
Bài học tàn khốc nhất của tỷ phú
Chương 3
Châu Tuyết Vy POV:
Sau lần bị nhốt trong phòng xông hơi, Vầy Xuân An dường như cảm thấy có lỗi. Anh ta nói muốn bù đắp cho tôi.
Anh ta đưa tôi đến khu trung tâm thương mại xa hoa nhất, mua cho tôi vô số quần áo, túi xách và trang sức đắt tiền. Chỉ cần tôi liếc nhìn món đồ nào đó thêm một giây, anh ta sẽ lập tức quẹt thẻ không chút do dự.
"Chỉ cần em ngoan ngoãn, em muốn gì anh cũng cho." Anh ta nói, giọng điệu như đang ban ơn.
Tôi im lặng không nói gì. Trong lòng tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: rời khỏi anh ta. Nhưng tôi biết, với tính cách chiếm hữu của anh ta, nếu tôi cố gắng trốn thoát, hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc.
Tôi chỉ có thể chờ đợi.
Đang đi, tôi đột nhiên thấy một đám đông đang tụ tập ở phía trước, tiếng bàn tán xôn xao.
"Trời ơi, thật không biết xấu hổ!"
"Đúng là hồ ly tinh, dám quyến rũ chồng người khác, bây giờ bị đánh ghen là đáng đời."
Tôi tò mò nhìn vào, và rồi tôi chết sững.
Người đang bị đám đông vây quanh, quần áo xộc xệch, mặt mũi bầm tím, chính là Liêu Hoàng Mi.
Vầy Xuân An cũng nhìn thấy. Sắc mặt anh ta đột nhiên thay đổi, anh ta lao vào đám đông như một cơn lốc.
"Châu phu nhân thật đáng thương, chồng mình thì đi cặp kè với con nhỏ này."
"Nghe nói cô ta còn cố tình hại Châu phu nhân sảy thai nữa đấy."
"Loại đàn bà này, đáng bị tạt axit!"
Những lời bàn tán ngày càng khó nghe. Tôi đứng đó, tai ù đi. Tôi hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra. Ai đã tung tin đồn này? Ai đã sắp đặt màn kịch này?
Tôi không làm gì cả.
Vầy Xuân An dùng áo khoác của mình che cho Hoàng Mi, ánh mắt sắc như dao quét qua đám đông. "Ai dám nói thêm một lời, tôi sẽ khiến kẻ đó phải hối hận!"
Đám đông im bặt. Anh ta bế thốc Hoàng Mi lên.
"An, em xấu hổ quá... Em không muốn sống nữa..." Hoàng Mi vùi mặt vào ngực anh ta, khóc nức nở.
"Đừng sợ, có anh ở đây. Anh sẽ đòi lại công bằng cho em." Anh ta dịu dàng an ủi, rồi quay sang lườm tôi một cái lạnh lẽo.
Ánh mắt đó như một nhát dao đâm vào tim tôi. Anh ta lại nghĩ là tôi làm.
Anh ta đưa Hoàng Mi rời đi, bỏ lại tôi một mình giữa những ánh mắt tò mò và chế giễu của mọi người.
Tối hôm đó, anh ta trở về, người đầy mùi rượu. Anh ta xông vào phòng tôi, túm lấy cổ tay tôi, lực mạnh đến mức tôi cảm thấy xương mình sắp gãy.
"Châu Tuyết Vy, cô đúng là không chịu yên phận mà! Lần trước là đẩy người, lần này là thuê người đánh đập, tung tin đồn. Cô còn muốn dùng thủ đoạn bẩn thỉu nào nữa?"
Tôi bật cười, một nụ cười chua chát và tuyệt vọng. "Anh tin cô ta đến vậy sao? Trong mắt anh, tôi là loại người độc ác như thế à?"
"Chẳng lẽ không phải?" Anh ta gầm lên. "Cô nhìn xem cô đã biến thành cái dạng gì rồi? Ghen tuông, độc ác, không từ thủ đoạn!"
Khuôn mặt tôi không còn chút biểu cảm nào. Trái tim tôi đã chết. "Nếu anh đã nghĩ vậy, thì cứ cho là vậy đi."
Thái độ của tôi dường như chọc giận anh ta. Anh ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt vô cảm của tôi, sự bực bội hiện rõ trong mắt. "Châu Tuyết Vy, cô..."
Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy và thấy mình trở thành tâm điểm của mọi tờ báo lá cải.
"Phu nhân Vầy Thị ghen tuông, thuê người hành hung tình địch."
Và kinh khủng hơn, bên dưới bài báo là những bức ảnh nhạy cảm của tôi. Những bức ảnh chỉ có hai người chúng tôi biết.
Bài báo còn bóng gió nói rằng tôi trước khi kết hôn đã có quan hệ không trong sạch, rằng tôi dùng cái thai để ép Vầy Xuân An phải cưới mình.
Mọi thứ như một cơn ác mộng.
---
Có thể bạn cũng thích





