
Con quái vật tôi từng yêu
Chương 3
Hoàng Ngọc Tâm POV:
Tôi sững sờ nhìn chiếc trâm ngọc bích yên vị trên mái tóc đen nhánh của Lê Bảo Trâm. Thế giới xung quanh như ngừng lại, chỉ còn lại tiếng trái tim tôi vỡ vụn.
"A!"
Lê Bảo Trâm đột nhiên kêu lên một tiếng. Chiếc trâm rơi xuống đất, vỡ thành hai mảnh.
Trong một khoảnh khắc, hơi thở của tôi như bị rút cạn. Tôi không suy nghĩ gì, lao tới, đẩy Bảo Trâm ra và quỳ xuống nhặt những mảnh vỡ.
"Hoàng Ngọc Tâm! Cô làm cái gì vậy?"
Hiếu Nghĩa vội vàng đỡ lấy Bảo Trâm, khuôn mặt anh ta lạnh như băng. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt căm ghét, như thể tôi là một con quái vật.
Tôi ngước lên, nước mắt lưng tròng, giọng nói run rẩy: "Hiếu Nghĩa... anh không nhớ sao? Đây là chiếc trâm của bà ngoại em... Năm đó, vì muốn có tiền chữa bệnh cho anh, em đã bán nó đi. Anh đã hứa sau này sẽ tìm lại nó cho em..."
Anh ta sững người một lúc, nhưng rồi ánh mắt lại trở nên lạnh giá. "Tôi không nhớ. Hơn nữa, Bảo Trâm cũng không cố ý làm vỡ nó. Cô đẩy cô ấy làm gì?"
Lê Bảo Trâm nép vào lòng Hiếu Nghĩa, giọng nói đầy vẻ oan ức: "Em xin lỗi, Tâm... Em thật sự không cố ý..."
Hiếu Nghĩa an ủi cô ta: "Không sao, chỉ là một chiếc trâm thôi, anh sẽ tìm người sửa lại cho em."
Rồi anh ta quay sang tôi, lạnh lùng nói: "Đừng làm loạn nữa."
Anh ta bế Bảo Trâm, cùng với những mảnh vỡ của kỷ vật và trái tim tôi, rời đi không một chút do dự.
Tôi đứng đó, giữa sảnh đấu giá đã vãn người, cảm thấy trái tim như bị hàng ngàn mũi kim châm chích.
Trời bắt đầu đổ mưa.
Tôi nhìn chiếc xe sang trọng của Hiếu Nghĩa lướt đi trong màn mưa, chở theo người phụ nữ khác. Tôi một mình đi bộ về nhà, nước mưa hòa cùng nước mắt, mặn chát.
Về đến biệt thự, bàn chân tôi đã sưng tấy, những vết phồng rộp vỡ ra, đau rát.
Tôi ngồi phịch xuống sofa, nhớ lại những đêm mưa ngày xưa. A Nghĩa sẽ cõng tôi trên lưng, tấm lưng gầy gò nhưng vô cùng ấm áp. Anh sẽ nói: "Sau này anh sẽ mua một chiếc xe thật oách, để Tâm của anh không bao giờ phải chịu lạnh nữa."
Bây giờ, anh đã có xe sang, nhưng người ngồi bên cạnh anh không còn là tôi.
Tôi tự mình bôi thuốc, rồi chui vào chăn, cố gắng ngủ. Tôi muốn quên đi tất cả.
Tôi không cần Hoàng Hiếu Nghĩa, người thừa kế của tập đoàn Hoàng Long. Tôi chỉ cần A Nghĩa của tôi, người đã chết cùng với tình yêu thuần khiết trong căn phòng trọ nghèo khó.
Tôi nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt tuôn rơi.
Có thể bạn cũng thích





