
Người đàn ông đã quên cô ấy
Chương 3
Lục Bảo Ly POV:
Tôi đứng chết lặng nhìn bức tranh sơn mài quý giá nhất của mình bị người ta mang đi, cảm giác như một phần cơ thể bị cắt rời.
Tôi ngã khuỵu xuống sàn, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
"Chị Bảo Ly, chị đừng đau lòng quá," Khâu Ánh Thy bước đến, giọng điệu đầy vẻ hả hê. "Một bức tranh thôi mà, anh Cường sẽ mua cho chị bức khác đẹp hơn."
Trần Nhật Cường liếc nhìn tôi, ánh mắt không một chút thương hại. "Một bức tranh vô danh, bán đi làm từ thiện còn có ý nghĩa hơn."
Anh ta không biết, bức tranh đó không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật.
Đó là lời hứa của chúng tôi.
Tôi nhớ lại một đêm mưa, tôi và anh ngồi bên lò sưởi, tôi kể cho anh nghe về ước mơ của mình, về "Phượng Hoàng Tái Sinh". Anh đã ôm tôi, nói rằng anh sẽ là đôi cánh của tôi, giúp tôi bay cao.
Nhưng giờ đây, chính anh đã bẻ gãy đôi cánh của tôi.
Đúng lúc này, điện thoại của Ánh Thy reo lên.
Cô ta nghe máy, sắc mặt đột nhiên biến đổi, giọng nói đầy lo lắng: "Mẹ! Mẹ sao vậy? Mẹ đang ở đâu?"
Cường lập tức bước tới, ôm lấy cô ta, "Có chuyện gì vậy, Ánh Thy?"
"Mẹ em... mẹ em bị tai nạn, đang cấp cứu trong bệnh viện, cần truyền máu gấp! Nhưng mẹ em thuộc nhóm máu hiếm Rh-..."
Cường nhíu mày, rồi đột nhiên quay sang nhìn tôi. Ánh mắt anh ta lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
Anh ta kéo tôi đứng dậy, giọng nói lạnh lùng: "Đi theo tôi."
Trong một khoảnh khắc, tôi đã ngu ngốc nghĩ rằng anh ta có lẽ vẫn còn một chút quan tâm đến tôi.
Nhưng khi anh ta kéo tôi đến bệnh viện, đến trước phòng cấp cứu nơi mẹ của Ánh Thy đang nằm, tôi mới biết mình đã sai lầm đến mức nào.
Anh ta đưa tôi đến đây, không phải để khám bệnh cho tôi, mà là để tôi hiến máu cho mẹ của tình địch.
Trái tim tôi như bị ai đó dùng dao đâm một nhát, đau đến chết lặng.
"Bảo Ly, cứu mẹ em với," Ánh Thy khóc lóc, níu lấy tay tôi. "Chị cũng là nhóm máu Rh-, đúng không? Xin chị, cứu mẹ em."
Cường đứng bên cạnh, che chở cho Ánh Thy, nhìn tôi bằng ánh mắt ra lệnh.
"Chỉ là hiến máu thôi mà, cô làm ầm lên làm gì?" Anh ta nói, giọng điệu đầy vẻ khinh thường. "Mạng người quan trọng hơn hay mấy giọt máu của cô quan trọng hơn?"
Tôi bị hai y tá giữ chặt, kéo vào phòng lấy máu.
Ánh mắt tôi dán chặt vào khuôn mặt lạnh lùng của Cường, hy vọng cuối cùng trong lòng cũng tan biến.
"Trần Nhật Cường," tôi thì thầm, giọng nói khàn đặc. "Từ nay về sau, chúng ta không nợ nần gì nhau nữa."
Trái tim tôi đau đến tột cùng.
Tôi nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.
Nếu có kiếp sau, tôi nguyện sẽ không bao giờ gặp lại anh.
Có thể bạn cũng thích





