
Trò chơi tàn nhẫn nhất của người đàm phán
Chương 3
Minh Đan Trang POV:
Nhiều năm trôi qua.
Trong đơn vị an ninh kinh tế bí mật, tôi đã lột xác. Không còn là Minh Đan Trang yếu đuối, lụy tình ngày nào. Tôi trở thành "Phantom" - một bóng ma trong thế giới tài chính, một chuyên gia phân tích hàng đầu có thể truy tìm và vạch trần mọi âm mưu rửa tiền, mọi giao dịch phi pháp dù tinh vi đến đâu.
Trí tuệ của tôi trở thành vũ khí. Sự lạnh lùng trở thành áo giáp.
Đăng Minh Hào, từ cấp trên, đã trở thành người đồng đội đáng tin cậy nhất của tôi. Anh là người duy nhất biết về quá khứ của tôi, là người đã chứng kiến tôi từ đống tro tàn vươn lên. Anh không cố gắng chữa lành những vết thương của tôi, anh chỉ lặng lẽ ở bên, đưa cho tôi một bờ vai khi tôi cần, và cho tôi không gian khi tôi muốn một mình.
Tình cảm giữa chúng tôi nảy sinh một cách tự nhiên, không ồn ào, không mãnh liệt. Nó giống như một dòng suối ấm áp, từ từ chảy vào trái tim đã khô cằn của tôi, khiến nó nảy mầm trở lại.
"Phantom, có mục tiêu mới."
Giọng của Minh Hào vang lên từ bộ đàm, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.
Tôi đang ở trong một căn cứ tạm thời, màn hình trước mặt hiển thị những dòng dữ liệu phức tạp.
"Nói đi." Tôi đáp, tay vẫn lướt trên bàn phím.
"Tập đoàn Vĩnh Hạ, nghi ngờ có hoạt động rửa tiền quy mô lớn thông qua một dự án bất động sản ở nước ngoài. Chủ tịch tập đoàn... là Cật Hạ Vy."
Ngón tay tôi khựng lại trên bàn phím.
Cật Hạ Vy.
Cuối cùng, ngày này cũng đã đến.
"Thông tin chi tiết?" Tôi hỏi, giọng nói không hề thay đổi, nhưng trái tim tôi đang đập lên một cách dữ dội.
"Dự án 'Thiên đường Xanh' ở đảo Bali. Họ đang chuẩn bị tổ chức một buổi tiệc ra mắt hoành tráng để thu hút nhà đầu tư. Chúng ta cần có mặt ở đó, thu thập bằng chứng."
"Thời gian?"
"Ba ngày nữa."
"Được. Chuẩn bị cho tôi một thân phận mới. Chuyên gia đầu tư."
"Đã rõ."
Ba ngày sau, tôi và Minh Hào có mặt tại Bali. Tôi mặc một chiếc váy dạ hội màu đen tuyền, trang điểm sắc sảo, mái tóc dài được búi cao gọn gàng. Tôi không còn là Minh Đan Trang, tôi là Anna, một nhà đầu tư giàu có và bí ẩn đến từ Singapore.
Buổi tiệc được tổ chức trên một du thuyền sang trọng. Ánh đèn rực rỡ, tiếng nhạc du dương, và những con người trong giới thượng lưu khoác lên mình những bộ cánh đắt tiền, nói cười giả tạo.
Tôi nhanh chóng nhìn thấy mục tiêu. Cật Hạ Vy đứng ở trung tâm của đám đông, xinh đẹp và kiêu hãnh như một nữ hoàng. Cô ta đang khoác tay một người đàn ông.
Là Hàng Doanh Phàm.
Nhiều năm không gặp, anh ta trông chững chạc và thành đạt hơn. Vẫn vẻ ngoài lịch lãm, phong độ đó. Nhưng trong mắt tôi, anh ta chỉ là một kẻ đạo đức giả đáng khinh.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi, anh ta quay đầu lại.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau giữa không trung.
Tôi thấy sự ngạc nhiên, sự sững sờ, và rồi là một niềm vui sướng điên cuồng lóe lên trong mắt anh ta.
Anh ta buông tay Cật Hạ Vy, gần như là chạy về phía tôi.
"Đan Trang... là em thật sao? Đan Trang!"
Giọng anh ta run rẩy, đầy vẻ không thể tin nổi.
Tôi chỉ nhếch môi cười lạnh, không nói gì.
Minh Hào đứng bên cạnh, nhẹ nhàng đặt tay lên eo tôi, một cử chỉ đầy tính chiếm hữu. "Anna, em quen vị này sao?"
Hàng Doanh Phàm sững người khi thấy hành động của Minh Hào. Ánh mắt anh ta từ vui sướng chuyển sang tức giận và ghen tuông.
"Anna?" Anh ta lặp lại, nhìn tôi đầy dò xét. "Không, cô ấy là Đan Trang. Minh Đan Trang. Vợ của tôi."
Tôi bật cười, một tiếng cười trong trẻo nhưng đầy mỉa mai.
"Vị tiên sinh đây, có lẽ ngài đã nhận nhầm người. Tôi là Anna. Và tôi còn độc thân."
Tôi nhấn mạnh hai từ cuối cùng, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Sắc mặt Doanh Phàm trắng bệch. Anh ta nhìn tôi, rồi lại nhìn Minh Hào đang ôm eo tôi, đôi mắt đỏ ngầu.
