Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Cái giá của một nữ hoàng Mafia

Cái giá của một nữ hoàng Mafia

Tại tiệc sinh nhật của mình, tôi bỗng trở thành tâm điểm của sự nhục nhã khi vị hôn phu Võ Hùng Tráng công khai đoạn video riêng tư trước toàn thể quan khách. Dù biết rõ Ninh Nhã Trang - cô em gái nuôi của anh ta là kẻ chủ mưu, Hùng Tráng vẫn nhẫn tâm ép thuộc cấp nhận tội thay nhằm bảo vệ người thương. Đối diện với ánh mắt lạnh lùng coi mình như kẻ ngáng đường, trái tim tôi hoàn toàn vụn vỡ. Thay vì gục ngã, tôi cầm lấy micro với nụ cười đầy ngạo nghễ, quyết định sẽ đáp trả bằng một màn kịch còn chấn động và tàn khốc hơn tất cả những gì họ đã gây ra.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Trong bữa tiệc sinh nhật của tôi, vị hôn phu Võ Hùng Tráng đã chuẩn bị cho tôi một "món quà" lớn.

Một đoạn video quay lén những khoảnh khắc xấu hổ nhất của tôi được chiếu lên màn hình lớn, biến tôi thành trò cười cho cả thành phố.

Kẻ chủ mưu là cô em gái nuôi mà anh ta hết mực yêu thương, Ninh Nhã Trang. Nhưng để bảo vệ cô ta, anh ta đã ép một người lính trung thành phải đứng ra nhận tội thay.

Anh ta nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng, như thể tôi mới là kẻ phá hoại hạnh phúc của họ.

Khoảnh khắc đó, trái tim tôi hoàn toàn chết lặng.

Tôi bật cười, cầm lấy micro.

"Được thôi, nếu anh đã muốn diễn kịch, tôi sẽ cho tất cả mọi người xem một vở kịch còn đặc sắc hơn."

Chương 1

Nguyễn Thùy Vân POV:

Mọi người đều nói sự kết hợp của chúng tôi là định mệnh.

Nguyễn Thùy Vân, ái nữ của tập đoàn bất động sản Nguyễn Thị. Võ Hùng Tráng, người thừa kế của tập đoàn công nghệ Võ Gia. Hai thế lực kinh tế hùng mạnh nhất Việt Nam, được thống nhất bởi một hợp đồng hôn nhân ký kết từ khi chúng tôi còn là những đứa trẻ.

Anh là tương lai của tôi, vị vua được chọn để cùng tôi cai trị đế chế mà cả hai gia tộc đã dày công xây dựng.

Nhưng anh ta trở về nhà với mùi nước hoa rẻ tiền và những lời dối trá của một người phụ nữ khác.

Tôi ngồi trên chiếc ghế sofa da màu kem trong căn penthouse của chúng tôi, ánh đèn vàng ấm áp của Sài Gòn về đêm hắt vào từ khung cửa sổ kính khổng lồ. Ly rượu vang đỏ trên tay tôi vẫn còn nguyên, sự chờ đợi đã làm nó mất đi vị ngon vốn có.

Tiếng cửa mở. Võ Hùng Tráng bước vào.

Anh vẫn đẹp trai như mọi khi, trong bộ vest được may đo hoàn hảo, toát ra khí chất của một nhà lãnh đạo bẩm sinh. Mái tóc đen dày được vuốt ngược gọn gàng, đôi mắt sâu thẳm luôn ẩn chứa một sự tính toán lạnh lùng. Anh là một nhà chiến lược kinh doanh tài giỏi, một vị vua tương lai được cả giới kinh doanh kính nể.

Và anh là của tôi. Ít nhất, đó là những gì tôi đã tin tưởng.

"Em vẫn chưa ngủ sao?" Anh hỏi, giọng nói trầm ấm như thường lệ, nhưng có một sự mệt mỏi không thể che giấu.

Anh tiến lại gần, và trái tim tôi, dù đã được huấn luyện để trở nên sắt đá, vẫn không thể kiểm soát được nhịp đập của nó. Mỗi khi anh ở gần, cơ thể tôi lại phản ứng một cách nguyên thủy, một sự khao khát được chạm vào, được ôm lấy, được yêu thương.

Nhưng rồi, một mùi hương lạ xộc vào mũi tôi.

Nó không phải là mùi nước hoa Cologne đắt tiền mà anh thường dùng. Đây là một mùi hương ngọt ngào, nồng nặc và rẻ tiền. Một mùi hương mà tôi đã quá quen thuộc.

Mùi hương của Ninh Nhã Trang.

