
Cái giá của một nữ hoàng Mafia
Chương 2
Nguyễn Thùy Vân POV:
Tôi trình bày kế hoạch của mình một cách rõ ràng và rành mạch, từng bước đi, từng chiến lược, từng hậu quả có thể xảy ra. Tôi sẽ không chỉ hủy bỏ việc sáp nhập, tôi sẽ phá hủy Võ Gia từ bên trong. Tôi sẽ biến Tôn Vĩnh Đạt từ một đối thủ thành một đồng minh mạnh nhất, và cùng nhau, chúng tôi sẽ tạo ra một đế chế mới, một đế chế mà Võ Hùng Tráng chỉ có thể ngước nhìn trong sự hối tiếc.
Cha tôi lắng nghe, không ngắt lời. Sự im lặng của ông không phải là sự phản đối, mà là sự đánh giá. Khi tôi kết thúc, ông gật đầu một cách chậm rãi.
"Được," ông nói, giọng nói đầy uy lực. "Con bé của ta đã thực sự lớn rồi. Võ Hùng Tráng đã dám xúc phạm đến dòng máu của nhà Nguyễn Thị, nó phải trả giá."
Một cảm giác thỏa mãn lạnh lẽo dâng lên trong tôi. Đây không chỉ là sự trả thù cho một trái tim tan vỡ, đây là cuộc chiến vì danh dự.
"Cha sẽ ủng hộ con," ông tuyên bố. "Bất cứ điều gì con cần."
Ông cầm lấy chiếc điện thoại trên bàn, bấm một số. "Triệu tập tất cả các giám đốc điều hành. Cuộc họp khẩn."
Cỗ máy chiến tranh của Nguyễn Thị đã được khởi động. Và tôi là người chỉ huy.
Vài ngày sau, tôi tình cờ gặp Ninh Nhã Trang tại một trung tâm thương mại cao cấp. Cô ta đang thử một chiếc váy dạ hội đắt tiền, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui. Khi nhìn thấy tôi, cô ta ngay lập tức thay đổi thái độ.
"Chị Vân," cô ta gọi, giọng nói ngọt ngào giả tạo. Cô ta bước tới, định khoác tay tôi như chúng tôi vẫn là những người bạn thân thiết.
Tôi lùi lại một bước, tránh né sự tiếp xúc của cô ta. Mùi nước hoa rẻ tiền quen thuộc lại xộc vào mũi tôi, khiến tôi cảm thấy buồn nôn.
"Đừng chạm vào tôi," tôi nói, giọng lạnh như băng.
Sự tổn thương giả tạo hiện lên trên khuôn mặt cô ta. "Chị Vân... em đã làm gì sai sao?"
"Cô biết rõ cô đã làm gì," tôi nói, nhìn thẳng vào đôi mắt đang cố tỏ ra ngây thơ của cô ta.
Cô ta đột nhiên loạng choạng, rồi ngã xuống sàn, một tay ôm lấy mắt cá chân, khuôn mặt nhăn lại vì đau đớn. Một màn kịch hoàn hảo.
"A..." cô ta rên rỉ.
Và đúng như dự đoán, Võ Hùng Tráng xuất hiện như một vị thần hộ mệnh. Anh ta lao đến bên cô ta, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.
"Nhã Trang! Em có sao không?" Anh ta đỡ cô ta dậy, giọng điệu dịu dàng và đầy quan tâm.
Anh ta nhìn tôi, và ánh mắt anh ta đầy sự trách móc và thất vọng. "Thùy Vân! Em đã làm gì vậy?"
"Tôi không làm gì cả," tôi trả lời bình thản.
"Chị ấy... chị ấy đẩy em..." Nhã Trang thút thít trong vòng tay của Tráng, đôi mắt ngấn lệ.
Sự thất vọng trong mắt Hùng Tráng càng sâu sắc hơn. Anh ta không nói một lời, chỉ nhìn tôi như thể tôi là kẻ độc ác nhất thế gian. Anh ta bế Nhã Trang lên, cẩn thận như đang nâng niu một món đồ sứ quý giá, rồi quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại.
Tôi đứng đó, một mình giữa đám đông tò mò, cảm thấy như một kẻ ngoài cuộc trong chính câu chuyện của mình. Tôi nhìn theo bóng lưng của họ, nhìn cách anh ta dịu dàng đặt cô ta vào chiếc xe sang trọng, cách anh ta cúi xuống thì thầm điều gì đó khiến cô ta mỉm cười.
Đó là sự dịu dàng mà anh ta chưa bao giờ dành cho tôi. Ngay cả trong những khoảnh khắc thân mật nhất, tình yêu của anh ta luôn có một sự xa cách, một sự dè dặt, như thể anh ta đang thực hiện một nghĩa vụ hơn là tuân theo tiếng gọi của trái tim.
Bây giờ tôi đã hiểu. Trái tim anh ta chưa bao giờ thuộc về tôi. Nó đã luôn ở bên cạnh cô "em gái nuôi" yếu đuối đó.
Tất cả những cử chỉ quan tâm, những lời hứa hẹn, tất cả chỉ là một phần của hợp đồng. Anh ta muốn quyền lực từ gia đình tôi, nhưng trái tim anh ta lại thuộc về người khác. Anh ta muốn cả hai.
Một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy bao trùm lấy tôi. Nhưng đó không phải là nỗi đau. Đó là sự giải thoát.
Mọi ảo tưởng cuối cùng đã tan vỡ. Mọi sợi dây tình cảm cuối cùng đã bị cắt đứt.
Tôi không còn gì để mất.
Tôi quay lưng, bước đi dứt khoát. Mỗi bước chân của tôi đều chắc chắn và đầy quyết tâm.
Trò chơi đã kết thúc. Cuộc chiến bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Có thể bạn cũng thích





