Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Cái ôm kiên nhẫn và mãnh liệt của tình yêu

Cái ôm kiên nhẫn và mãnh liệt của tình yêu

Kỷ niệm ba năm ngày cưới, nỗ lực hâm nóng tình cảm của tôi bị Trưng Minh Nhật dập tắt bằng sự lạnh lùng và mùi nước hoa lạ. Anh ta không ngần ngại bày tỏ tình yêu với nhân tình ngay trước mặt vợ mình, điều mà tôi chưa từng được nhận. Vì Trúc Vân, anh nhẫn tâm đuổi tôi xuống xe giữa cơn mưa tầm tã nơi đường vắng rồi phóng đi. Trong lúc tuyệt vọng vì mất đi tất cả, một người đàn ông bí ẩn trên chiếc Rolls-Royce đã xuất hiện. Anh khoác áo cho tôi, gọi tôi là phượng hoàng và tuyên bố sẽ khiến kẻ phản bội phải trả giá đắt.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

An Yến My POV:

Câu nói của người đàn ông lạ mặt vang vọng trong đầu tôi, "Phượng hoàng của tôi." Nó vừa xa lạ lại vừa quen thuộc một cách kỳ lạ, như một ký ức đã bị lãng quên từ lâu. Tôi vẫn còn run rẩy, không phải chỉ vì lạnh, mà còn vì cú sốc của sự phản bội và sự xuất hiện đột ngột của người này.

Anh ta khoác chiếc áo vest khô ráo, ấm áp của mình quanh vai tôi, mùi hương gỗ tuyết tùng và da thuộc tinh tế bao bọc lấy tôi, tạo ra một cảm giác an toàn đến khó tin. Nó hoàn toàn khác với mùi hương của Nhật – một mùi hương luôn phảng phất sự xa cách và tính toán.

Tôi ngồi co ro trên ghế da mềm mại của chiếc Rolls-Royce, nhìn người đàn ông ngồi đối diện. Anh ta chỉ im lặng, đưa cho tôi một chiếc khăn lụa mềm để lau khô tóc. Đôi mắt sâu thẳm của anh ta không rời khỏi tôi, nhưng không có sự soi mói, chỉ có một sự quan tâm tĩnh lặng.

"Tôi... tôi là ai?" Tôi lắp bắp hỏi, cảm thấy câu hỏi của chính mình thật ngớ ngẩn.

Anh ta khẽ nhếch môi, một nụ cười gần như không thể nhận ra. "Em là An Yến My. Nhưng em còn hơn thế nữa."

Chiếc xe dừng lại trước một căn penthouse sang trọng bậc nhất thành phố, nơi tôi chỉ từng thấy trên các tạp chí kiến trúc. Đây là một phần của Vạn Tượng Plaza, tòa nhà biểu tượng của Tập đoàn Vạn Tượng.

"Đây là..." Tôi ngập ngừng.

"Nhà của tôi," anh ta nói đơn giản, mở cửa xe cho tôi. "Tạm thời, nó cũng là nhà của em. Ở đây, em sẽ an toàn."

Anh ta dìu tôi vào trong, qua một sảnh chờ lộng lẫy và vào một thang máy riêng. Căn penthouse rộng lớn, với cửa sổ kính từ trần đến sàn nhìn ra toàn cảnh thành phố về đêm, lung linh như một dải ngân hà. Mọi thứ đều được bài trí một cách tinh tế, toát lên vẻ sang trọng và quyền lực.

Một người quản gia lớn tuổi đã đứng sẵn ở cửa, cúi đầu kính cẩn. "Chào mừng cậu chủ đã về. Và thưa cô."

"Chuẩn bị nước nóng, quần áo sạch và một bữa ăn nhẹ cho cô ấy, bác Thành," người đàn ông ra lệnh, giọng nói vẫn trầm ổn.

Tôi được đưa vào một phòng ngủ sang trọng. Sau khi ngâm mình trong bồn nước nóng, mặc bộ quần áo lụa mềm mại, cảm giác lạnh lẽo trong xương tủy cuối cùng cũng tan đi. Khi tôi bước ra, người đàn ông đó đã đợi sẵn trên sofa ở phòng khách, bên cạnh một bàn trà với súp nóng và trà gừng.

