
Hoàng thúc độc sủng tiểu vương phi
Chương 2
Rõ ràng người bị ngã là Tiêu Ngữ Ca, nhưng Tiêu Ngữ Phù lại khóc lóc đau lòng hơn bất kỳ ai. Dáng vẻ yếu đuối, nước mắt như mưa của nàng khiến nhị lão Tiêu gia đang đứng bên cạnh không khỏi xót xa, vội vàng vây quanh nàng để an ủi.
"Con gái ngốc, con nói bậy bạ gì thế? Con và Ca Nhi đều là con gái của phụ mẫu, trong hai con, dù là ai bị thương thì phụ mẫu cũng đều đau lòng cả." Tiêu Chiến đối với đứa con gái nuôi này cũng yêu thương tới tận tâm can.
Tiêu phu nhân thậm chí còn trách mắng Tiêu Ngữ Ca: "Ca Nhi, ngày thường con quen thói nghịch ngợm thì cũng thôi đi, nhưng con biết rõ sức khỏe của tỷ tỷ con không tốt, con còn dẫn tỷ ấy lên ngọn núi cao như thế, cũng may người ngã xuống là con, nếu khiến tỷ tỷ con bị té ngã thì phải làm sao đây?"
Tiêu Ngữ Ca lạnh lùng nhìn vào cảnh tượng trước mặt, nàng nhớ trong kiếp trước cũng như thế, Tiêu Ngữ Phù khóc mãi khóc mãi rồi ngất xỉu, sau đó, tất cả mọi người, thậm chí là cả đại phu, đều bị gọi đi hết, chỉ để lại một mình nàng trong phòng, giống như thể họ đã quên mất sự tồn tại của nàng.
Nghĩ tới đây, nàng âm thầm tự véo mình một cái thật mạnh, đau tới mức nước mắt lập tức rơi xuống: "Mẫu thân nói đúng, tất cả đều là lỗi của Ca Nhi. Ca Nhi nghe nói trên núi có Cát Tường Thảo, Cát Tường Thảo có thể chữa khỏi cho căn bệnh của mẫu thân, Ca Nhi muốn mẫu thân mau chóng khỏe lại... Đều tại Ca Nhi không tốt, không nên dẫn tỷ tỷ đi và khiến phụ mẫu phải lo lắng, đáng lẽ con nên đi một mình..."
Vừa nói, nàng vừa lấy từ trong người ra Cát Tường Thảo, còn cố tình che giấu vết trầy xước trên cánh tay mình.
Kiếp trước, sau khi nàng hái được Cát Tường Thảo mang về, vì thấy Tiêu Ngữ Phù khóc đến ngất xỉu, nên nàng đã nhường công lao này lại cho Tiêu Ngữ Phù. Nhị lão của Tiêu gia tưởng rằng Tiêu Ngữ Phù là người hái được thuốc, càng thêm yêu thương nàng ấy đến tận xương tủy.
Tiêu Chiến đứng bên cạnh quả nhiên nghe ra điều bất thường: "Ca Nhi, sao con biết Cát Tường Thảo có thể chữa được bệnh của mẫu thân con?"
Tiêu Ngữ Ca cúi đầu buồn bã: "Những năm qua, con vẫn luôn đọc y thư, dược tính của Cát Tường Thảo là con đọc được từ trong một cuốn y thư cổ..."
"Ý con là, bao năm qua, con kiên trì đọc y thư chính là vì muốn chữa khỏi bệnh của mẫu thân con sao?" Tiêu Chiến vô cùng kinh ngạc. Ông luôn nghĩ rằng nàng chỉ vì ham chơi bướng bỉnh, không muốn làm nữ công nên mới đọc y thư, nhưng ông thật không ngờ...
Tiêu Ngữ Ca khẽ gật đầu. Kiếp trước, nàng không giỏi ăn nói, thêm vào đó là sự thương hại dành cho Tiêu Ngữ Phù yếu đuối, do đó nàng giấu mọi chuyện vào trong lòng. Trong kiếp này, nàng biết mình cần phải làm gì.