Cô gái mồ côi mong manh mà gia đình anh đã nhận nuôi sau khi cha cô, một quản đốc trung thành của Võ Gia, qua đời trong một tai nạn tại nhà máy. Võ Hùng Tráng đã thề sẽ bảo vệ cô như em gái ruột của mình.

Em gái. Một lời nói dối ngọt ngào.

Cơn giận dữ lạnh lẽo bắt đầu lan tỏa từ lồng ngực tôi, nhưng khuôn mặt tôi vẫn giữ nguyên vẻ bình thản. Tôi được nuôi dạy để trở thành một nữ vương, và một nữ vương không bao giờ để lộ cảm xúc của mình.

"Anh đã ở đâu?" Tôi hỏi, giọng tôi đều đều, không một chút gợn sóng.

"Anh có một cuộc họp muộn với các đối tác." Anh nói dối, mắt không nhìn thẳng vào tôi. Anh cởi áo khoác, và mùi hương đó càng trở nên nồng nặc hơn.

Anh cúi xuống định hôn tôi, nhưng tôi quay mặt đi. Nụ hôn của anh rơi vào khoảng không.

"Đừng chạm vào tôi," tôi nói, giọng tôi lạnh như băng. "Khi anh còn mang trên người mùi hương của cô ta."

Sự ngạc nhiên thoáng qua trên khuôn mặt anh, rồi nhanh chóng được thay thế bởi sự khó chịu. "Thùy Vân, đừng vô lý. Nhã Trang chỉ là em gái của anh."

"Em gái?" Tôi cười khẩy, một nụ cười không hề có chút vui vẻ. "Một người anh trai có cần phải mang mùi hương của em gái mình về nhà mỗi đêm không?"

Toàn bộ cơ thể tôi như bị xé toạc từ bên trong. Nỗi đau còn tệ hơn bất kỳ vết thương thể xác nào. Đó là nỗi đau của sự phản bội, sự sỉ nhục, sự vỡ mộng.

"Em mệt rồi." Anh nói, giọng điệu thiếu kiên nhẫn. "Chúng ta sẽ nói chuyện này vào sáng mai."

Anh quay lưng bước về phía phòng ngủ, bỏ lại tôi một mình trong phòng khách rộng lớn, lạnh lẽo.

Không. Sẽ không có sáng mai nào cho "chúng ta" nữa.

Tôi sẽ không phải là một giải thưởng an ủi. Tôi sẽ không đứng sau bất kỳ ai. Nguyễn Thùy Vân không bao giờ là lựa chọn thứ hai.

Tôi rút điện thoại ra, bấm một số quen thuộc. Đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức.

"Thư ký Trần, sắp xếp cho tôi một cuộc hẹn với trợ lý của tôi."

Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn thành phố không bao giờ ngủ, và lên kế hoạch cho sự sụp đổ của một đế chế và sự ra đời của một đế chế khác.

Ngày hôm sau, tôi không đợi anh ta thức dậy. Tôi đã rời đi trước khi bình minh ló rạng.

Tôi lái xe đến một quán bar cao cấp ở quận 1, nơi tôi biết anh ta thường đến. Tôi ngồi trong một góc khuất, trong bóng tối, giống như một con báo đang rình mồi.

Và rồi tôi thấy anh ta. Võ Hùng Tráng. Cùng với Ninh Nhã Trang.

Cô ta nép vào người anh, trông yếu đuối và đáng thương như mọi khi, trong chiếc váy trắng tinh khôi tương phản hoàn toàn với khung cảnh mờ ám của quán bar.

Anh ta đang nói gì đó với cô ta, giọng điệu dịu dàng và đầy quan tâm. Một giọng điệu mà anh ta chưa bao giờ dành cho tôi.

Và rồi, anh ta làm một điều đã phá hủy hoàn toàn thế giới của tôi.

Anh ta kéo Nhã Trang vào lòng, một tay giữ chặt gáy cô ta, và trao cho cô ta một nụ hôn.

Một nụ hôn đói khát, tuyệt vọng, và đầy đam mê.

Một nụ hôn anh chưa bao giờ dành cho tôi.

Ngay lập tức, toàn bộ tương lai của tôi vỡ tan thành từng mảnh. Bức tranh về một đế chế chung, một cuộc hôn nhân định mệnh, tất cả chỉ là một trò đùa tàn nhẫn.

Tôi đã thấy đủ.

Tôi lặng lẽ đứng dậy và rời khỏi quán bar, trái tim tôi trống rỗng và lạnh lẽo. Mọi cảm xúc đã chết. Chỉ còn lại sự quyết tâm lạnh như thép.

Tôi trở về dinh thự của gia đình Nguyễn Thị, nơi tôi đã lớn lên, nơi danh dự gia tộc được đặt lên trên tất cả.

