Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Sự lừa dối của bà chủ

Sự lừa dối của bà chủ

Vừa hạ sinh cặp song sinh cho Ngô Vinh Khang, tôi lập tức đề nghị ly hôn vì ký ức kinh hoàng về cái chết thảm khốc do anh ta và Tiêu Bích Tuyền gây ra ở kiếp trước vẫn còn vẹn nguyên. Tuy nhiên, chồng tôi cũng trọng sinh nhưng lại nhầm tưởng ả tình nhân là ân nhân cứu mạng. Anh ta dùng di chúc ép buộc tôi dự tiệc ngay khi vết mổ còn chưa lành, khiến máu thấm đẫm váy áo rồi lại sỉ nhục tôi giữa đám đông để bảo vệ Bích Tuyền. Nhận ra bi kịch đang lặp lại tàn nhẫn hơn, tôi may mắn có mẹ chồng âm thầm hỗ trợ. Bà đã giúp tôi dàn dựng một vụ hỏa hoạn giả để tôi có thể ôm con chạy trốn, vĩnh viễn thoát khỏi xiềng xích của sự dối trá.
Chương
Chia sẻ

Chương 2

Khuất Vi Hạ POV:

Cơ thể tôi vẫn còn rất yếu sau khi sinh mổ. Vết thương chưa lành hẳn, mỗi cử động nhỏ cũng khiến tôi đau nhói. Bác sĩ đã dặn đi dặn lại rằng tôi cần phải nghỉ ngơi tuyệt đối ít nhất một tháng.

Nhưng Ngô Vinh Khang không cho tôi cơ hội đó.

"Tối nay có một bữa tiệc thương mại, cô chuẩn bị đi." Anh ta đứng ở cửa phòng, giọng nói không có chút hơi ấm nào.

Tôi đang cho con bú, nghe vậy liền ngẩng lên, kinh ngạc. "Anh nói gì? Tôi vừa mới sinh xong, bác sĩ nói tôi cần nghỉ ngơi."

"Tôi không lặp lại lần thứ hai." Anh ta lạnh lùng nói. "Đó không phải là yêu cầu, đó là mệnh lệnh. Với tư cách là Ngô phu nhân, cô phải có mặt."

Nói xong, anh ta quay người bỏ đi, không cho tôi cơ hội phản bác.

Uất hận dâng lên trong lồng ngực. Người đàn ông này, sao có thể tàn nhẫn đến vậy? Tôi là vợ của anh ta, là mẹ của các con anh ta, nhưng trong mắt anh ta, tôi còn không bằng một công cụ.

Tôi nhìn xuống đứa con đang bú trong lòng, nước mắt không kìm được mà rơi xuống. Mẹ xin lỗi con, mẹ quá vô dụng, không thể bảo vệ được chính mình, cũng không thể cho con một cuộc sống yên ổn.

Buổi tối, người giúp việc mang đến một bộ váy dạ hội lộng lẫy và một đội ngũ chuyên gia trang điểm. Tôi ngồi bất động như một con rối, để họ tùy ý trang điểm, làm tóc. Nhìn mình trong gương, một Khuất Vi Hạ xinh đẹp nhưng nhợt nhạt, đôi mắt trống rỗng vô hồn.

Chiếc váy cúp ngực bó sát vào cơ thể, làm lộ ra vết sẹo mờ ở bụng dưới. Vết thương vẫn còn đau âm ỉ. Tôi cảm thấy chóng mặt, toàn thân không có chút sức lực.

Ngô Vinh Khang bước vào, trên người là bộ vest được cắt may hoàn hảo, càng tôn lên vẻ cao quý và quyền lực của anh ta. Anh ta liếc nhìn tôi một cái, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. "Cũng không tệ."

Rồi anh ta chìa tay ra. "Đi thôi."

Tôi không còn lựa chọn nào khác, đành phải vịn vào cánh tay anh ta, bước từng bước khó nhọc.

Bữa tiệc được tổ chức tại một khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố. Ánh đèn pha lê rực rỡ, tiếng nhạc du dương, những con người mặc trang phục lộng lẫy, cười nói vui vẻ. Mọi thứ đều xa hoa đến mức khiến người ta choáng ngợp.

