
Sự lừa dối của bà chủ
Chương 2
Khuất Vi Hạ POV:
Cơ thể tôi vẫn còn rất yếu sau khi sinh mổ. Vết thương chưa lành hẳn, mỗi cử động nhỏ cũng khiến tôi đau nhói. Bác sĩ đã dặn đi dặn lại rằng tôi cần phải nghỉ ngơi tuyệt đối ít nhất một tháng.
Nhưng Ngô Vinh Khang không cho tôi cơ hội đó.
"Tối nay có một bữa tiệc thương mại, cô chuẩn bị đi." Anh ta đứng ở cửa phòng, giọng nói không có chút hơi ấm nào.
Tôi đang cho con bú, nghe vậy liền ngẩng lên, kinh ngạc. "Anh nói gì? Tôi vừa mới sinh xong, bác sĩ nói tôi cần nghỉ ngơi."
"Tôi không lặp lại lần thứ hai." Anh ta lạnh lùng nói. "Đó không phải là yêu cầu, đó là mệnh lệnh. Với tư cách là Ngô phu nhân, cô phải có mặt."
Nói xong, anh ta quay người bỏ đi, không cho tôi cơ hội phản bác.
Uất hận dâng lên trong lồng ngực. Người đàn ông này, sao có thể tàn nhẫn đến vậy? Tôi là vợ của anh ta, là mẹ của các con anh ta, nhưng trong mắt anh ta, tôi còn không bằng một công cụ.
Tôi nhìn xuống đứa con đang bú trong lòng, nước mắt không kìm được mà rơi xuống. Mẹ xin lỗi con, mẹ quá vô dụng, không thể bảo vệ được chính mình, cũng không thể cho con một cuộc sống yên ổn.
Buổi tối, người giúp việc mang đến một bộ váy dạ hội lộng lẫy và một đội ngũ chuyên gia trang điểm. Tôi ngồi bất động như một con rối, để họ tùy ý trang điểm, làm tóc. Nhìn mình trong gương, một Khuất Vi Hạ xinh đẹp nhưng nhợt nhạt, đôi mắt trống rỗng vô hồn.
Chiếc váy cúp ngực bó sát vào cơ thể, làm lộ ra vết sẹo mờ ở bụng dưới. Vết thương vẫn còn đau âm ỉ. Tôi cảm thấy chóng mặt, toàn thân không có chút sức lực.
Ngô Vinh Khang bước vào, trên người là bộ vest được cắt may hoàn hảo, càng tôn lên vẻ cao quý và quyền lực của anh ta. Anh ta liếc nhìn tôi một cái, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. "Cũng không tệ."
Rồi anh ta chìa tay ra. "Đi thôi."
Tôi không còn lựa chọn nào khác, đành phải vịn vào cánh tay anh ta, bước từng bước khó nhọc.
Bữa tiệc được tổ chức tại một khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố. Ánh đèn pha lê rực rỡ, tiếng nhạc du dương, những con người mặc trang phục lộng lẫy, cười nói vui vẻ. Mọi thứ đều xa hoa đến mức khiến người ta choáng ngợp.
Nhưng đối với tôi, nơi này không khác gì một chiến trường.
Ngô Vinh Khang dẫn tôi đi chào hỏi khắp nơi. Trước mặt mọi người, anh ta đóng vai một người chồng hoàn hảo, luôn nở nụ cười dịu dàng, cử chỉ ân cần. Nhưng chỉ có tôi mới biết, bàn tay đang khoác eo tôi của anh ta siết chặt đến mức nào, như thể muốn bóp nát tôi.
Tôi cảm thấy cơn đau ở bụng dưới ngày càng dữ dội. Trán tôi lấm tấm mồ hôi lạnh, mặt tái đi.
"Tôi... tôi không khỏe, tôi muốn vào nhà vệ sinh một chút." Tôi thì thầm với anh ta.
Anh ta liếc tôi một cái, ánh mắt lạnh như băng. "Đừng giở trò."
"Tôi không giở trò, tôi thật sự rất đau..."
Chưa nói hết câu, tôi đã nhìn thấy cô ta.
Tiêu Bích Tuyền.
Cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, mái tóc dài xõa trên vai, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trong veo như nước hồ thu. Cô ta trông giống như một nàng tiên không nhiễm bụi trần. Cô ta đang đứng cách đó không xa, nhìn chúng tôi với ánh mắt đầy tổn thương và ai oán, như thể tôi là kẻ thứ ba đã cướp đi người đàn ông của cô ta.
Thật nực cười.
Ngô Vinh Khang cũng nhìn thấy cô ta. Ánh mắt anh ta lập tức trở nên dịu dàng, trong đó còn có cả sự áy náy và đau lòng. Anh ta buông tay tôi ra, không chút do dự mà bước về phía Tiêu Bích Tuyền.
Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Dù đã tự nhủ rằng không còn yêu, không còn quan tâm, nhưng khi chứng kiến cảnh này, tôi vẫn không thể không đau lòng.
Tôi đứng đó một mình, lạc lõng giữa đám đông. Cơn đau ở bụng dưới ngày càng không thể chịu đựng nổi. Tôi cảm thấy có một dòng chất lỏng ấm nóng đang chảy ra từ bên dưới.
Không, không thể nào...
Tôi hoảng sợ cúi xuống nhìn. Chiếc váy dạ hội màu sâm panh của tôi đang dần bị nhuốm đỏ bởi một mảng máu lớn.
Mọi người xung quanh đều kinh hãi kêu lên. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên khắp nơi.
"Trời ơi, Ngô phu nhân bị sao vậy?"
"Cô ấy chảy máu kìa!"
"Mới sinh xong mà đã phải đi dự tiệc, thật đáng thương."
Tôi hoảng loạn, cố gắng dùng tay che đi vết máu, nhưng nó ngày càng loang rộng. Đầu óc tôi quay cuồng, hai chân mềm nhũn, cả người sắp ngã quỵ.
Đúng lúc này, Tiêu Bích Tuyền đột nhiên hét lên một tiếng rồi ngã xuống đất, ngay gần chỗ tôi đứng. Cô ta ôm lấy chân, khuôn mặt xinh đẹp nhăn lại vì đau đớn, nước mắt lưng tròng.
"A... chân của tôi..."
Mọi sự chú ý lập tức đổ dồn về phía cô ta.
"Bích Tuyền!" Ngô Vinh Khang lao tới như một cơn lốc, đỡ lấy cô ta, giọng nói đầy lo lắng và hoảng hốt. "Em sao vậy? Có bị thương ở đâu không?"
"Khang... em đau quá..." Tiêu Bích Tuyền nức nở, chỉ tay về phía tôi. "Lúc nãy... lúc nãy Vi Hạ... cô ấy đột nhiên va vào em... em không đứng vững nên đã ngã..."
Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi, những ánh mắt đầy sự chỉ trích và phẫn nộ.
Tôi sững sờ. Va vào cô ta? Tôi còn không hề chạm vào người cô ta. Rõ ràng là cô ta tự ngã để đổ tội cho tôi!
"Không phải tôi!" Tôi cố gắng giải thích, nhưng giọng nói yếu ớt của tôi bị nhấn chìm trong tiếng xì xào của đám đông.
Ngô Vinh Khang ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi chằm chằm. Ánh mắt đó không còn là sự lạnh lùng nữa, mà là sự căm hận tột độ, giống hệt như ánh mắt anh ta nhìn tôi ở kiếp trước khi cho rằng tôi đã hại chết con của Tiêu Bích Tuyền.
"Khuất Vi Hạ!" Anh ta gầm lên, giọng nói như sấm sét. "Cô lại dám làm hại cô ấy?"
Từ "lại".
Lại.
Khoảnh khắc đó, tôi biết chắc chắn rằng, Ngô Vinh Khang cũng đã tái sinh. Anh ta mang theo ký ức và sự hận thù từ kiếp trước, và anh ta tin rằng tôi là kẻ độc ác đã hãm hại Tiêu Bích Tuyền.
Một cảm giác lạnh lẽo đến tột cùng chạy dọc sống lưng tôi.
Anh ta bước tới, giáng cho tôi một cái tát trời giáng.
"Bốp!"
Đầu tôi ong lên, má phải nóng rát. Tôi lảo đảo ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo. Vết máu dưới chân ngày càng nhiều, nhuộm đỏ cả một khoảng sàn. Cơn đau thể xác không bằng một phần vạn nỗi đau trong lòng.
"Tôi đã cảnh cáo cô rồi," anh ta nghiến răng, cúi xuống túm lấy tóc tôi, buộc tôi phải ngẩng lên nhìn anh ta. "Nếu cô còn dám động đến một sợi tóc của Bích Tuyền, tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết."
Nước mắt tôi lã chã rơi. Tôi nhìn anh ta, nhìn người đàn ông tôi đã từng yêu bằng cả sinh mệnh, giờ đây đang nhìn tôi bằng ánh mắt của một con quỷ.
Trong đầu tôi đột nhiên lóe lên một suy nghĩ.
Hóa ra, ông trời cho tôi tái sinh, không phải để cho tôi một cơ hội làm lại, mà là để tôi phải chịu đựng sự tra tấn tàn khốc hơn gấp trăm, gấp nghìn lần.
Có thể bạn cũng thích