Anh ta ra hiệu cho tôi ngồi xuống. "Ăn một chút đi. Em cần lấy lại sức."

Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống, im lặng húp từng muỗng súp. Hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể. Tôi đã không ăn gì từ trưa, và bây giờ, được chăm sóc một cách dịu dàng như vậy, những bức tường phòng thủ mà tôi cố gắng dựng lên bắt đầu sụp đổ.

Nước mắt lại bắt đầu rơi, không thể kìm nén. Tôi khóc, vì sự phản bội của Nhật, vì sự tủi nhục, vì sự tuyệt vọng, và vì một chút ấm áp bất ngờ mà tôi nhận được từ một người hoàn toàn xa lạ.

Anh ta không nói gì, chỉ ngồi đó, kiên nhẫn đợi tôi khóc xong. Anh ta đưa cho tôi một chiếc khăn giấy. Ánh mắt anh ta nhìn tôi, không có sự thương hại, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc.

"Nói cho tôi biết," anh ta nói nhẹ nhàng khi tôi đã bình tĩnh lại. "Hắn đã làm gì em."

Và tôi đã kể. Tôi kể hết. Tôi kể về ba năm hôn nhân như một chiếc bình hoa, về sự thao túng tâm lý, về việc anh ta luôn gọi tài năng của tôi là "bệnh", về bữa tối kỷ niệm bị phá hỏng, về mùi nước hoa của Khổng Trúc Vân, về câu nói "anh yêu em" tàn nhẫn, và về việc bị bỏ rơi dưới mưa.

Càng kể, tôi càng cảm thấy một sự rõ ràng đến đau đớn. Những gì tôi từng cho là tình yêu, thực chất chỉ là một cái lồng mạ vàng.

Trong suốt câu chuyện của tôi, khuôn mặt người đàn ông trở nên lạnh lùng và đáng sợ. Một cơn thịnh nộ âm ỉ tỏa ra từ người anh ta, khiến không khí xung quanh như đặc lại.

"Trưng Minh Nhật," anh ta nghiến răng, cái tên phát ra từ miệng anh ta như một lời nguyền. "Hắn không chỉ là một kẻ ngu ngốc, hắn còn không phải là con người."

Lời nói của anh ta như một sự xác nhận cho tất cả những cảm xúc mà tôi đã kìm nén. Lần đầu tiên, có người đứng về phía tôi. Lần đầu tiên, có người nói rằng tôi không sai.

"Tôi... tôi phải làm gì bây giờ?" tôi hỏi, giọng lạc đi.

"Trước hết, em cần nghỉ ngơi," anh ta nói, sự tức giận trong mắt dịu đi khi nhìn tôi. "Sau đó, chúng ta sẽ khiến hắn phải trả giá."

Đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi ngủ một giấc thật sâu, không mộng mị. Căn phòng lạ lẫm nhưng lại mang đến một cảm giác an toàn tuyệt đối.

Sáng hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, ánh nắng ban mai tràn vào phòng. Người đàn ông đó, Huy Việt Khôi – tôi đã biết tên anh qua người quản gia – đang ngồi trên ban công, đọc báo cáo trên máy tính bảng. Anh ta mặc một bộ đồ ở nhà thoải mái, nhưng khí chất vương giả vẫn không hề suy giảm.

"Chào buổi sáng," anh ta nói, ngước lên nhìn tôi. "Em cảm thấy khá hơn chưa?"

Tôi gật đầu. "Cảm ơn anh, vì tất cả mọi thứ. Tôi... tôi nợ anh một lời xin lỗi vì đã làm phiền."

"Em không làm phiền tôi," anh ta ngắt lời, đứng dậy và bước về phía tôi. "Yến My, tôi là Huy Việt Khôi, chủ tịch tập đoàn Vạn Tượng. Và tôi đã tìm kiếm em từ rất lâu."

Trái tim tôi đập lỡ một nhịp. Chủ tịch Vạn Tượng. Đối thủ lớn nhất của Nhật.

"Tìm tôi?"