Quả nhiên, Tiêu phu nhân vừa nghe xong bèn đau lòng tới mức không ngừng rơi nước mắt: "Con đúng là đứa trẻ ngốc, sao con không nói sớm chứ? Căn bệnh cũ này của mẫu thân đã kéo dài nhiều năm rồi, uống thuốc gì cũng không khỏi. Ngọn núi đó cao như thế, lỡ như té ngã mà xảy ra chuyện gì thì phải làm sao đây? Con còn đau không?"
Tiêu Ngữ Ca mỉm cười lắc đầu: "Mẫu thân không cần lo lắng, Ca Nhi không đau đâu. Chỉ cần có thể chữa khỏi bệnh của mẫu thân, dù cho Ca Nhi có bị ngã tới mất mạng, thì Ca Nhi cũng cam lòng."
"Đừng nói lung tung! Mẫu thân đã từng để mất con một lần rồi, sao có thể để mất con lần thứ hai được chứ." Tiêu phu nhân đưa tay ra ôm lấy nàng, vừa đau lòng vừa áy náy.
Vương đại phu cầm lấy Cát Tường Thảo trong tay của Tiêu Ngữ Ca, cẩn thận quan sát một lúc và vui mừng nói: "Quả nhiên là Cát Tường Thảo! Bệnh của phu nhân có hy vọng rồi. Ngày thường Cát Tường Thảo rất quý hiếm, nhị tiểu thư quả thật rất có lòng. Bây giờ lão phu sẽ kê thêm vài thang thuốc để trung hòa, và đem nấu chung với Cát Tường Thảo, nhất định có thể chữa khỏi căn bệnh lâu năm của phu nhân."
"Làm phiền Vương bá bá rồi." Tiêu Ngữ Ca giao lại toàn bộ phần Cát Tường Thảo còn lại cho Vương đại phu.
Tiêu phu nhân lâu nay luôn mắc chứng bệnh ho ra máu, bao năm qua thuốc thang không ngừng nhưng không thấy chuyển biến. Nay nghe nói có thể khỏi bệnh hoàn toàn, mọi người đều rất vui mừng.
Tiêu Ngữ Phù thấy phụ mẫu đều vây quanh muội muội, nàng cúi đầu buồn bã. Thì ra, từ đầu tới cuối nàng mãi mãi chỉ là người ngoài, trong lòng cảm thấy đau nhói, thân thể đột nhiên lảo đảo, suýt nữa đã ngã xuống. Cũng may được nha hoàn đứng bên cạnh kịp thời đỡ lấy nàng: "Đại tiểu thư!"
Quả nhiên, Tiêu phu nhân nghe thấy thế bèn lập tức bước tới: "Phù Nhi, con sao vậy? Có phải trong người có chỗ nào không khỏe hay không?"
"Mẫu thân không cần lo lắng, Phù Nhi không sao, muội muội mới là quan trọng nhất..." Bản tính con người luôn thương cảm kẻ yếu đuối, mà Tiêu Ngữ Phù lại diễn rất đạt vai diễn của một người nhu nhược mong manh dễ vỡ, đương nhiên sẽ chiếm được sự thương xót của mọi người.
"Cái gì mà muội muội mới là quan trọng nhất, các con đều là khuê nữ của mẫu thân, cả hai con đều quan trọng cả." Tiêu phu nhân vô cùng đau xót.
"Mẫu thân, con biết y thuật, để con xem qua cho tỷ tỷ nhé." Đương nhiên Tiêu Ngữ Ca biết đây là chiêu trò quen thuộc của Tiêu Ngữ Phù, thế là, bèn giả vờ nghiêm túc bắt mạch cho nàng. Mạch đập ổn định, mạnh mẽ, hoàn toàn không có vấn đề gì. Quả nhiên, tất cả đều là giả vờ!
"Phụ thân, mẫu thân, hai người yên tâm, tỷ tỷ chỉ là bị hoảng sợ một chút thôi, nghỉ ngơi một lát sẽ không sao."