Nhưng đối với tôi, nơi này không khác gì một chiến trường.

Ngô Vinh Khang dẫn tôi đi chào hỏi khắp nơi. Trước mặt mọi người, anh ta đóng vai một người chồng hoàn hảo, luôn nở nụ cười dịu dàng, cử chỉ ân cần. Nhưng chỉ có tôi mới biết, bàn tay đang khoác eo tôi của anh ta siết chặt đến mức nào, như thể muốn bóp nát tôi.

Tôi cảm thấy cơn đau ở bụng dưới ngày càng dữ dội. Trán tôi lấm tấm mồ hôi lạnh, mặt tái đi.

"Tôi... tôi không khỏe, tôi muốn vào nhà vệ sinh một chút." Tôi thì thầm với anh ta.

Anh ta liếc tôi một cái, ánh mắt lạnh như băng. "Đừng giở trò."

"Tôi không giở trò, tôi thật sự rất đau..."

Chưa nói hết câu, tôi đã nhìn thấy cô ta.

Tiêu Bích Tuyền.

Cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, mái tóc dài xõa trên vai, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trong veo như nước hồ thu. Cô ta trông giống như một nàng tiên không nhiễm bụi trần. Cô ta đang đứng cách đó không xa, nhìn chúng tôi với ánh mắt đầy tổn thương và ai oán, như thể tôi là kẻ thứ ba đã cướp đi người đàn ông của cô ta.

Thật nực cười.

Ngô Vinh Khang cũng nhìn thấy cô ta. Ánh mắt anh ta lập tức trở nên dịu dàng, trong đó còn có cả sự áy náy và đau lòng. Anh ta buông tay tôi ra, không chút do dự mà bước về phía Tiêu Bích Tuyền.

Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Dù đã tự nhủ rằng không còn yêu, không còn quan tâm, nhưng khi chứng kiến cảnh này, tôi vẫn không thể không đau lòng.

Tôi đứng đó một mình, lạc lõng giữa đám đông. Cơn đau ở bụng dưới ngày càng không thể chịu đựng nổi. Tôi cảm thấy có một dòng chất lỏng ấm nóng đang chảy ra từ bên dưới.

Không, không thể nào...

Tôi hoảng sợ cúi xuống nhìn. Chiếc váy dạ hội màu sâm panh của tôi đang dần bị nhuốm đỏ bởi một mảng máu lớn.

Mọi người xung quanh đều kinh hãi kêu lên. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên khắp nơi.

"Trời ơi, Ngô phu nhân bị sao vậy?"

"Cô ấy chảy máu kìa!"

"Mới sinh xong mà đã phải đi dự tiệc, thật đáng thương."

Tôi hoảng loạn, cố gắng dùng tay che đi vết máu, nhưng nó ngày càng loang rộng. Đầu óc tôi quay cuồng, hai chân mềm nhũn, cả người sắp ngã quỵ.

Đúng lúc này, Tiêu Bích Tuyền đột nhiên hét lên một tiếng rồi ngã xuống đất, ngay gần chỗ tôi đứng. Cô ta ôm lấy chân, khuôn mặt xinh đẹp nhăn lại vì đau đớn, nước mắt lưng tròng.

"A... chân của tôi..."

Mọi sự chú ý lập tức đổ dồn về phía cô ta.

"Bích Tuyền!" Ngô Vinh Khang lao tới như một cơn lốc, đỡ lấy cô ta, giọng nói đầy lo lắng và hoảng hốt. "Em sao vậy? Có bị thương ở đâu không?"

"Khang... em đau quá..." Tiêu Bích Tuyền nức nở, chỉ tay về phía tôi. "Lúc nãy... lúc nãy Vi Hạ... cô ấy đột nhiên va vào em... em không đứng vững nên đã ngã..."

Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi, những ánh mắt đầy sự chỉ trích và phẫn nộ.

Tôi sững sờ. Va vào cô ta? Tôi còn không hề chạm vào người cô ta. Rõ ràng là cô ta tự ngã để đổ tội cho tôi!

