
Cái giá của tình yêu: Bị bỏ rơi và tan nát
Chương 3
Tôi di chuyển quanh phòng, một bóng ma trong chính cuộc đời mình.
Mỗi món đồ tôi chạm vào là một ký ức.
Một bức ảnh đóng khung của tôi và các em gái, đang cười, từ một kỳ nghỉ hè nhiều năm trước.
Tôi lấy nó ra khỏi khung, xé thành nhiều mảnh nhỏ, và thả vào thùng rác.
Chiếc huy chương vô địch từ năm lớp mười một.
Nó kêu lanh canh khi chạm đáy thùng.
Những lá thư từ Khả My, đầy những lời hứa và ước mơ.
Tôi thậm chí không đọc chúng. Chỉ ném vào.
Từng mảnh, từng mảnh quá khứ của tôi gia nhập vào đống rác ngày càng lớn.
Có một sự lạnh lẽo trong tôi bây giờ, một sự tách rời.
Như vậy dễ dàng hơn.
Văn phòng của thầy Hùng yên tĩnh khi tôi đến báo cho thầy.
Thầy đã biết rồi.
Các em gái, hoặc có lẽ là Khả My, đã rất nhanh miệng.
"Hoàng An," thầy nói, khuôn mặt hằn lên vẻ khó xử không hẳn là thông cảm. "Thầy nghe rồi."
Tôi gật đầu. "Bảo Long có thể lấy suất đó. Em không chơi nữa."
Thầy nhìn xuống bàn. "Cậu ta... nhiệt tình lắm."
Một cách nói giảm nói tránh.
"Em sẽ rời thành phố, thưa thầy. Sau lễ tốt nghiệp tuần tới."
Cuối cùng thầy cũng nhìn vào mắt tôi. "Nghe nói em ra Hà Nội? Thầy Tuấn gọi cho thầy. Nói rằng thầy ấy đã sắp xếp cho em một suất học bổng bán phần tại trường đại học nhỏ mà thầy ấy đang làm việc. Thầy Tuấn là người tốt. Luôn tin tưởng ở em."
"Vâng," tôi nói. "Đó là một lối thoát."
Thầy gật đầu chậm rãi. "Chà, con trai. Thầy chúc em... may mắn."
Cảm giác như một lời tiễn khách.
Tôi bước ra ngoài, nắng quá gắt, không khí quá đặc.
Khi tôi đến gần chiếc xe bán tải của mình, một chiếc SUV màu đen bóng loáng đỗ xịch bên cạnh.
Cửa sổ hạ xuống.
Hai người đàn ông to lớn mặc vest tối màu nhìn ra. Vệ sĩ của ba Khả My.
Những người từng gật đầu với tôi, gọi tên tôi, đối xử với tôi như một phần của gia đình họ Vũ.
Giờ đây, khuôn mặt họ vô cảm.
"Cậu Hoàng An," một người nói, giọng không chút ấm áp. "Cô Khả My muốn gặp cậu. Mời cậu đi cùng chúng tôi."
Đó không phải là một lời đề nghị.
Tôi đã nghĩ đến việc từ chối, về việc cứ thế lên xe và lái đi.
Nhưng có ích gì?
Thêm kịch tính. Thêm xung đột.
Tôi chỉ muốn mọi chuyện kết thúc.
Tôi vào ghế sau của chiếc SUV.
Ghế da terasa lạnh lẽo.
Khả My từng hứa với tôi cả thế giới.
"Chúng ta sẽ có một ngôi nhà lớn, Hoàng An," cô ấy từng nói, mắt lấp lánh. "Một con chó, có thể là hai. Và anh sẽ là một ngôi sao."
Giờ đây, tôi chỉ là... Hoàng An.
Chàng trai cô ấy từng biết.
Chàng trai không còn đặc quyền nữa.
Họ chở tôi đến nhà văn hóa thành phố.
Có một biểu ngữ treo ngang lối vào: "CHÚC MỪNG BẢO LONG! NGƯỜI HÙNG MỚI CỦA CHÚNG TA!"
Dạ dày tôi quặn lại.
Bên trong, một đám đông nhỏ đang tụ tập.
Mẹ nuôi của tôi, khuôn mặt rạng rỡ. Các em gái tôi, xúm xít quanh Bảo Long.
Và chính Bảo Long, đứng trên một sân khấu nhỏ tạm bợ, tay cầm micro, một nụ cười đắc thắng trên môi.
Hắn đang mặc chiếc áo khoác đội tuyển cũ của tôi.
Chiếc áo mà Thảo Vy đã khăng khăng giữ gìn sạch sẽ.
Khả My đứng bên cạnh hắn, tay đặt trên cánh tay hắn, nhìn hắn với vẻ ngưỡng mộ.
Cái nhìn mà cô ấy từng dành cho tôi.
Bảo Long bắt gặp ánh mắt tôi khi tôi được hộ tống vào.
Nụ cười của hắn càng rộng hơn. Hắn nháy mắt.
Rồi hắn quay lại với micro.
"Tôi chỉ muốn cảm ơn tất cả mọi người," hắn nói, giọng đầy cảm xúc giả tạo. "Vì đã tin tưởng tôi. Đặc biệt là các em gái tuyệt vời của tôi, và người mẹ tuyệt vời của tôi." Hắn dừng lại, nhìn Khả My. "Và gửi đến Khả My, vì đã cho tôi thấy cảm giác được hỗ trợ thực sự là như thế nào."
Vài người vỗ tay.
Các em gái tôi rạng rỡ. Khả My đỏ mặt.
Sau đó hắn nhìn về phía tôi, một tia độc ác lóe lên trong mắt.
"Thật tiếc khi Hoàng An không thể ở đây để chia sẻ khoảnh khắc này trong tinh thần tốt đẹp. Tôi biết cậu ấy đã... gặp khó khăn."
Hắn làm như thể tôi là kẻ xấu, kẻ thua cuộc cay cú.
Khả My và các em gái nhìn tôi, vẻ mặt họ là sự pha trộn giữa thương hại và không đồng tình.
Như thể tôi là người gây chuyện.
Tôi chỉ đứng đó, bên cửa, bị kẹp giữa những người của ba Khả My.
Một người ngoài cuộc tại buổi hành quyết của chính mình.
Tôi cất cao giọng, vừa đủ để nghe thấy.
"Cứ mặc chiếc áo đó đi, Bảo Long. Trông hợp với anh đấy." Giọng tôi vô cảm, pha chút mỉa mai mà tôi không thèm che giấu.
"Và tận hưởng trận đấu đi. Tất cả là của anh đấy."
Tôi nhìn Khả My, rồi lần lượt từng đứa em gái.
"Tôi đi đây. Đi luôn. Đừng tìm tôi."
Tôi quay người và bước ra ngoài, các vệ sĩ rẽ đường cho tôi đi qua.
Lần này, không ai cố gắng ngăn tôi lại.
Có thể bạn cũng thích