Tiêu phu nhân thở phào nhẹ nhõm, vuốt ve cánh tay của Tiêu Ngữ Phù, dịu dàng nói: "Phù Nhi, từ nhỏ là sức khỏe con đã yếu ớt, không được suy nghĩ lung tung nữa nhé. Con và Ca Nhi đều là tâm can bảo bối của mẫu thân, con mau về phòng nghỉ ngơi đi, tháng sau là lễ cập kê của hai con rồi, không thể để bị bệnh được."
"Vâng, Phù Nhi xin phép cáo lui." Tiêu Ngữ Phù dịu dàng cúi chào rồi rời đi.
"Lão gia, thái tử điện hạ tới rồi!" Lúc này, hạ nhân chạy vào báo tin.
Thiên Tư Trần! Tiêu Ngữ Ca vừa nghe đến cái tên này, hai bàn tay bất giác siết chặt lại. Tên tra nam đáng chết! Nhưng lúc này, nàng chưa có khả năng giết hắn, chỉ có thể cố gắng đè nén mọi hận thù trong lòng xuống.
Giết bọn chúng, e là đã lấy quá rẻ cho bọn chúng rồi. Nàng muốn bọn chúng phải nếm trải toàn bộ những đau khổ mà nàng đã từng chịu đựng!
"Phù Nhi, ta nghe nói hai người đã xảy ra chuyện khi đi lên núi, muội không sao chứ?" Thiên Tư Trần lao thẳng vào sân, đúng lúc bắt gặp Tiêu Ngữ Phù, vội vàng chạy tới hỏi han.
"Tư Trần ca ca, Phù Nhi không sao, chỉ là muội muội..." Nàng ngập ngừng, giọng nói yếu ớt khiến người khác không khỏi thương xót.
Nghe nàng nói không sao, nét căng thẳng trên mặt Thiên Tư Trần lập tức được buông lỏng ra. Còn chưa đợi nàng nói hết câu, hắn đã thở phào nhẹ nhõm, và cắt ngang lời nàng: "Muội không sao là tốt rồi, làm ta sợ chết khiếp được!"
Tiêu Ngữ Ca lạnh lùng nhìn hai người họ. Vào lúc này, Thiên Tư Trần vẫn còn là vị hôn phu của nàng, nhưng vào giây phút này, trong mắt hắn chỉ có Tiêu Ngữ Phù, cũng chỉ quan tâm tới Tiêu Ngữ Phù, hoàn toàn không để tâm tới sống chết của nàng. Điều nực cười là, trong kiếp trước, nàng lại mặt dày đeo bám theo hắn.
"Tư Trần ca ca, huynh đi xem muội muội đi." Tiêu Ngữ Phù nhỏ giọng nhắc nhở Thiên Tư Trần.
"Tham kiến thái tử điện hạ!" Tiêu Chiến và những người khác vội vàng bước tới trước hành lễ.
"Không cần đa lễ!" Thiên Tư Trần phất tay, bước nhanh tới trước mặt Tiêu Ngữ Ca. Nhìn thấy vết thương trên tay nàng, hắn hơi nhíu mày: "Ca Nhi, muội không sao chứ?"
"Chỉ là vết thương nhỏ, không đáng ngại." Tiêu Ngữ Ca rút tay về một cách kín đáo, lạnh lùng nhìn nam nhân trước mặt. Những ký ức kiếp trước lướt qua trong đầu nàng. So với nỗi đau đớn mà bọn chúng đã gây ra cho nàng bằng những hành vi như ức hiếp, sỉ nhục, phế võ công, chém đứt tứ chi, móc sắt xuyên qua xương bả vai, cắt mạch xả máu thì chút vết thương này có là gì!
Thiên Tư Trần sững sờ, có chút kinh ngạc khi nhìn vào nàng, trong lòng hắn thầm nghĩ: Ngày thường, nha đầu này chỉ cần bị kim đâm là đã kêu đau ầm ĩ. Hôm nay bị thương, theo lý mà nói, lẽ ra nàng ấy cũng giống như trước đây, lao vào lòng hắn mà khóc lóc sướt mướt để tìm kiếm sự an ủi mới đúng. Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý, cho dù chỉ là diễn kịch, thì cũng sẽ ôm nàng vào lòng. Nhưng tại sao hôm nay lại khác thường đến thế?
Có thể bạn cũng thích





