
Sự lừa dối của bà chủ
Chương 3
Khuất Vi Hạ POV:
Cơn đau từ vết mổ và cú ngã khiến tôi gần như ngất đi. Máu vẫn không ngừng chảy, thấm ướt cả chiếc váy đắt tiền. Tôi nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, run rẩy, cảm giác sinh mệnh đang dần rời khỏi cơ thể.
Xung quanh là những lời xì xào bàn tán, những ánh mắt tò mò, thương hại, và cả hả hê. Nhưng không một ai bước tới giúp tôi.
Ngô Vinh Khang đã bế Tiêu Bích Tuyền lên, vội vã rời đi, trước khi đi còn không quên ném lại cho tôi một ánh mắt cảnh cáo đầy chết chóc. Anh ta thậm chí còn không liếc nhìn vũng máu dưới chân tôi.
Trong mắt anh ta, tính mạng của tôi không bằng một giọt nước mắt của Tiêu Bích Tuyền.
Tôi bật cười, một nụ cười chua chát và tuyệt vọng. Nước mắt hòa cùng với tiếng cười, chảy dài trên gò má đau rát. Khuất Vi Hạ ơi Khuất Vi Hạ, mày thật ngu ngốc. Mày đã chết một lần rồi, tại sao vẫn còn ảo tưởng về người đàn ông này?
Tôi được các vệ sĩ của nhà họ Ngô đưa về biệt thự, không phải đến bệnh viện. Họ ném tôi vào phòng ngủ, khóa trái cửa lại, mặc kệ tôi đang chảy máu không ngừng.
Đây là mệnh lệnh của Ngô Vinh Khang. Anh ta muốn trừng phạt tôi. Anh ta muốn tôi phải nếm trải cảm giác đau đớn và bất lực.
Tôi bò lết trên sàn, cố gắng tìm điện thoại để gọi cấp cứu, nhưng vô ích. Căn phòng trống rỗng, không có bất cứ thứ gì. Tôi đập cửa, gào thét đến khản cả giọng, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đến đáng sợ.
"Làm ơn... cứu tôi với... con của tôi... các con của tôi còn đang đợi tôi..."
Sức lực dần cạn kiệt. Ý thức của tôi bắt đầu mơ hồ. Tôi nghĩ về hai đứa con bé bỏng của mình. An và Nhiên. Nếu tôi chết đi, các con sẽ ra sao? Rơi vào tay người cha tàn nhẫn và người mẹ kế độc ác, chúng sẽ phải sống một cuộc đời như thế nào?
Không! Tôi không thể chết!
Tôi phải sống! Vì các con, tôi phải sống!
Ý chí sinh tồn mãnh liệt trỗi dậy, giúp tôi tỉnh táo hơn một chút. Tôi cắn chặt môi đến bật máu, cơn đau giúp tôi duy trì ý thức. Tôi xé một mảnh vải từ chiếc váy, cố gắng buộc chặt vào bụng để cầm máu, nhưng không có tác dụng.
Thời gian trôi đi từng giây, từng phút. Tôi cảm thấy cơ thể mình ngày càng lạnh. Ngay khi tôi nghĩ rằng mình sắp chết, cánh cửa phòng đột nhiên bị mở tung.
Một bóng người cao quý, sang trọng bước vào. Là mẹ chồng tôi, bà Ngô.
Khi nhìn thấy tôi nằm trong vũng máu, khuôn mặt luôn giữ vẻ trang nghiêm của bà biến sắc. Bà lao tới, giọng nói run rẩy.
"Vi Hạ! Con sao thế này? Vinh Khang đâu? Thằng súc sinh đó đâu rồi?"
Nhìn thấy bà, tôi như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng. "Mẹ... cứu con... cứu các con của con..."
"Đừng nói nữa! Mẹ ở đây rồi!" Bà Ngô lập tức cởi áo khoác ngoài, đắp lên người tôi, rồi hét lớn ra ngoài: "Người đâu! Mau gọi xe cấp cứu! Nhanh lên!"
Sau đó, bà quay sang ôm lấy tôi, giọng nói vừa tức giận vừa đau lòng. "Là nó làm phải không? Thằng con trời đánh của mẹ! Chỉ vì con yêu nữ kia mà nó làm con ra nông nỗi này?"
Nước mắt tôi không ngừng rơi. Tôi gật đầu trong im lặng.
