
Trò chơi tàn nhẫn nhất của người đàm phán
Chương 2
Minh Đan Trang POV:
Tôi ghét bệnh viện. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc, những bức tường trắng toát lạnh lẽo, và không khí nặng trĩu của sự sống và cái chết khiến tôi ngột ngạt. Lần cuối cùng tôi ở đây, tôi đã mất đi em trai mình. Lần này, tôi suýt mất mạng.
Sau khi vụ khủng hoảng an ninh mạng kết thúc, tôi được "minh oan" và thả ra. Nhưng cơ thể tôi đã kiệt quệ sau những ngày thẩm vấn và cú sốc tinh thần. Tôi ngất đi ngay khi vừa bước ra khỏi đồn cảnh sát và được đưa thẳng đến bệnh viện.
Hàng Doanh Phàm đã ở đó. Anh ta ngồi bên giường bệnh, nắm chặt tay tôi, khuôn mặt hốc hác đầy vẻ lo lắng và tự trách. Trông anh ta thật thảm hại.
Nhưng tôi không còn cảm thấy gì nữa.
Khi tôi tỉnh lại, việc đầu tiên tôi làm là rút tay ra khỏi tay anh ta.
"Đan Trang, em tỉnh rồi." Anh ta mừng rỡ, muốn chạm vào mặt tôi.
Tôi nghiêng đầu tránh đi. "Đừng chạm vào tôi."
Giọng tôi lạnh như băng.
Anh ta sững người, bàn tay lơ lửng giữa không trung. "Đan Trang, anh..."
"Tôi muốn làm thủ tục xuất viện." Tôi nói, không nhìn anh ta, cố gắng ngồi dậy. Vết thương trên người vẫn còn đau nhức, nhưng nỗi đau thể xác chẳng là gì so với sự trống rỗng trong tim tôi.
"Em vẫn còn yếu lắm, cần phải nghỉ ngơi." Anh ta vội vàng ngăn tôi lại.
Tôi không trả lời, chỉ im lặng mặc quần áo. Anh ta đứng đó, bất lực nhìn tôi.
Tôi không về ngôi nhà mà chúng tôi đã "chung sống" sáu năm. Tôi đến một căn hộ dịch vụ mà Đăng Minh Hào đã sắp xếp trước cho tôi.
Tôi cần một không gian của riêng mình, một nơi không có bất kỳ dấu vết nào của Hàng Doanh Phàm.
Tôi bắt đầu dọn dẹp, hay đúng hơn là vứt bỏ. Tất cả những gì liên quan đến anh ta, tôi đều cho vào một chiếc thùng lớn. Khung ảnh cưới trên đầu giường, đôi dép đi trong nhà mà anh ta mua cho tôi, chiếc cốc đôi chúng tôi thường dùng...
Mỗi một món đồ đều như một mảnh ký ức, một nhát dao cứa vào trái tim đã đầy sẹo của tôi.
Tôi đã từng nghĩ rằng, dù chỉ là một cuộc hôn nhân giả, nhưng những cử chỉ quan tâm, những lời nói dịu dàng đó, ít nhất cũng có một phần là thật.
Tôi đã từng hy vọng rằng, sáu năm bên cạnh nhau, anh ta ít nhiều cũng có chút tình cảm với tôi.
Nhưng giờ đây, tôi biết mình đã sai lầm đến mức nào.
Tất cả chỉ là một màn kịch hoàn hảo. Anh ta là một diễn viên quá xuất sắc, còn tôi là một khán giả quá nhập tâm.
Tôi tìm thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ dưới gầm giường. Đó là nơi tôi cất giữ những thứ quý giá nhất của mình. Bức ảnh đầu tiên chúng tôi chụp chung, chiếc vé xem phim buổi hẹn hò đầu tiên, và cả chiếc nhẫn cầu hôn.