"Đúng vậy. Tìm người thừa kế cuối cùng của Phượng Hoàng Hương."

Trong một khoảnh khắc, tôi đã đưa ra quyết định của mình. Sự yếu đuối đã chết trong cơn mưa đêm qua.

"Tôi muốn ly hôn," tôi nói, giọng nói chắc chắn và kiên định.

Khôi nhìn tôi, một tia hài lòng và ngưỡng mộ lóe lên trong mắt. "Quyết định đúng đắn. Luật sư giỏi nhất của tôi sẽ lo liệu việc này."

Ngay khi tôi vừa dứt lời, một cảm giác chóng mặt đột ngột ập đến. Cả người tôi nóng bừng lên, và một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng. Tôi loạng choạng, suýt ngã.

Khôi lao tới, đỡ lấy tôi chỉ trong tích tắc. "Em sao vậy?"

Anh ta ôm tôi vào lòng, và ngay lúc đó, chiếc vòng tay phượng hoàng trên cổ tay tôi đột nhiên tỏa ra một luồng ánh sáng bạc rực rỡ. Ánh sáng bao trùm lấy cả hai chúng tôi.

Tôi cảm thấy một cảm giác nóng rát ở sau gáy. Khôi vén tóc tôi lên, và tôi nghe thấy tiếng anh ta hít vào một hơi kinh ngạc.

"Nó đã xuất hiện," anh ta thì thầm. "Ấn ký Phượng Hoàng."

Ngay lúc đó, một tiếng chuông báo động chói tai vang lên khắp căn penthouse. Ánh sáng đỏ nhấp nháy. Bác quản gia Thành hốt hoảng chạy vào.

"Cậu chủ! Hệ thống cảnh báo của gia tộc đã được kích hoạt! Lời tiên tri... lời tiên tri đang ứng nghiệm!"

Khôi ôm chặt tôi hơn, ánh mắt anh ta trở nên sắc bén và nguy hiểm. Anh ta nhìn tôi, giọng nói trầm và khẩn trương.

"Yến My, nghe cho kỹ đây. Ấn ký xuất hiện có nghĩa là sức mạnh của em đã thức tỉnh. Nhưng nó cũng có nghĩa là những kẻ muốn chiếm đoạt nó sẽ tìm đến. Cuộc hôn nhân của em với Trưng Minh Nhật không phải là ngẫu nhiên. Hắn chỉ là một con tốt. Mối nguy hiểm thực sự lớn hơn rất nhiều."

