
Cái giá của tình yêu: Bị bỏ rơi và tan nát
Chương 2
"Anh cần phải hiểu, Hoàng An," Thảo Vy nói, giọng chắc nịch, như thể đang giải thích điều gì đó cho một đứa trẻ. "Anh Bảo Long đã có một cuộc sống quá khó khăn. Đây là điều ít nhất chúng ta có thể làm."
Bảo Trâm xen vào, giọng nói dịu dàng của cô giờ đây là một vũ khí. "Anh ấy là người nhà, Hoàng An. Anh ấy xứng đáng được hỗ trợ. Anh nên vui cho anh ấy mới phải."
Tú Linh, mắt vẫn không rời Bảo Long, nói thêm, "Đúng vậy, Hoàng An. Đừng ích kỷ thế."
Ích kỷ. Tôi.
Từ đó vang vọng trong sự im lặng đột ngột của căn phòng.
Tôi nhìn từ cô em gái này sang cô em gái khác.
Những người phụ nữ tôi lớn lên cùng, những người tôi coi là chị em ruột thịt.
Gương mặt họ nghiêm túc, tin chắc vào sự đúng đắn của mình.
Khả My đứng hơi lùi lại phía sau, khoanh tay, vẻ mặt không thể đọc được nhưng rõ ràng là đồng tình với họ.
Lồng ngực tôi thắt lại, như có một sợi dây đang siết chặt lấy không khí của tôi.
Thế là hết.
Sự cắt đứt cuối cùng.
Họ không còn chỉ chọn hắn thay tôi trong những việc nhỏ nhặt nữa.
Đây là tất cả.
Sợi hy vọng cuối cùng của tôi ở thành phố này.
Và họ đã dâng nó cho hắn trên một chiếc đĩa bạc.
"Được thôi," tôi nói. Từ đó chỉ là một tiếng thì thầm.
Còn gì để nói nữa đâu?
Một làn sóng nhẹ nhõm lướt qua khuôn mặt Bảo Long, nhanh chóng được che đậy bằng vẻ biết ơn đau khổ.
"Ôi, Hoàng An," Khả My nói, giọng đột nhiên mềm đi, gần như thương hại. "Như vậy là tốt nhất."
Rồi họ bắt đầu xúm xít quanh Bảo Long.
"Để em đi lấy đá chườm mắt cá chân cho anh," Thảo Vy nói, đã dẫn hắn ra khỏi phòng tôi.
Bảo Trâm vội vã theo sau. "Em sẽ nấu cho anh món súp mà anh thích, Bảo Long. Món mà mẹ từng nấu cho Hoàng An ấy."
Tú Linh dừng lại ở cửa, nhìn lại tôi.
Trong một khoảnh khắc thoáng qua, tôi nghĩ mình đã thấy một tia nghi ngờ trong mắt cô ấy.
Rồi nó biến mất. "Tụi em sẽ nói với thầy Hùng," cô ấy nói, và đi theo những người khác.
Để lại tôi một mình.
Lại một lần nữa.
Tôi ngồi phịch xuống giường.
Căn phòng terasa lạnh lẽo, trống rỗng.
Nó đã từng rất ấm áp.
Tôi nhớ những đêm xem trận đấu, mẹ và các em gái cổ vũ to hơn bất kỳ ai trên khán đài.
Thảo Vy, luôn tự hào, xoa đầu tôi.
Bảo Trâm nướng món bánh quy yêu thích của tôi, mùi thơm lan tỏa khắp nhà.
Tú Linh vẽ những bức tranh về tôi như một siêu anh hùng tiền đạo.
Khả My.
Khả My, với nụ cười rạng rỡ và niềm tin vô tận vào tôi.
Tay cô ấy trong tay tôi, hứa hẹn mãi mãi.
Tôi nhớ sau khi tôi kéo Tú Linh lên từ hồ Xuân Hương, cô ấy đã bám chặt lấy tôi, run rẩy.
Mẹ đã cầm tay tôi, miết theo vết rách do đá gây ra. "Con trai dũng cảm của mẹ," bà thì thầm, nước mắt lưng tròng.
Thảo Vy đã gọi tôi là người hùng của cô ấy.
Bảo Trâm đã rửa và băng bó vết thương rất cẩn thận.
Khả My đã hôn lên vết sẹo, đôi mắt cô ấy sáng ngời. "Hoàng An của em," cô ấy nói. "Luôn bảo vệ chúng em."
Vết sẹo đó. Họ từng chạm vào nó như thể đó là một huy chương.
Giờ đây, nó chỉ là một vết hằn trên da tôi, một câu chuyện bị lãng quên.
Mọi thứ thay đổi khi Bảo Long đến.
Hắn nói hắn là anh cùng cha khác mẹ của tôi, con trai của người cha mà tôi chưa bao giờ thực sự có.
Đột nhiên, tôi không còn là con trai của họ, anh trai của họ nữa.
Không thực sự.
Không theo cách quan trọng.
Bảo Long là máu mủ. Tôi là... con nuôi. Một sự thật dường như chưa bao giờ quan trọng cho đến khi hắn đến.
Hắn khóc lóc về tuổi thơ đã mất, về những khó khăn của mình.
Họ đã tin sái cổ.
Thảo Vy, thường ngày rất sắc sảo, chỉ thấy "nhu cầu" của hắn.
Sự đồng cảm của Bảo Trâm, từng là niềm an ủi cho tôi, trở thành một dòng sông chỉ chảy về phía Bảo Long. Cô ấy thậm chí còn bắt đầu nấu món ăn an ủi yêu thích của tôi, món mà cô ấy đã dạy tôi, chỉ dành riêng cho hắn.
Tú Linh, cái bóng nhỏ bé ngưỡng mộ của tôi, bị mê hoặc bởi vẻ ngoài từng trải giả tạo của Bảo Long, quên mất người anh đã liều mạng vì cô.
Và Khả My.
Khả My đã sa vào vở kịch của hắn, sự yếu đuối giả tạo của hắn.
Cô ấy bắt đầu hẹn hò với hắn, tin vào những lời dối trá của hắn về tôi.
Hắn đã dàn dựng một chuyện gì đó, khiến tôi trông thật tệ, khiến hắn trông như người bảo vệ cô ấy.
Cô ấy đã hủy hôn ước của chúng tôi.
Công khai.
Rồi đến chuyến đi cắm trại. Cơn bão. Trận lũ quét.
Nước dâng lên quá nhanh.
Bảo Long và tôi, cả hai đều bị kẹt trên một bờ sông đang xói lở nhanh chóng.
Họ ở bên kia, với một sợi dây thừng.
Một sợi dây. Một lựa chọn.
Tôi đã thấy điều đó trong mắt họ.
Thảo Vy, đưa ra quyết định "logic".
Bảo Trâm, khóc, nhưng kéo về phía Bảo Long.
Tú Linh, hét tên Bảo Long.
Khả My, khuôn mặt là một chiếc mặt nạ kinh hoàng, giúp họ kéo Bảo Long đến nơi an toàn.
Bỏ lại tôi.
Dòng nước cuốn tôi đi. Đập tôi vào đá.
Vai tôi, đầu gối tôi. Mất hết.
Sự nghiệp bóng đá của tôi. Mất hết.
Tất cả chỉ vì họ đã chọn hắn.
Đó là khoảnh khắc tôi biết.
Thực sự biết.
Tôi không còn là một trong số họ nữa.
Tôi là một người ngoài.
Túi của tôi vẫn còn vơi một nửa.
Tôi phải đóng gói xong.
Tôi phải đi khỏi đây.
Có thể bạn cũng thích