Cha tôi, chủ tịch Nguyễn, đang đợi tôi trong phòng làm việc của ông, một căn phòng ốp gỗ sồi tối màu, toát lên vẻ quyền lực và uy nghiêm.

"Con về rồi à?" Ông ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, đôi mắt sắc sảo nhìn tôi.

"Con có chuyện muốn nói." Giọng tôi bình tĩnh một cách đáng sợ.

Ông gật đầu, ra hiệu cho tôi ngồi xuống.

Tôi không ngồi. Tôi đứng thẳng, đối diện với người đàn ông quyền lực nhất gia đình mình.

"Con muốn hủy bỏ hôn ước với Võ Hùng Tráng."

Chiếc bút máy trong tay cha tôi rơi xuống bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc trong sự im lặng của căn phòng. Ông nhìn tôi, sự kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt vốn luôn điềm tĩnh.

"Con nói cái gì?"

"Con sẽ không kết hôn với anh ta," tôi lặp lại, giọng nói chắc nịch. "Con sẽ không kết hôn với một kẻ phản bội."

Tôi kể cho ông nghe mọi chuyện. Mùi nước hoa. Lời nói dối. Nụ hôn trong quán bar. Từng lời nói của tôi như những nhát dao, không chỉ đâm vào trái tim tôi, mà còn đâm vào danh dự của cả gia tộc Nguyễn Thị.

Khi tôi kết thúc, khuôn mặt cha tôi đã trở nên u ám. Sự im lặng bao trùm căn phòng, nặng nề và ngột ngạt.

Tôi biết ông đang nghĩ gì. Việc sáp nhập. Lợi ích kinh doanh. Sự ổn định của hai đế chế.

Nhưng tôi không quan tâm.

"Võ Hùng Tráng đã sỉ nhục con. Anh ta đã sỉ nhục cả gia tộc Nguyễn Thị." Tôi nói, giọng tôi đanh lại. "Con sẽ không chấp nhận điều đó."

Tôi nhìn thẳng vào mắt cha, ánh mắt tôi kiên định. "Con sẽ hợp tác với Tôn Gia."

Cha tôi đứng bật dậy, chiếc ghế sau lưng ông đổ xuống sàn. "Con điên rồi sao? Tôn Vĩnh Đạt là kẻ thù lớn nhất của chúng ta!"

"Đúng vậy," tôi nói, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi. "Kẻ thù của kẻ thù là bạn. Con sẽ cho Võ Hùng Tráng thấy, hắn đã phạm phải sai lầm lớn nhất đời mình khi biến Nguyễn Thùy Vân này thành kẻ thù."

Tôi nhớ lại những lời thì thầm mà tôi đã từng vô tình nghe được từ thuộc hạ của Tráng. Họ nói về tôi như một chiến lợi phẩm, một công cụ chính trị để củng cố quyền lực. Nhưng họ nói về Nhã Trang với một sự tôn kính gần như sùng bái. Cô ta là trái tim của vị vua của họ, là điểm yếu duy nhất của anh ta.

Họ đã sai. Điểm yếu lớn nhất của anh ta không phải là cô ta.

Điểm yếu lớn nhất của anh ta, chính là đã đánh giá thấp tôi.

Cha tôi nhìn tôi chằm chằm, sự tức giận trong mắt ông từ từ được thay thế bằng một sự tính toán lạnh lùng, và cuối cùng, là một tia tự hào. Ông nhìn thấy con gái của mình, không phải là một cô công chúa yếu đuối, mà là một nữ vương sẵn sàng bước vào cuộc chiến.

Ông nhặt chiếc ghế lên, ngồi xuống, và ra hiệu cho tôi ngồi đối diện.

"Nói cho cha kế hoạch của con."

