
Cái giá của một nữ hoàng Mafia
Chương 3
Nguyễn Thùy Vân POV:
Cha tôi từng dạy tôi rằng lòng trung thành là đức tính cao quý nhất của một nhà lãnh đạo. Một vị vua không có những thuộc hạ trung thành chỉ là một kẻ cô độc trên ngai vàng. Tôi đã từng tin rằng Võ Hùng Tráng, với tư cách là vị vua tương lai của đế chế chung của chúng tôi, sẽ hiểu được điều đó.
Tôi đã từng ảo tưởng rằng, dù trái tim anh ta không hoàn toàn thuộc về tôi, ít nhất anh ta cũng sẽ dành cho tôi sự tôn trọng và lòng trung thành của một người đồng minh, một người bạn đời.
Nhưng tôi đã sai. Anh ta không chỉ phản bội tình yêu của tôi, anh ta còn phản bội cả lời thề trung thành với gia tộc.
Vài tuần sau, tai nạn xảy ra.
Tôi đang ở trang trại ngựa của gia đình, một nơi tôi thường đến để tìm sự bình yên. Tôi chọn con ngựa bất kham nhất, một con chiến mã màu đen tuyền tên là Bóng Tối. Tôi cần cảm giác mạnh, cần sự giải phóng khỏi những cảm xúc đang gặm nhấm tâm hồn tôi.
Tôi phi nước đại trên thảo nguyên, gió rít bên tai, mái tóc dài của tôi bay trong gió. Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy tự do. Tôi và Bóng Tối như hòa làm một, vượt qua từng chướng ngại vật một cách hoàn hảo.
Nhưng rồi, khi chúng tôi đang bay qua một hàng rào cao, tôi nghe thấy một tiếng "tách" khô khốc.
Sợi dây cương trong tay tôi đột nhiên chùng xuống. Nó đã bị cắt.
Bóng Tối hoảng sợ hí lên, mất thăng bằng. Tôi bị hất văng khỏi lưng nó, cơ thể bay trong không trung trước khi đập mạnh xuống đất.
Một cơn đau nhói xuyên qua chân trái của tôi, sau đó là bóng tối bao trùm.
Khi tôi tỉnh lại, tôi đang nằm trong bệnh viện tư của gia đình. Chân trái của tôi bị bó bột, và cơn đau âm ỉ vẫn còn đó.
Võ Hùng Tráng ngồi bên cạnh giường tôi, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng và hối hận. Trong vài tuần sau đó, anh ta đã ở bên cạnh tôi, chăm sóc tôi một cách chu đáo. Anh ta tự tay đút cho tôi ăn, đọc sách cho tôi nghe, kể cho tôi nghe những câu chuyện cười nhạt nhẽo để làm tôi vui.
Một phần nhỏ yếu đuối trong tôi bắt đầu le lói một tia hy vọng. Có lẽ, anh ta thực sự quan tâm đến tôi. Có lẽ, tai nạn này đã khiến anh ta nhận ra giá trị của tôi.
Nhưng rồi, tôi nhận ra sự lạnh lùng trong đôi mắt anh ta mỗi khi anh ta nghĩ tôi không để ý. Sự chăm sóc của anh ta có vẻ hoàn hảo, nhưng nó thiếu đi sự ấm áp, thiếu đi sự chân thành. Nó giống như một màn kịch được diễn một cách chuyên nghiệp.
Và rồi, một đêm, khi anh ta nghĩ tôi đã ngủ say, tôi nghe thấy anh ta nói chuyện điện thoại bên ngoài phòng.
"Mọi chuyện ổn cả," giọng anh ta trầm thấp. "Cô ấy tin rằng đó chỉ là một tai nạn. Sợi dây cương đã được xử lý sạch sẽ."
Một khoảng lặng.
"Anh biết," anh ta thở dài. "Nhưng anh phải làm thế. Cô ta quá kiêu ngạo, quá khó kiểm soát. Anh cần phải cho cô ta thấy ai mới là người nắm quyền. Một chút đau đớn sẽ khiến cô ta ngoan ngoãn hơn."
Máu trong người tôi như đông cứng lại.
Không phải là tai nạn.
Là anh ta. Anh ta đã dàn dựng tất cả.
Anh ta đã cố tình làm tôi bị thương, chỉ để "dạy cho tôi một bài học", để khuất phục tôi.
Sự chăm sóc của anh ta trong những tuần qua không phải là sự hối hận. Nó là một phần của kế hoạch. Anh ta muốn đóng vai người hùng, người chồng tận tụy, để ru ngủ tôi trong sự an toàn giả tạo.
Tia hy vọng cuối cùng trong tôi vụt tắt, bị dập tắt bởi sự tàn nhẫn đến không thể tin được. Nỗi đau thể xác ở chân tôi không là gì so với nỗi đau đang xé nát tâm hồn tôi.
Đây không còn là sự phản bội trong tình yêu. Đây là một hành động chiến tranh.
Anh ta không chỉ muốn trái tim tôi. Anh ta muốn phá hủy tôi.
Nước mắt bắt đầu chảy ra từ khóe mắt tôi, nhưng tôi nhanh chóng lau chúng đi. Tôi sẽ không khóc. Tôi sẽ không để cho anh ta thấy sự yếu đuối của tôi.
Thay vào đó, một ngọn lửa hận thù bùng lên trong tôi, dữ dội và thiêu đốt.
Anh ta muốn một cuộc chiến? Anh ta sẽ có nó.
Nhưng anh ta không biết rằng, anh ta vừa tạo ra một con quái vật.
Có thể bạn cũng thích