Tôi mở hộp ra, nhìn chiếc nhẫn kim cương lấp lánh. Tôi vẫn nhớ ngày hôm đó, anh đã quỳ xuống trước mặt tôi, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ bên bờ biển.
Anh nói: "Đan Trang, anh biết anh không phải là người lãng mạn, nhưng anh muốn dành phần đời còn lại để học cách yêu em. Lấy anh nhé?"
Lúc đó, tôi đã hạnh phúc đến rơi nước mắt. Tôi đã nghĩ mình là người phụ nữ may mắn nhất thế gian.
Thật nực cười.
Tôi cầm chiếc nhẫn lên, không một chút do dự, ném nó vào thùng rác.
Cùng với nó là sáu năm thanh xuân và tình yêu ngu ngốc của tôi.
Khi tôi đang chuẩn bị vứt nốt chiếc điện thoại cũ, màn hình chợt sáng lên. Là một tin nhắn từ một số lạ.
"Cô Minh Đan Trang, có lẽ cô nên biết sự thật về cái chết của cha mình."
Kèm theo đó là một tập tài liệu được mã hóa.
Đầu óc tôi ong ong. Sự thật về cái chết của cha tôi? Cha tôi tự sát vì phá sản, đó là điều mà mọi người đều biết. Còn sự thật nào khác nữa?
Với kỹ năng của một chuyên gia tài chính và kế toán pháp y, tôi không mất quá nhiều thời gian để giải mã tập tin.
Bên trong là những bằng chứng không thể chối cãi về việc công ty của cha tôi đã bị một công ty đối thủ dùng thủ đoạn bẩn thỉu để thâu tóm, đẩy ông đến bước đường cùng.
Và công ty đó, không ai khác, chính là công ty của gia đình Cật Hạ Vy.
Kẻ chủ mưu đằng sau tất cả, chính là cô ta.
Máu trong người tôi như sôi lên. Hóa ra, bi kịch của gia đình tôi, cái chết của cha tôi, tất cả đều do người phụ nữ mà Hàng Doanh Phàm hết lòng bảo vệ gây ra.
Vậy thì... Hàng Doanh Phàm tiếp cận tôi, cưới tôi, là để làm gì?
Một suy nghĩ kinh hoàng lóe lên trong đầu tôi.
Anh ta biết tất cả. Anh ta biết Cật Hạ Vy là kẻ thù của gia đình tôi. Anh ta tiếp cận tôi, không phải vì yêu, cũng không chỉ đơn giản là để che mắt gia đình.
Anh ta làm vậy là để "chuộc tội" cho người tình của mình. Anh ta muốn dùng sự "ban ơn" này, dùng cuộc hôn nhân này để trói buộc tôi, để tôi không bao giờ có thể trả thù Cật Hạ Vy.
Anh ta muốn dùng cả cuộc đời tôi để trả nợ cho tội ác của cô ta.
"Aaaaa!"
Tôi hét lên một tiếng điên cuồng, đập vỡ mọi thứ trong tầm tay. Nỗi đau, sự phẫn nộ, sự căm hận... tất cả bùng nổ, thiêu đốt tâm can tôi.
Thì ra, từ đầu đến cuối, tôi chỉ là một con cờ trong kế hoạch của anh ta. Một con cờ đáng thương và ngu ngốc.
Tôi cười, cười ra nước mắt.
Hàng Doanh Phàm, anh thật tàn nhẫn.
Cật Hạ Vy, cô thật độc ác.
Các người đã hủy hoại gia đình tôi, đã cướp đi những người thân yêu nhất của tôi.
Vậy thì, tôi sẽ khiến các người phải trả giá.
Tôi sẽ khiến các người phải nếm trải tất cả những nỗi đau mà tôi đã phải chịu đựng, gấp trăm, gấp nghìn lần.
Tôi lau khô nước mắt, ánh mắt trở nên sắc lạnh. Tôi nhấc điện thoại lên, gọi cho Đăng Minh Hào.