"Không phải tôi!" Tôi cố gắng giải thích, nhưng giọng nói yếu ớt của tôi bị nhấn chìm trong tiếng xì xào của đám đông.

Ngô Vinh Khang ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi chằm chằm. Ánh mắt đó không còn là sự lạnh lùng nữa, mà là sự căm hận tột độ, giống hệt như ánh mắt anh ta nhìn tôi ở kiếp trước khi cho rằng tôi đã hại chết con của Tiêu Bích Tuyền.

"Khuất Vi Hạ!" Anh ta gầm lên, giọng nói như sấm sét. "Cô lại dám làm hại cô ấy?"

Từ "lại".

Lại.

Khoảnh khắc đó, tôi biết chắc chắn rằng, Ngô Vinh Khang cũng đã tái sinh. Anh ta mang theo ký ức và sự hận thù từ kiếp trước, và anh ta tin rằng tôi là kẻ độc ác đã hãm hại Tiêu Bích Tuyền.

Một cảm giác lạnh lẽo đến tột cùng chạy dọc sống lưng tôi.

Anh ta bước tới, giáng cho tôi một cái tát trời giáng.

"Bốp!"

Đầu tôi ong lên, má phải nóng rát. Tôi lảo đảo ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo. Vết máu dưới chân ngày càng nhiều, nhuộm đỏ cả một khoảng sàn. Cơn đau thể xác không bằng một phần vạn nỗi đau trong lòng.

"Tôi đã cảnh cáo cô rồi," anh ta nghiến răng, cúi xuống túm lấy tóc tôi, buộc tôi phải ngẩng lên nhìn anh ta. "Nếu cô còn dám động đến một sợi tóc của Bích Tuyền, tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết."

Nước mắt tôi lã chã rơi. Tôi nhìn anh ta, nhìn người đàn ông tôi đã từng yêu bằng cả sinh mệnh, giờ đây đang nhìn tôi bằng ánh mắt của một con quỷ.

Trong đầu tôi đột nhiên lóe lên một suy nghĩ.

