo.
"Ôi, An Nhiên," cô ta nói, giọng cô ta nhỏ giọt sự cảm thông giả dối. "Em chắc chắn đó chỉ là một sự hiểu lầm. Nhưng để chứng minh không có ác ý, và rằng chị thực sự xin lỗi vì... à, vì mọi thứ... tại sao chúng ta không đi uống một ly?"
"Vài ly tequila. Em mời. Tại 'Onyx' tối nay. Chỉ có chị em mình, giải tỏa mọi chuyện."
Onyx là một câu lạc bộ độc quyền. Và tequila? Cô ta biết tôi có tửu lượng cực kỳ thấp. Vài ly sẽ khiến tôi say mèm, làm tôi bẽ mặt trước công chúng.
Đó không phải là một cành ô liu; đó là một yêu cầu tàn nhẫn, nguy hiểm, được thiết kế để trừng phạt tôi thêm nữa. Bản chất báo thù của cô ta được phô bày trọn vẹn.
Có thể bạn cũng thích