"Thiếu tá Đăng, tôi đã sẵn sàng. Khi nào chúng ta có thể bắt đầu?"
"Ngay bây giờ, nếu em muốn." Giọng anh ấm áp như thường lệ. "Xe đang ở dưới nhà."
"Cảm ơn anh."
Tôi cúp máy, nhìn lại căn phòng bừa bộn lần cuối. Nơi này đã chôn vùi quá khứ của tôi.
Từ giờ phút này, Minh Đan Trang đã chết.
Người sống sót, chỉ có một mục tiêu duy nhất.
Báo thù.
Tôi kéo vali ra khỏi cửa. Đúng lúc đó, Hàng Doanh Phàm xuất hiện, chặn đường tôi.
Trông anh ta còn tiều tụy hơn lần cuối tôi gặp ở bệnh viện. Râu ria lởm chởm, quần áo xộc xệch, và đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu.
"Đan Trang, em định đi đâu?" Anh ta tóm lấy cánh tay tôi, giọng khàn đặc.
Tôi lạnh lùng nhìn xuống bàn tay anh ta. "Buông ra."
"Anh không buông! Em nói cho anh biết, em định đi đâu? Tại sao lại dọn đi mà không nói với anh một lời? Em có biết anh đã lo lắng đến mức nào không?" Anh ta gầm lên, như một con thú bị thương.
Tôi nhếch môi cười khẩy. "Lo lắng? Hàng Doanh Phàm, anh có tư cách gì để nói hai từ đó với tôi?"
Tôi giằng tay ra, nhưng anh ta giữ quá chặt.
"Anh sai rồi, Đan Trang. Anh biết anh đã sai khi hy sinh em. Nhưng đó là tình thế bắt buộc! Em phải hiểu cho anh!"
"Hiểu cho anh?" Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng nói sắc như dao. "Vậy ai hiểu cho tôi? Ai hiểu cho em trai tôi đã chết oan uổng? Ai hiểu cho cha tôi đã phải tự sát? Hàng Doanh Phàm, anh nói đi! Ai hiểu cho tôi?"
Mỗi câu nói của tôi như một nhát búa nện vào lồng ngực anh ta. Anh ta sững sờ, ánh mắt lộ rõ vẻ đau đớn và bối rối.
"Cha em... Chuyện đó... Đan Trang, anh..."
"Anh biết hết, phải không?" Tôi cười, một nụ cười lạnh lẽo đến rợn người. "Anh biết Cật Hạ Vy là kẻ đã hại chết cha tôi. Anh biết tất cả, nhưng anh vẫn bao che cho cô ta. Anh tiếp cận tôi, cưới tôi, chỉ để chuộc tội cho cô ta. Anh biến tôi thành con rối của anh, của hai người các người!"
Sắc mặt Doanh Phàm trắng bệch như tờ giấy. Anh ta lùi lại một bước, lắp bắp: "Không... không phải như vậy... Đan Trang, em nghe anh giải thích..."
"Tôi không muốn nghe." Tôi cắt lời anh ta, giơ lên tờ giấy chứng nhận kết hôn giả. "Cuộc hôn nhân của chúng ta vốn dĩ không tồn tại. Giữa tôi và anh, không còn gì cả."
Tôi ném tờ giấy vào mặt anh ta. "Từ nay về sau, chúng ta là người dưng."
Nói rồi, tôi kéo vali, lướt qua người anh ta, không một lần ngoảnh lại.
Phía sau, tôi nghe thấy tiếng anh ta gọi tên tôi trong tuyệt vọng, tiếng đồ đạc bị đập vỡ, và tiếng khóc nức nở của một người đàn ông đã mất đi tất cả.
Nhưng tôi không quan tâm nữa.
Con đường phía trước của tôi, chỉ có bóng tối và sự trả thù.
Và tôi sẽ không dừng lại cho đến khi kẻ ác phải đền tội.
Có thể bạn cũng thích





