
Con quái vật tôi từng yêu
Chương 2
Hoàng Ngọc Tâm POV:
Tôi một mình trở về căn biệt thự, tự mình xử lý vết bỏng trên chân. Vết thương không sâu, nhưng nỗi đau rát bỏng cứ âm ỉ, giống như trái tim tôi lúc này.
Tôi liếc nhìn cây đàn guitar dựng ở góc phòng, một lớp bụi mỏng đã phủ lên nó.
Hiếu Nghĩa, hay đúng hơn là A Nghĩa, từng nói sẽ dạy tôi chơi đàn. Anh nói, giọng hát của tôi rất hay, nếu biết chơi đàn nữa thì sẽ trở thành một ca sĩ thực thụ.
Bụi trên cây đàn, giống như tình cảm của chúng tôi, đã bị thời gian và hiện thực phũ phàng làm cho phai mờ.
Tôi đỏ hoe mắt, bắt đầu thu dọn hành lý.
Từng món đồ, từng kỷ vật, tôi đều xếp lại một cách chậm rãi, như thể đang nói lời từ biệt với quá khứ.
"Cô đang làm gì vậy?"
Giọng nói lạnh lùng của Hiếu Nghĩa đột ngột vang lên từ cửa. Anh ta bước vào, trên người vẫn còn mặc bộ vest hôm qua, phảng phất mùi nước hoa của Lê Bảo Trâm.
Tôi không trả lời, tiếp tục công việc của mình.
Anh ta bước tới, thô bạo nắm lấy cổ tay tôi. "Tôi hỏi cô đang làm gì? Lại giở trò dỗi hờn, muốn bỏ đi để tôi dỗ dành à?"
Cổ tay tôi đau nhói.
"Hoàng Ngọc Tâm, cô đừng có được voi đòi tiên. Bảo Trâm đã nói không truy cứu chuyện cô làm cô ấy bị thương, cô còn muốn gì nữa? Biết điều một chút đi."
Hai chữ "biết điều" như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.
Tôi vẫn im lặng. Sự im lặng của tôi dường như đã chọc giận anh ta.
Anh ta hất tay tôi ra, gầm lên: "Cô câm rồi à?"
Sau đó, anh ta tức giận đập cửa bỏ đi.
Sáng hôm sau, khi tôi xuống nhà, Lê Bảo Trâm đã ngồi ở phòng khách, đang thân mật trò chuyện với Hiếu Nghĩa. Cô ta mặc một chiếc váy hàng hiệu tinh xảo, trông như một nàng công chúa.
Thấy tôi, cô ta mỉm cười giả lả: "Tâm, tối nay có một buổi đấu giá từ thiện, em đi cùng bọn chị cho vui nhé?"
Hiếu Nghĩa không nói gì, ánh mắt anh ta lướt qua tôi một cách thờ ơ.
Tôi bình thản đáp: "Tôi không hứng thú."
Động tác uống cà phê của Hiếu Nghĩa khựng lại, đôi mày anh ta nhíu chặt.
Bảo Trâm vội nói: "Đi đi mà, nghe nói có nhiều vật phẩm quý giá lắm."
Cuối cùng, tôi vẫn bị họ ép phải đi.
Tại buổi đấu giá, đèn đuốc sáng rực, những người nổi tiếng qua lại tấp nập. Tôi lạc lõng giữa thế giới xa hoa đó.
Hiếu Nghĩa không ngần ngại vung tiền, mua cho Bảo Trâm một chiếc vòng cổ kim cương đắt giá. Cô ta sung sướng ôm lấy cổ anh ta, hôn lên má anh ta một cách tình tứ.
Bảo Trâm quay sang tôi, giả bộ quan tâm: "Tâm, em có thích gì không, để chị nói Nghĩa mua cho em."
Hiếu Nghĩa lạnh lùng nói: "Cô ấy không quen dùng những thứ này."
Nụ cười chiến thắng lại nở trên môi Bảo Trâm.
Trái tim tôi lạnh buốt. Phải rồi, tôi không thuộc về thế giới này.
Và rồi, vật phẩm cuối cùng được đưa ra.
Đó là một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích, kỷ vật duy nhất mà bà ngoại để lại cho tôi. Năm xưa, vì muốn có tiền chữa bệnh cho A Nghĩa, tôi đã phải cắn răng bán nó đi.
Tôi không suy nghĩ gì, theo bản năng giơ bảng đấu giá.
Lê Bảo Trâm cũng hứng thú giơ bảng.
Giá cả không ngừng tăng lên. Cuối cùng, Hiếu Nghĩa đã giơ bảng với một con số khổng lồ, thành công mua được chiếc trâm.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng anh vẫn còn nhớ.
Nhưng rồi, anh ta cầm lấy chiếc trâm, dịu dàng cài lên tóc Lê Bảo Trâm.
"Tặng em."
Tấm bảng trên tay tôi rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Có thể bạn cũng thích