Bà Ngô nghiến răng, đôi mắt phượng sắc sảo ánh lên sự tức giận tột độ. "Mẹ biết ngay mà! Con yêu nữ Tiêu Bích Tuyền đó không phải là thứ tốt đẹp gì! Năm đó, người cứu Vinh Khang rõ ràng là con, là con đã bất chấp nguy hiểm kéo nó ra khỏi chiếc xe sắp nổ tung. Cha con cũng vì cứu nó mà bị thương nặng, trở thành người thực vật. Vậy mà gia đình con yêu nữ đó lại mặt dày nhận công, lừa dối cả nhà họ Ngô suốt bao nhiêu năm!"
Bà vuốt tóc tôi, giọng nghẹn ngào. "Vi Hạ, con dâu của mẹ, con đã chịu khổ nhiều rồi. Mẹ xin lỗi, là do mẹ không dạy được con. Nó bị con yêu nữ đó làm cho mê muội rồi, không còn phân biệt được đúng sai nữa."
Thì ra, mẹ chồng tôi biết tất cả sự thật. Bà là đồng minh duy nhất của tôi trong căn nhà lạnh lẽo này.
"Mẹ..." Tôi nắm chặt lấy tay bà, dùng chút sức lực cuối cùng để cầu xin. "Con xin mẹ... hãy để con đi... ly hôn... con muốn ly hôn..."
Tôi không muốn ở lại nơi này nữa. Tôi không muốn nhìn thấy Ngô Vinh Khang nữa. Mỗi giây phút ở bên cạnh anh ta đều là một sự tra tấn.
"Con chỉ muốn đưa An và Nhiên đi, bắt đầu một cuộc sống mới. Con không cần bất cứ thứ gì của nhà họ Ngô cả."
Bà Ngô lau nước mắt cho tôi, ánh mắt kiên định. "Được. Mẹ hứa với con."
Bà ghé sát vào tai tôi, nói nhỏ: "Vi Hạ, con hãy nghe cho kỹ đây. Mẹ đã chuẩn bị sẵn mọi thứ rồi. Vài ngày nữa, mẹ sẽ sắp xếp cho con một 'tai nạn'. Con sẽ 'chết' trong tai nạn đó. Sau đó, mẹ sẽ bí mật đưa con và một trong hai đứa bé ra nước ngoài. Mọi giấy tờ tùy thân, tài khoản ngân hàng, mẹ đều đã chuẩn bị xong."
Tôi sững sờ. "Mẹ... sao lại..."
"Thằng Vinh Khang bây giờ đã điên rồi. Nếu con chỉ đơn giản ly hôn và rời đi, nó sẽ không bao giờ để con yên. Nó sẽ dùng hai đứa bé để uy hiếp con. Chỉ có để con 'chết' đi, con mới có thể hoàn toàn thoát khỏi nó."
Bà nắm chặt tay tôi hơn. "Nhưng con phải hứa với mẹ một điều. Con chỉ có thể mang đi một đứa. Đứa còn lại phải ở lại nhà họ Ngô. Đây là huyết mạch của nhà họ Ngô, cũng là lá bùa hộ mệnh cho con. Chỉ cần có một đứa bé ở đây, nó sẽ không dám làm gì quá đáng với gia đình con ở quê nhà. Và đó cũng là sợi dây liên kết để sau này mẹ con con có thể đoàn tụ."
Một đứa ở lại, một đứa ra đi.
Trái tim tôi như bị xé làm đôi. Làm sao tôi có thể lựa chọn chứ? Cả hai đều là con của tôi, là máu thịt của tôi.
Nhưng tôi biết, đây là con đường duy nhất. Nếu tôi tham lam muốn mang cả hai đi, có lẽ cuối cùng sẽ không giữ được đứa nào.
"Con... con đồng ý." Tôi gật đầu trong nước mắt, một quyết định đau đớn nhất trong cuộc đời.
Bà Ngô thở phào nhẹ nhõm. "Tốt lắm. Con hãy cố gắng chịu đựng thêm vài ngày nữa. Mẹ sẽ sắp xếp mọi thứ. Hãy nhớ, phải sống thật tốt, vì con, và vì đứa bé sẽ đi cùng con."
Xe cấp cứu đã đến. Tôi được đưa lên cáng. Trước khi cánh cửa xe đóng lại, tôi nhìn thấy mẹ chồng đang đứng đó, ánh mắt bà vừa kiên định vừa đau buồn.
Bà là tia sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của tôi. Tôi sẽ không bao giờ quên ơn của bà.
Ngô Vinh Khang, màn kịch này, tôi sẽ diễn cùng anh đến cùng. Để xem cuối cùng, ai mới là người đau khổ nhất.
Có thể bạn cũng thích





