
Người đàn ông đã quên cô ấy
Chương 2
Lục Bảo Ly POV:
Ánh nắng ấm áp chiếu vào mặt, tôi từ từ mở mắt, phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường lớn mềm mại trong phòng ngủ.
Tôi ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Trần Nhật Cường và Khâu Ánh Thy đang đứng trong vườn hoa. Anh ta đang dịu dàng cài một bông hồng lên tóc cô ta, nụ cười trên môi anh ta rạng rỡ như ánh mặt trời.
Cảnh tượng đó, giống như một cây kim độc, đâm thẳng vào tim tôi.
Đúng lúc này, Cường quay đầu lại, ánh mắt sắc bén của anh ta quét qua tôi, không có một chút ấm áp nào, chỉ có sự xa cách và chán ghét.
Tôi vội vàng cúi đầu, cố gắng che giấu sự tủi thân và đau đớn trong lòng.
"Tỉnh rồi à?" Giọng nói lạnh lùng của anh ta vang lên từ cửa.
Tôi ngẩng đầu lên, thấy anh ta đã đứng ở đó, nhìn tôi từ trên cao xuống, ánh mắt đầy vẻ xét đoán.
Tôi mấp máy môi, giọng nói khàn đặc và yếu ớt: "Xong rồi."
Khâu Ánh Thy đi tới, vẻ mặt giả tạo đầy quan tâm: "Ôi, chị Bảo Ly, tay chị sao lại bị thương hết thế này? Thật là đáng thương."
Cô ta cầm lấy chiếc áo dài từ tay người hầu, đôi mắt lướt qua những đường thêu tinh xảo, rồi lại nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
"Đường thêu này... có vẻ hơi thô," cô ta khẽ nhíu mày, giọng điệu đầy vẻ chê bai.
Tôi cắn chặt môi, không nói gì. Đó là tác phẩm mà tôi đã dồn hết tâm huyết và sức lực cuối cùng của mình.
"Ánh Thy không quen với những thứ thủ công này, em đừng để ý," Trần Nhật Cường bước tới, ôm lấy eo cô ta, giọng nói đầy sủng ái. "Em không thích thì chúng ta đặt may một chiếc khác, của nhà thiết kế nổi tiếng nhất."
Anh ta liếc nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ, như thể tôi là một món đồ bỏ đi. "Còn cô, đã xong việc thì đi đi."
Anh ta ra lệnh cho người hầu, "Đưa cô ta đến phòng dành cho khách ở phía sau."
Sau đó, anh ta quay sang Ánh Thy, giọng nói lại trở nên dịu dàng: "Đừng để những chuyện không đâu làm em bận tâm, chúng ta đi ăn sáng."
Họ xoay người rời đi, bóng lưng của họ quấn quýt bên nhau, trông thật xứng đôi.
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đến không thở nổi.
Khâu Ánh Thy đột nhiên dừng lại, cô ta quay đầu, mỉm cười với tôi, một nụ cười đầy khiêu khích. Cô ta giơ tay lên, trên cổ tay cô ta là một sợi dây chuyền bạch kim, mặt dây chuyền là một chữ "C" được thiết kế tinh xảo.
Đó là món quà mà tôi đã tặng Cường vào sinh nhật anh ta.
Tôi nhớ như in ngày hôm đó, tôi đã dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình để đặt làm sợi dây chuyền này. Anh ta đã vui mừng biết bao, anh ta nói rằng đây là món quà quý giá nhất anh ta từng nhận được.
Vậy mà giờ đây, nó lại nằm trên cổ tay của một người phụ nữ khác.
"Cái này à?" Ánh Thy nghịch mặt dây chuyền, "Anh Cường nói nó chẳng đáng giá gì, chỉ là một món đồ chơi rẻ tiền thôi."
"Bảo Ly," giọng nói của Cường vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn, cắt ngang lời của Ánh Thy. "Cô đừng ảo tưởng nữa. Những thứ cô cho là quý giá, trong mắt tôi, chẳng là gì cả."
Tôi đứng đó, chết lặng, cảm thấy toàn thân lạnh toát.
"Quản gia," Cường gọi. "Bức tranh sơn mài 'Phượng Hoàng Tái Sinh' trong phòng làm việc của tôi, đem đi bán đấu giá đi. Tiền thu được, quyên góp cho quỹ từ thiện của nhà họ Khâu."
"Không được!" Tôi hét lên, giọng nói run rẩy.
Đó là bức tranh quý giá nhất của tôi, là tâm huyết, là tình yêu của tôi.
Cường nhìn tôi, ánh mắt lạnh như băng. "Cô có tư cách gì để nói không được?"
Tôi nhìn anh ta, nước mắt lưng tròng, "Cường, đó là..."
"Câm miệng!" Anh ta gầm lên, cắt ngang lời tôi. "Đừng gọi tên tôi, tôi thấy ghê tởm."
Trái tim tôi tan nát thành từng mảnh.
Anh ta đã từng nói, tên của anh ta, chỉ có mình tôi được gọi một cách thân mật như vậy.
"Đồng ý bán nó đi," tôi thì thầm, giọng nói như đến từ một nơi xa xăm. Mỗi một chữ thốt ra, đều như một nhát dao cứa vào tim tôi.
Bức tranh được mang đi, giống như linh hồn tôi cũng bị rút đi một nửa.
Có thể bạn cũng thích





