
Người đàn ông đã làm tan nát trái tim cô ấy
Chương 2
Giản Ánh Như POV:
Tôi im lặng dọn dẹp đồ đạc của mình.
Đúng như Mạc Khởi nói, tôi phải chuyển đến nhà kho. Căn phòng từng là thế giới của tôi, giờ đây đã bị Đổng Trà chiếm lấy. Cô ta thẳng tay vứt bỏ mọi thứ thuộc về tôi, như thể đang tuyên bố chủ quyền.
Chiếc váy dạ hội mà Mạc Khởi đã đặc biệt đặt may cho tôi trong lễ trưởng thành, giờ bị cắt nát thành từng mảnh.
Những bức ảnh chụp chung của chúng tôi, những kỷ niệm quý giá nhất, bị xé vụn và vứt vào sọt rác.
Con búp bê gấu bông mà anh đã thức suốt đêm để xếp hàng mua cho tôi, giờ nằm chỏng chơ trên sàn, bông bên trong bị moi ra tung tóe.
Mạc Khởi đứng bên cạnh, khoanh tay nhìn Đổng Trà phá phách, khóe miệng anh ta còn nhếch lên một nụ cười tán thưởng. Anh ta thích thú nhìn vẻ ghen tuông của Đổng Trà, như thể đó là minh chứng cho tình yêu của cô ta.
Nhà kho ẩm ướt, tối tăm và chật chội. Tôi ngồi trên chiếc giường gỗ cứng nhắc, nhìn quanh. Hóa ra, sau mười năm sống ở nhà họ Mạc, những thứ thực sự thuộc về tôi lại ít đến đáng thương. Hầu hết mọi thứ đều do Mạc Khởi mua cho.
Tôi quyết định, tất cả những thứ đó, tôi sẽ không mang theo bất cứ thứ gì.
Tôi gọi điện cho dì, em gái của mẹ tôi.
"Dì ơi, con muốn đến Hà Nội."
Dì ở đầu dây bên kia sửng sốt, "Sao đột ngột vậy con? Không phải con nói sẽ ở lại đây sao? Khởi nó đối xử với con tốt như vậy..."
Trước đây, sau khi mẹ mất, dì đã muốn đón tôi về nuôi, nhưng Mạc Khởi đã không đồng ý. Anh kiên quyết giữ tôi lại, hứa sẽ chăm sóc tôi thật tốt. Dì thấy anh thật lòng, lại nghĩ đến việc tôi và anh thân thiết từ nhỏ, nên đã đồng ý.
Dì vẫn luôn khen Mạc Khởi là một người anh trai tốt, thậm chí còn nói đùa rằng theo phong tục ở quê, nếu hai đứa không có quan hệ huyết thống mà lớn lên cùng nhau, sau này có thể kết hôn.
Tôi im lặng không nói gì. Quá khứ đã từng ngọt ngào đến đâu, thì hiện tại lại cay đắng bấy nhiêu.
Tôi không dám nói cho Mạc Khởi biết kế hoạch của mình. Tôi sợ anh. Tôi nhớ có lần, tôi chỉ nói đùa rằng muốn đi du học, anh đã nổi giận, nhốt tôi trong phòng cả ngày, không cho ai vào.
Anh đứng ngoài cửa, giọng nói vừa giận dữ vừa cầu xin, "Ánh Như, em không được phép rời xa anh. Tuyệt đối không được."
Lúc đó, tôi còn cảm thấy ngọt ngào vì sự chiếm hữu của anh. Nhưng bây giờ nghĩ lại, tôi chỉ thấy rùng mình. Anh không yêu tôi, nhưng lại không cho phép tôi rời đi. Thật mâu thuẫn và đáng sợ.
Tôi sợ nếu anh biết tôi sắp kết hôn và rời đi, anh sẽ lại phát điên.
"Ting."
Tiếng thông báo từ điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Đó là Mạc Khởi. Anh ta vừa đăng một dòng trạng thái mới trên mạng xã hội, kèm theo một bức ảnh chụp chung với Đổng Trà.
"Anh chỉ có một cô em gái, người duy nhất có thể khiến anh bận lòng chỉ có em, Trà Trà."
Dòng trạng thái đó nhanh chóng nhận được vô số lượt thích và bình luận. Mọi người đều khen họ đẹp đôi, chúc phúc cho họ, đồng thời chỉ trích tôi là "cô em gái trà xanh", "kẻ thứ ba trơ trẽn".
Tôi đã trở thành kẻ đáng ghét trong mắt mọi người, chỉ vì một câu nói của anh.
Nước mắt tôi không thể kiểm soát được nữa, làm mờ đi màn hình điện thoại.
Thì ra, trong lòng anh, tôi chưa bao giờ có một vị trí nào. Tất cả những sự cưng chiều, những lời hứa hẹn, đều chỉ là giả dối.
Mười năm qua, tôi chỉ là một con rối trong vở kịch của anh.
"Ting."
Lại một tin nhắn nữa. Lần này là của Đổng Trà.
Cô ta gửi cho tôi một bức ảnh. Trong ảnh, Mạc Khởi đang ngủ say trên giường, còn cô ta thì mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, tựa vào lòng anh, cười đắc thắng.
Bức ảnh như một nhát dao cuối cùng, đâm nát trái tim vốn đã tan vỡ của tôi.
Tôi cảm thấy khó thở, lồng ngực đau nhói như bị ai đó bóp nghẹt.
Tôi tưởng tượng ra cảnh họ ân ái trên chiếc giường đó, chiếc giường mà tôi đã từng nhiều lần mơ ước được cùng anh chung gối.
Nỗi đau đớn và sự sỉ nhục khiến tôi gần như ngã quỵ.
"Như à? Con sao vậy?"
Tiếng dì lo lắng vang lên từ điện thoại.
Tôi vội lau nước mắt, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
"Dì ơi, con không sao. Dì giúp con giữ bí mật nhé, đừng nói cho anh Khởi biết con sẽ đến Hà Nội."
...
Sáng hôm sau, tôi ra khỏi nhà kho. Mạc Khởi và Đổng Trà đang ngồi ăn sáng trong phòng ăn, trông vô cùng thân mật.
Tôi cố gắng đi thật nhanh, không muốn nhìn thấy cảnh tượng đó.
"Đứng lại."
Giọng nói lạnh lùng của Mạc Khởi vang lên.
Anh ta cau mày nhìn tôi, "Đêm qua em đi đâu? Sao không ở trong phòng?"
Tôi buộc phải ngồi xuống bàn ăn. Bầu không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Tôi chỉ cúi đầu ăn, cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình.
Đột nhiên, điện thoại của Mạc Khởi reo lên.
Anh ta nghe máy, giọng điệu vui vẻ, "Việt à? Sao thế?"
"Cái gì? Cậu sắp kết hôn á? Nhanh vậy! Chúc mừng nhé! Được rồi, hôm đó tôi nhất định sẽ đến làm phù rể cho cậu."
Anh ta cúp máy, quay sang nói với Đổng Trà, "Trà Trà, bạn thân của anh sắp kết hôn ở Hà Nội, em đi cùng anh nhé?"
Trái tim tôi như ngừng đập. Bằng Việt, người mà Mạc Khởi vừa nói chuyện, chính là An Bằng Việt.
Đám cưới mà anh ta sắp làm phù rể, chính là đám cưới của tôi.
Có thể bạn cũng thích





