
Cái ôm kiên nhẫn và mãnh liệt của tình yêu
Chương 2
An Yến My POV:
Những ngày sau đó trôi qua trong một sự im lặng lạnh lẽo. Trưng Minh Nhật vẫn về nhà mỗi tối, nhưng giữa chúng tôi như có một bức tường vô hình. Anh ta không giải thích, và tôi cũng không hỏi. Tôi chỉ im lặng quan sát, và mùi hương của Khổng Trúc Vân dường như vẫn còn vương vấn trong không khí, một lời nhắc nhở thường trực về sự phản bội.
Rồi một buổi sáng, khi tôi đang ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn vô hồn, anh ta đột ngột lên tiếng.
"Tối mai, chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ tham dự một dạ tiệc kinh doanh."
Tôi quay lại nhìn anh ta, ngạc nhiên. Anh ta chưa bao giờ muốn tôi tham gia vào những sự kiện như thế này. Anh ta luôn nói tôi quá "mong manh" để đối mặt với thế giới thương trường tàn khốc.
"Tại sao?" tôi hỏi, giọng nói không chút cảm xúc.
"Để giữ thể diện gia tộc," anh ta đáp gọn lỏn, mắt vẫn dán vào chiếc máy tính bảng. "Tập đoàn Vạn Tượng, đối thủ lớn nhất của chúng ta, cũng sẽ có mặt. Tôi cần em ở đó, đóng vai trò của một bà Trưng hoàn hảo."
Một tia hy vọng nhỏ nhoi, yếu ớt le lói trong tôi. Có lẽ... có lẽ anh ta vẫn cần tôi. Có lẽ đây là cách anh ta cố gắng hàn gắn. Tôi đã ngu ngốc như vậy đấy.
"Được," tôi đáp.
Tối hôm sau, tôi đã dành hàng giờ để chuẩn bị. Tôi không chọn những bộ váy an toàn, nhạt nhòa mà anh ta thích. Thay vào đó, tôi chọn một chiếc váy dạ hội màu đỏ thẫm, ôm sát cơ thể, khoe trọn những đường cong mà tôi thường cố che giấu. Màu đỏ của sự trả thù, của sự tái sinh.
Tôi trang điểm đậm hơn một chút, nhấn vào đôi mắt. Và quan trọng nhất, tôi đeo chiếc vòng tay phượng hoàng bằng bạc của tổ tiên. Khi kim loại mát lạnh chạm vào da thịt, tôi cảm thấy một luồng sức mạnh lan tỏa khắp cơ thể. Một mùi hương tinh tế, phảng phất mùi gỗ đàn hương và hoa sen trắng, toát ra từ chính tôi, một mùi hương của sự tự tin.
Khi tôi bước xuống cầu thang, Nhật đang đợi ở phòng khách. Anh ta ngước lên, và lần đầu tiên sau một thời gian dài, tôi thấy một tia kinh ngạc trong mắt anh ta. Nhưng nó nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một cái cau mày không hài lòng.
"Em ăn mặc gì thế này?" anh ta nói, giọng điệu có phần gay gắt. "Quá nổi bật."
Tôi không trả lời, chỉ lặng lẽ đi về phía anh ta.
Trên xe, không khí nặng nề như chì. Mưa bắt đầu rơi, những hạt mưa nặng trĩu đập vào cửa kính xe như những tiếng nấc nghẹn. Tôi cố gắng bắt chuyện.
"Dạ tiệc tối nay quan trọng lắm sao anh?"
Anh ta không nhìn tôi. "Ừ."
Sự im lặng lại bao trùm. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn đường nhòe đi trong mưa. Trái tim tôi, vốn đã nhen nhóm một chút hy vọng, giờ lại chìm dần vào băng giá. Tôi đã sai. Đây không phải là một nỗ lực hàn gắn. Đây chỉ là một màn kịch khác, và tôi lại là một con rối.
Đột nhiên, điện thoại của anh ta reo lên.
Đó là một giai điệu đặc biệt, khác với những cuộc gọi công việc thông thường. Anh ta vội vàng bắt máy, và khuôn mặt lạnh lùng của anh ta ngay lập tức thay đổi.
"Anh nghe đây," giọng anh ta dịu dàng đến mức tôi chưa bao giờ được nghe. Một sự dịu dàng khiến tôi đau nhói.
Tôi không nghe rõ đầu dây bên kia nói gì, nhưng tôi không cần phải nghe. Phản ứng của anh ta đã nói lên tất cả.
"Đừng lo, Trúc Vân," anh ta nói, và cái tên đó như một nhát búa giáng thẳng vào đầu tôi. "Anh đang đến đây. Việc ra mắt sản phẩm mới là quan trọng nhất. Anh yêu em."
Anh yêu em.
Ba từ đó. Ba từ mà tôi đã khao khát suốt ba năm, anh ta lại dành cho một người phụ nữ khác, ngay trước mặt tôi.