---

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, cô lại bị chồng cũ theo đuổi
9.0
Ba năm làm vợ Mộ Nam Chi, Tô Bán Hạ luôn nhẫn nhịn và khiêm nhường, nhưng đổi lại chỉ là sự ghẻ lạnh cùng chán ghét. Khi người cũ của chồng xuất hiện, cô quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân bế tắc để tìm kiếm hạnh phúc mới. Mộ Nam Chi ngạo mạn đánh cược với bạn bè rằng cô sẽ hối hận và sớm quay về cầu xin. Thế nhưng, Tô Bán Hạ chỉ đáp lại bằng sự tuyệt tình. Gặp lại cô rạng rỡ bên những chàng trai trẻ tại quán bar, Mộ Nam Chi mới bắt đầu hoảng loạn. Anh nhận ra người phụ nữ từng coi mình là cả thế giới nay thực sự đã không còn cần anh nữa. Liệu anh phải làm gì để cứu vãn?
Bìa tiểu thuyết Bị bỏ rơi vào ngày cưới, tôi được tổng tài hàng tỷ chiều chuộng
9.7
Thẩm Thanh Thu dành trọn ba năm thanh xuân bên Lục Trạc nhưng chỉ nhận lại sự coi thường. Vào đúng ngày cưới, anh ta nhẫn tâm bỏ rơi cô để chạy theo người cũ, mỉa mai cô là kẻ quê mùa. Không hề bi lụy, Thanh Thu lập tức cắt đứt quan hệ và trở về thân phận thật sự là thiên kim của tỷ phú Hải Thành. Trong khi cô bận rộn thừa kế sản nghiệp trăm tỷ và trừng trị những kẻ ngáng đường, vị tổng tài họ Phó quyền lực luôn ở bên ủng hộ và cưng chiều cô hết mực, khiến ai nấy đều phải ngưỡng mộ.
Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn cô được trúc mã ôm vào lòng!
9.1
Mười năm dành trọn chân tình cho Lãnh Mộ Viễn, Sở Cẩm Hòa bàng hoàng nhận ra mình chỉ là một trò đùa không hơn không kém. Tại Cục dân chính, trước sự coi thường và lời đề nghị quay lại đầy ngạo mạn của đối phương, cô dứt khoát ký đơn ly hôn để tìm lại chính mình. Ba tháng sau, cô tái xuất với thân phận tổng tài LX quyền lực, nhà thiết kế danh giá toàn cầu kiêm chủ mỏ khoáng sản nghìn tỷ. Khi nhà họ Lãnh hối hận quỳ gối van xin, Cẩm Hòa đã ở bên Chu tổng giới hắc đạo. Cô lạnh lùng khẳng định họ không còn tư cách chạm đến mình.
Bìa tiểu thuyết Từ tù nhân đến Phượng hoàng: Sự hối tiếc của anh ấy
7.9
Suốt ba năm chung sống trong căn trọ tồi tàn, tôi cứ ngỡ mình có cuộc tình viên mãn bên người chồng võ sĩ nghèo. Ngờ đâu, anh ta lại là Diêm Tuấn Kiệt, vị tổng tài quyền lực đang giả nghèo để trải nghiệm cuộc đời. Sau lưng tôi, anh ta xem tôi như kẻ bám víu và hứa hẹn cưới vị hôn thê môn đăng hộ đối. Đau đớn hơn, khi tôi đang mang thai, anh ta nghe lời nhân tình mà đánh tôi sảy thai rồi ra lệnh ném tôi xuống sông Sài Gòn để diệt khẩu. May mắn sống sót sau thảm kịch, tôi quyết định giả chết, thay đổi danh tính để trở về. Món nợ máu và nỗi đau mất con này, tôi nhất định sẽ khiến kẻ bạc tình đó phải trả giá đắt gấp vạn lần.
Bìa tiểu thuyết Lời hứa của anh, sự hủy hoại của cô
8.7
Trong đêm trao giải Ngôi Sao Vàng, Vũ Thục Uyên bàng hoàng khi vị hôn phu Tô Triệu Việt tước đoạt giải thưởng mười năm nỗ lực của cô để trao cho em gái nuôi Mục Hạ Linh. Vì sự thiên vị mù quáng, anh không tiếc tay chà đạp danh dự, ép cô chịu nhục trên phim trường và tuyên bố phong sát sự nghiệp cô. Đỉnh điểm của bi kịch là khi Triệu Việt đẩy ngã Thục Uyên lúc cô đang mang thai, khiến cô suýt mất con chỉ vì tin lời Hạ Linh. Nhìn sự lạnh lùng của người đàn ông mình từng yêu, Thục Uyên quyết định công khai mọi sự thật, từ bỏ hào quang và rời sang Pháp, vĩnh viễn đặt dấu chấm hết cho quá khứ đau thương.
Bìa tiểu thuyết Anh Hoắc, hãy cưng chiều em ngoan ngoãn nhé
7.9
Sau đêm say định mệnh, Ôn Mạn vướng vào mối quan hệ với một luật sư quyền lực. Anh say mê vẻ đẹp của cô, còn cô cần sự giúp đỡ từ anh. Thế nhưng, trái tim anh vốn dành cho một hình bóng khác. Khi người cũ trở về, anh bỏ mặc cô trong căn nhà trống trải, rồi lạnh lùng kết thúc bằng một tấm séc. Trái với dự đoán, Ôn Mạn dứt khoát ra đi không chút luyến lưu. Ngày gặp lại, thấy cô bên người mới, anh hối hận cầu xin sự tha thứ. Ôn Mạn mỉm cười nhắc lại chuyện cũ, ép anh phải xếp hàng chờ đợi. Để chuộc lỗi, anh không tiếc nghìn tỷ cùng nhẫn kim cương để được ưu tiên quay lại bên cô.