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn, tôi có thân giá hàng tỷ
9.5
Sênh Ca từng chấp nhận từ bỏ sự nghiệp để làm một người vợ hiền lành, tận tụy suốt ba năm vì tình yêu. Thế nhưng, cô nhận ra mọi hy sinh đều vô nghĩa khi chồng mình vẫn luôn nhung nhớ về người cũ. Thất vọng tột cùng, cô quyết định ly hôn để tìm lại chính mình. Ngay sau đó, thân phận thật sự của cô được hé lộ khiến dư luận bàng hoàng: Sênh Ca chính là nữ tỷ phú sở hữu khối tài sản nghìn tỷ. Hàng loạt quý ông lịch lãm và các chàng trai trẻ bắt đầu vây quanh săn đón cô. Lúc này, người chồng cũ Phong Ngự Niên mới hối hận muộn màng. Anh công khai mở cuộc họp báo, chấp nhận hạ mình quỳ gối chỉ để cầu xin cô quay trở về bên cạnh anh thêm một lần nữa.
Bìa tiểu thuyết Ly hôn rồi, ông trùm truy thê lại quỳ xuống
8.5
Vừa mang thai năm thứ hai sau cưới, Minh Khê chưa kịp vui mừng đã phải đối mặt với tờ đơn ly hôn lạnh lùng. Bi kịch ập đến khi một tai nạn khiến cô ngã gục trong vũng máu, nhưng thay vì cứu lấy giọt máu của mình, Phó thiếu lại nhẫn tâm ôm lấy người tình cũ rời đi. Sự tuyệt vọng khiến cô buông xuôi tất cả. Nhiều năm sau, cái tên ấy trở thành nỗi đau cấm kỵ của vị tổng tài Bắc Thành. Ngay trong hôn lễ, anh ta bỗng hóa điên dại, quỳ rạp dưới chân người phụ nữ ấy mà cầu xin trong nước mắt: Em định mang theo con của anh gả cho ai?
Bìa tiểu thuyết Sau khi bị đá, tôi quay lại và kết hôn với viên chỉ huy quân đội
8.2
Suốt ba năm ròng rã, cô tận tụy chăm sóc chồng vượt qua cơn bạo bệnh sau tai nạn, để rồi nhận lại sự phản bội cay đắng khi anh công khai che chở người tình cũ. Quyết định dứt áo ra đi với tờ đơn ly hôn, cô bị người đời mỉa mai là kẻ thất bại. Thế nhưng, thân phận thật sự của cô dần hé lộ: từ bác sĩ thiên tài Bạch Lục đến tay đua Lillian lừng danh và kiến trúc sư Xingchen kiệt xuất. Khi chồng cũ cùng nhân tình còn đang đố kỵ, em trai anh ta – một vị chỉ huy quyền lực nắm giữ mười vạn quân – đã bất ngờ xuất hiện để cầu hôn cô. Anh nguyện làm người đàn ông trung thành nhất, sẵn sàng bảo vệ cô suốt đời.
Bìa tiểu thuyết Bị cướp bạn trai, tôi trở thành cậu mợ của anh
7.9
Trong lễ cưới, sự xuất hiện của hoa khôi từng bắt nạt tôi đã phá hủy tất cả. Cảnh Hành, người tôi hằng tin tưởng, đã phũ phàng buông tay để chọn bảo vệ cô ta. Khi tôi nỗ lực đòi lại công bằng, chính anh ta lại ra tay vùi dập, biến tôi thành trò cười trước công chúng. Cảnh Hành còn tàn nhẫn chế giễu những vết sẹo của tôi và lấy thế lực của người cậu tỷ phú ra để đe dọa. Thế nhưng, anh ta không ngờ rằng người cậu quyền lực ấy lại dịu dàng ôm lấy tôi, hứa đưa kẻ ác vào tù để đổi lấy một lời cầu hôn.
Bìa tiểu thuyết Cơn thịnh nộ của vợ, triều đại tan thành tro bụi
8.5
Suốt mười lăm năm từ thuở hàn vi đến khi gây dựng đế chế, Đàm Mai Trang đã dành trọn tình yêu cho Tưởng Quyền Thế. Thế nhưng, tại nơi linh thiêng nhất, cô bàng hoàng chứng kiến anh ân ái cùng người khác. Để bảo vệ nhân tình, anh nhẫn tâm bẻ gãy cổ tay cô. Cay đắng hơn, Mai Trang phát hiện họ đã lén lút bên nhau ba năm, ngay lúc cô sảy thai vì cứu anh. Đỉnh điểm của bi kịch là khi cô biết chính chồng mình đã hạ độc khiến cô vô sinh vì chê cô bẩn. Sự hy sinh đổi lấy phản bội tột cùng.
Bìa tiểu thuyết Trái tim tôi, sự tàn nhẫn của anh ấy
7.8
Người chồng từng thề nguyện bảo vệ tôi nay lại nhẫn tâm ép cha mẹ già quỳ gối giữa chốn đông người để lấy lòng nhân tình Tạ Yến Linh. Chỉ vì bảo vệ con gái trước lời vu khống, cha tôi bị hắn ép đập nát kỷ vật gia bảo, dẫn đến việc song thân uất ức nhảy lầu tự vẫn ngay trước mắt tôi. Nỗi đau chưa dừng lại khi tôi sảy thai lúc bị hắn trói ngoài mưa lạnh. Mất đi tất cả, tôi quyết định phối hợp với Lương Hòa Thái, chấp nhận chịu phạt giam cầm trong biệt thự hoang để giả chết, tìm cơ hội làm lại cuộc đời.