Thế giới của tôi sụp đổ hoàn toàn. Không còn mảnh vỡ nào để ghép lại.
Anh ta cúp máy, vẻ dịu dàng biến mất, thay vào đó là sự bực bội và vội vã. Anh ta quay sang tài xế.
"Dừng xe."
Chiếc xe phanh gấp, dừng lại bên một con đường vắng vẻ, không một bóng người. Mưa ngoài trời như trút nước.
"Xuống xe," anh ta ra lệnh cho tôi, giọng nói không một chút tình người.
Tôi sững sờ. "Anh nói gì?"
"Tôi nói cô xuống xe!" anh ta gầm lên, sự lịch lãm thường ngày đã biến mất. "Trúc Vân đang cần tôi. Tôi không có thời gian để đưa cô đến bữa tiệc đó."
Nước mắt tôi trào ra, không thể kiểm soát. "Nhật, đừng làm vậy... Bên ngoài đang mưa rất to..."
Anh ta không quan tâm. Anh ta mở cửa xe bên phía tôi, để mặc cho gió lạnh và mưa tạt vào. "Đó là vấn đề của cô."
Anh ta nói xong, đóng sầm cửa lại và ra lệnh cho tài xế. "Đi!"
Chiếc xe sang trọng lao đi, bỏ lại tôi một mình trên con đường hoang vắng, trong bộ váy dạ hội đỏ thẫm, dưới cơn mưa xối xả. Nước mưa lạnh buốt hòa với nước mắt nóng hổi của tôi. Tôi cảm thấy tuyệt vọng đến cùng cực. Tôi đã mất tất cả. Chồng tôi, tình yêu của tôi, phẩm giá của tôi.
Tôi bước đi vô định trong mưa, chiếc váy đỏ bết vào người, lạnh cóng. Tôi không còn cảm nhận được gì nữa. Có lẽ cứ chết đi như thế này cũng là một sự giải thoát.
Đột nhiên, một chùm sáng chói lòa chiếu thẳng vào tôi. Một chiếc Rolls-Royce màu đen tuyền dừng lại ngay bên cạnh. Tiếng phanh xe ma sát trên mặt đường ướt át vang lên chói tai.
Cửa sau mở ra. Một người đàn ông bước xuống, tay cầm một chiếc ô đen lớn.
Anh ta bước về phía tôi, dáng người cao lớn, vững chãi như một ngọn núi. Dù trời tối và mưa, tôi vẫn có thể cảm nhận được một luồng khí chất quyền lực, áp đảo tỏa ra từ anh. Anh ta mạnh mẽ hơn Nhật rất nhiều.
Anh ta đứng trước mặt tôi, che ô cho tôi khỏi cơn mưa tàn nhẫn. Dưới ánh sáng yếu ớt từ đèn xe, tôi nhìn thấy khuôn mặt anh. Một khuôn mặt đẹp một cách nguy hiểm, với đôi mắt sâu thẳm, sắc bén như có thể nhìn thấu tâm can người khác.
Anh nhìn tôi, không phải bằng ánh mắt thương hại, mà bằng một ánh mắt như thể... như thể anh đã tìm thấy báu vật quý giá nhất mà anh đã tìm kiếm từ rất lâu. Anh nhìn vào chiếc vòng phượng hoàng trên tay tôi, rồi lại nhìn vào mắt tôi.
Một luồng hơi ấm kỳ lạ tỏa ra từ người anh, xua tan đi cái lạnh giá đang bao trùm lấy tôi.
"Cuối cùng cũng tìm thấy em," giọng anh trầm ấm, đầy quyền lực nhưng cũng ẩn chứa một sự dịu dàng không thể giải thích. "Phượng hoàng của tôi."
Anh cởi áo khoác vest của mình, khoác lên đôi vai đang run rẩy của tôi. Mùi hương nam tính, mạnh mẽ và an toàn của anh bao bọc lấy tôi. Nó khác hẳn mùi hương của Nhật, không có sự lạnh lùng, chỉ có sự ấm áp và che chở.
"Đi thôi," anh nói. "Tôi sẽ đưa em về nhà."
Anh không hỏi nhà tôi ở đâu. Anh chỉ đơn giản nói "về nhà", như thể nơi anh đến chính là nơi tôi thuộc về.
Và trong khoảnh khắc đó, trong cơn tuyệt vọng cùng cực, tôi đã tin anh. Tôi để anh dìu tôi vào chiếc xe ấm áp.
Khi cánh cửa xe đóng lại, ngăn cách tôi với màn mưa và thế giới tàn nhẫn bên ngoài, tôi nghe thấy giọng nói của anh, trầm và chắc nịch, như một lời tuyên thệ.
"Kẻ nào dám vứt bỏ em, ta sẽ khiến hắn phải trả giá gấp trăm lần."
---
Có thể bạn cũng thích