"Không thể nào... Em là Đan Trang! Anh không thể nhận nhầm được! Mùi hương trên người em, ánh mắt của em..."
"Ồ, vậy sao?" Tôi nghiêng đầu, tỏ vẻ ngạc nhiên. "Thật trùng hợp. Nhưng thưa ngài, tôi thật sự không quen biết ngài. Có lẽ chúng ta nên giữ khoảng cách một chút, bạn trai tôi sẽ không vui đâu."
"Bạn trai?" Doanh Phàm gầm lên, chỉ tay vào Minh Hào. "Hắn ta?"
Minh Hào nhíu mày, giọng nói trầm xuống. "Thưa ngài, xin hãy cẩn trọng lời nói. Anna là vợ chưa cưới của tôi. Nếu ngài còn tiếp tục làm phiền cô ấy, tôi sẽ không khách khí đâu."
Vợ chưa cưới.
Hai từ này như một nhát búa giáng mạnh vào Doanh Phàm. Anh ta lảo đảo, nhìn tôi với ánh mắt đầy tuyệt vọng và tổn thương.
"Không... không thể nào... Đan Trang, em nói dối! Em đang trả thù anh, phải không? Anh biết em hận anh! Nhưng em không thể đối xử với anh như vậy!"
Đúng lúc này, Cật Hạ Vy đi tới, khoác lấy tay Doanh Phàm. Cô ta nhìn tôi với ánh mắt đầy thù địch, nhưng vẫn giữ nụ cười giả tạo trên môi.
"Anh Phàm, đây là ai vậy? Sao lại giống chị Đan Trang thế?"
Rồi cô ta quay sang tôi, mỉm cười. "Chào cô, tôi là Cật Hạ Vy, vợ của anh Doanh Phàm. Trông cô thật giống người chị đã mất của tôi. Thật đáng tiếc."
Vợ?
Tôi nhìn Doanh Phàm, ánh mắt đầy vẻ chế giễu. Xem ra sau khi tôi "chết", anh ta đã đường đường chính chính cưới kẻ thù của tôi làm vợ.
"Ồ, chào bà Hàng." Tôi đáp lại, nụ cười càng thêm rạng rỡ. "Thật vinh hạnh. Tôi là Anna, vợ chưa cưới của anh Minh Hào đây. Rất vui được làm quen."
Tôi cố tình nhấn mạnh mối quan hệ của mình và Minh Hào, nhìn sắc mặt của Doanh Phàm ngày càng khó coi.
Trò chơi mèo vờn chuột, bây giờ mới thực sự thú vị.
Trong suốt buổi tiệc, ánh mắt của Hàng Doanh Phàm chưa một giây rời khỏi tôi. Anh ta như một bóng ma, lởn vởn xung quanh, cố gắng tìm mọi cơ hội để tiếp cận tôi.
Nhưng Minh Hào luôn ở bên cạnh, ngăn chặn mọi ý đồ của anh ta.
Tôi và Minh Hào đóng vai một cặp tình nhân hoàn hảo. Chúng tôi khiêu vũ, trò chuyện, và trao cho nhau những ánh mắt tình tứ. Mỗi một hành động của chúng tôi đều như một nhát dao đâm vào tim Doanh Phàm.
Tôi thấy anh ta uống hết ly này đến ly khác, ánh mắt ngày càng trở nên điên cuồng.
Cuối buổi tiệc, khi tôi và Minh Hào chuẩn bị rời đi, Doanh Phàm đã chặn chúng tôi lại ở lối ra.
Anh ta say rồi.
"Đan Trang, đừng đi." Anh ta níu lấy tay tôi, giọng nói đầy van nài. "Anh xin em, hãy nói cho anh biết sự thật. Em vẫn còn sống, phải không? Em đã ở đâu suốt những năm qua?"
Tôi lạnh lùng gỡ tay anh ta ra. "Thưa ngài, tôi đã nói rồi, ngài nhận nhầm người. Xin hãy tự trọng."
"Anh không nhầm!" Anh ta hét lên, bất chấp ánh mắt của mọi người xung quanh. "Anh biết đó là em! Đan Trang, anh sai rồi! Anh biết anh đã sai! Anh đã tìm em suốt những năm qua! Anh đã hối hận rồi! Xin em, hãy cho anh một cơ hội!"
"Cơ hội?" Tôi nhìn anh ta, ánh mắt lạnh như băng. "Hàng Doanh Phàm, anh có biết cơ hội là gì không? Khi em trai tôi nằm trên giường bệnh chờ chết, cơ hội của nó ở đâu? Khi tôi bị anh hy sinh, bị cả thế giới quay lưng, cơ hội của tôi ở đâu? Anh đã bao giờ cho tôi một cơ hội chưa?"
Những lời nói của tôi khiến anh ta chết lặng. Anh ta nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, tràn đầy sự thống khổ.
"Anh... anh..."
"Anh không cần phải nói gì cả." Tôi quay lưng đi. "Giữa chúng ta, đã không còn gì để nói."
Tôi khoác tay Minh Hào, bước đi không một lần ngoảnh lại.
Để lại Hàng Doanh Phàm đứng chết trân giữa buổi tiệc xa hoa, chìm trong nỗi tuyệt vọng và hối hận muộn màng.
Đó chỉ là sự khởi đầu, Hàng Doanh Phàm.
Nỗi đau mà anh phải gánh chịu, sẽ còn nhiều hơn thế nữa.
Có thể bạn cũng thích