Hóa ra, ông trời cho tôi tái sinh, không phải để cho tôi một cơ hội làm lại, mà là để tôi phải chịu đựng sự tra tấn tàn khốc hơn gấp trăm, gấp nghìn lần.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Tái hôn bị chồng quấn quýt cả ngày
9.3
Trong vũng máu sau vụ tai nạn thảm khốc, Thẩm An Du bàng hoàng nghe chính người chồng kết hôn một năm qua ra lệnh kết liễu mình. Không chỉ chịu nỗi oan vô sinh từ mẹ chồng và sự phản bội của bạn thân, cô còn bị sát hại dã man. May mắn được tái sinh vào đúng ngày ly hôn, cô quyết định bắt tay cùng người đàn ông quyền lực nhất thành phố để trả thù những kẻ đã hãm hại mình. Từ một cuộc hôn nhân giao dịch đầy toan tính, người đàn ông u ám ấy bỗng dồn cô vào tường và đề nghị biến màn kịch này thành sự thật.
Bìa tiểu thuyết Lưới Dối Trá Của Chồng Tỷ Phú
9.0
Tôi từng là chỗ dựa tinh thần duy nhất giúp tỷ phú công nghệ Kiên An chế ngự sự hỗn loạn trong tâm hồn. Thế nhưng, anh ta tàn nhẫn dùng khoản tiền cứu mạng em trai tôi để xây khu bảo tồn mèo cho nhân tình. Khi em tôi mất, anh lại bỏ mặc tôi giữa vũng máu sau tai nạn để cứu cô ta. Cay đắng hơn, lúc tôi muốn ly hôn, tôi mới bàng hoàng nhận ra cuộc hôn nhân này chỉ là cú lừa, giấy kết hôn hoàn toàn giả mạo. Bị giam cầm trong sự dối trá, tôi quyết định liên lạc với người đàn ông mình từng từ chối để bắt đầu kế hoạch lật đổ đế chế của kẻ phản bội.
Bìa tiểu thuyết Hắn tra tấn, cô ấy bất ngờ
9.2
Sau ba năm bị đày sang Paris, An An trở về Đà Lạt với tấm thiệp cưới trên tay. Để làm hài lòng bố mẹ nuôi và chứng minh mình đã buông bỏ tình đơn phương dành cho anh trai nuôi Minh Khang, cô quyết định kết hôn với Nam Phong. Tuy nhiên, sự xuất hiện của Minh Khang cùng cô bạn gái diễn viên Trúc Anh đã khơi mào cho chuỗi bi kịch. Anh không ngừng sỉ nhục, xé nát thiệp mời và xem hôn lễ của cô là trò hề thu hút sự chú ý. Minh Khang mù quáng tin lời Trúc Anh, mặc kệ An An bị thương hay chịu nhục nhã giữa những bữa tiệc xa hoa. Đỉnh điểm là vào ngày cưới, anh lại bỏ rơi cô vì một sự cố giả tạo của nhân tình. Chính sự tàn nhẫn cuối cùng này đã giúp An An thức tỉnh, tìm thấy sự tự do và vĩnh viễn thoát khỏi sự kiểm soát của người đàn ông cô từng yêu sâu đậm.
Bìa tiểu thuyết Anh em sinh đôi của hôn phu tôi, một sự lừa dối tàn nhẫn
9.6
Hy sinh thân phận thiên kim để bên cạnh người yêu suốt năm năm, Tư Tinh Anh không ngờ mình chỉ là quân cờ trong một âm mưu tàn độc. Ngay trước lễ đính hôn, cô bàng hoàng nhận ra vị hôn phu Trần Khang Kiện thực chất đã kết hôn với em gái nuôi và dùng kẻ thế thân để lừa dối cô. Chúng thậm chí còn định đoạt đoạt tủy và giác mạc của cô. Sau khi bị vu oan giết người và tống vào viện tâm thần, Tinh Anh may mắn sống sót qua vụ hỏa hoạn. Với sự giúp đỡ từ bạn cũ Quang Thiên, cô chính thức trở lại để đòi lại tất cả.
Bìa tiểu thuyết Gả cho chú út sau tái sinh, ngược đãi bạn trai cũ!
9.0
Từng bị gã bạn trai tồi tệ lừa dối đến mức mất mạng và liên lụy cả chú út của hắn, Đỗ Tiêu Tiêu may mắn được tái sinh để sửa chữa sai lầm. Ngay tại buổi cầu hôn, cô quyết định từ bỏ kẻ cặn bã để kết hôn với Lệ Mạc Bắc - người chú đầy quyền lực. Dù ban đầu chỉ là một bản hợp đồng lợi dụng, nhưng Tiêu Tiêu không ngờ mình lại được anh cưng chiều vô điều kiện. Khi cô ra tay trừng trị kẻ thù, anh luôn là hậu phương vững chắc giúp cô dọn dẹp mọi rắc rối. Đến ngày thỏa thuận kết thúc, Tiêu Tiêu định rời đi thì Lệ Mạc Bắc bỗng trở nên yếu đuối, dùng sự chân thành để níu giữ cô ở lại. Thế nhưng, điều kỳ lạ là dù cả hai từng thống nhất không sinh con, vòng bụng của cô lại ngày một lớn dần lên.
Bìa tiểu thuyết Thánh nhân và Quái vật: Cuộc sống hai mặt của một người chồng
7.8
Suốt 5 năm qua, tôi chấp nhận sống khổ cực trong căn trọ tồi tàn, làm đủ mọi việc để cùng người chồng phá sản gánh vác nợ nần. Ngờ đâu, sự thật phơi bày khi tôi bắt gặp anh ta trong vai trò chủ tịch giàu nhất Việt Nam tại một bữa tiệc sang trọng, đang hạnh phúc bên người cũ. Đau đớn hơn, anh ta còn nhẫn tâm lừa con trai ruột hiến thận cho con riêng của tình nhân. Khi mẹ con tôi bị bắt cóc và cận kề cái chết, anh ta chỉ lạnh lùng yêu cầu bọn thủ ác ra tay. Sau khi thoát khỏi cửa tử, tôi quyết định đặt đơn ly hôn, chấm dứt hoàn toàn sự hy sinh mù quáng này.