
Đích nữ mang phượng quan về kinh!
Chương 2
Tô Nguyệt Hề đánh xuống cái tát này, thực sự là vì nàng đã không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.
Trong kiếp trước, chính Tô Nhu đã dụ dỗ lừa gạt nàng tự ý định chung thân với Vân Đường Ngọc, lần du ngoạn trên hồ này, cũng là do Tô Nhu cố tình sắp đặt, nên mới khiến nàng rơi xuống hồ nước, suýt chút là mất mạng.
Sao trước đây nàng lại không nhìn thấu được bộ mặt giả tạo xấu xa của Tô Nhu kia chứ? Mà ngược lại còn tin tưởng Tô Nhu thực sự muốn tốt cho nàng.
Dòng suy nghĩ quay trở về thực tại, Tô Nguyệt Hề thu lại tay mình, trong mắt thoáng qua chút đau xót.
"Tô Nhu tỷ tỷ, tỷ đừng trách muội, muội đánh tỷ, cũng là vì muốn tốt cho tỷ thôi."
Tô Nguyệt Hề khẽ thở dài một tiếng, trên gương mặt lộ rõ vẻ bất lực.
"Tô Nhu tỷ tỷ từ vùng quê lên, đương nhiên không biết phép tắc ở Kinh thành. Muội là đích nữ của Tô gia, bây giờ lại bị tỷ lừa ra ngoài gặp ngoại nam, nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, e là sẽ làm liên lụy tới các cô nương của cả Tô phủ này đấy."
Tô Nhu đưa tay lên ôm mặt, ấm ức nói rằng: "Nhưng Đường Ngọc ca ca và muội muội vốn có hôn ước…"
"Cho dù có hôn ước, chỉ cần chưa thành hôn, thì vẫn là ngoại nam. Tô Nhu tỷ tỷ là nữ tử vùng quê, không biết những lễ nghi giáo điều này cũng là việc bình thường."
Tô Nguyệt Hề một miệng một câu nữ tử vùng quê, khiến Tô Nhu nghe mà trên trán nổi cả gân xanh.
Con tiện nhân này, lại dám sỉ nhục nàng ta như thế!
Tô Nguyệt Hề giả vờ như không nhìn ra sự bất mãn trong mắt Tô Nhu, tiếp tục nói: "Do đó, nếu hôm nay muội không đánh cái tát này vào mặt tỷ, người ngoài còn tưởng rằng là do tỷ đã xúi giục muội ra ngoài gặp ngoại nam, sẽ nói tỷ tỷ không biết liêm sỉ, sau này tỷ tỷ sẽ không thể tìm được phu gia tốt đâu."
"Nhưng chẳng phải muội thích Đường Ngọc thế tử sao? Muội còn viết thư…"
"Suỵt."
Tô Nguyệt Hề đột nhiên kéo tay Tô Nhu, nói rằng: "Tỷ tỷ, những thư tín đó thực sự là do muội viết hay sao? Chẳng lẽ không phải là tỷ tỷ viết thay, gửi cho Đường Ngọc thế tử ư? Nét chữ đó có thể điều tra ra được đấy. Nếu để cho người khác biết được, là tỷ đang thay muội hẹn gặp Đường Ngọc thế tử, những người không biết chuyện e rằng còn tưởng rằng tỷ muốn cùng muội gả chung cho Đường Ngọc thế tử, tưởng tỷ muốn làm thiếp nữa đấy."
Làm thiếp ư?
Tô Nhu nàng ta sao có thể làm thiếp cho người ta kia chứ?
Tuy nhiên những lời mà Tô Nguyệt Hề vừa nói, hình như cũng rất có lý, nghĩ kỹ lại, đúng là do mình đã sơ suất, không ngờ còn để lại nhiều "chứng cứ" như thế.
Nghĩ tới đây, Tô Nhu khẽ nhếch môi lên, tỏ ra vẻ mặt vẫn còn đang bàng hoàng.
Nàng ta vốn dĩ định đem tội danh "tư thông ngoại nam" gán lên đầu Tô Nguyệt Hề, để cho danh xưng "tài nữ đệ nhất Kinh thành" này của nàng bị bôi nhọ.
Tại sao tới miệng của Tô Nguyệt Hề thì lại trở thành nàng ta muốn làm thiếp kia chứ?!
Nếu chuyện này mà lan truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì nữa?
Cho dù nàng ta không phải là quý nữ thực sự, nhưng mẫu thân dù sao cũng là nữ nhi của huyện lệnh, có nói thế nào cũng là thư hương thế gia, tuyệt đối không làm thiếp thất được ví như nô tì được!
Trong lúc nàng ta đang suy nghĩ, Tô Nguyệt Hề lại mở miệng nói tiếp: "Vì thế, tỷ tỷ à, muội đánh tỷ một bạt tai này cũng là bất đắc dĩ mà thôi."
"Nếu để ngoại tổ phụ biết được là do tỷ xúi giục muội… Vậy thì tỷ và mẫu thân của tỷ đừng nói là không có chỗ dung thân ở Kinh Thành, mà e rằng tính mạng cũng khó bảo toàn…"
Ngoại tổ phụ của Tô Nguyệt Hề là Thành Quốc công của triều Đại Ngụy, nổi tiếng nóng nảy và thủ đoạn tàn nhẫn, ở Kinh Thành không ai là không biết, không ai là không sợ.
Tất nhiên, trong đó cũng có cả Tô Nhu.
Lúc này, người mà Tô Nguyệt Hề đang đối diện chẳng qua chỉ là Tô Nhu khi còn là thiếu nữ, tuy có dã tâm, nhưng lòng dạ vẫn còn non nớt.
Thêm vào đó, bản thân nàng lại mang thân phận đích nữ, hù dọa nàng ta, cũng không phải một việc khó khăn.
Quả nhiên, một lúc sau, Tô Nhu gật đầu lia lịa, nói rằng: "Muội muội nói rất đúng, là tỷ đã suy nghĩ không chu đáo rồi."
Tô Nguyệt Hề nhìn thấy bộ dạng dám giận không dám nói của nàng ta, trong lòng thầm cười lạnh một tiếng: trong kiếp trước nàng ta chính là dựa vào bộ dạng này, khiến cho Vân Đường Ngọc nhiều lần thương xót, cũng khiến cho bản thân nàng liên tục chịu thiệt thòi.
Chỉ đáng tiếc là, bây giờ nàng đã không còn là Tô Nguyệt Hề của kiếp trước nữa!
"Xuân Đình, mau lấy hộp yên chi thủy phấn tốt nhất của ta mang ra cho biểu tiểu thư thoa lên, để còn che đi vết ửng đỏ trên mặt, đừng để người ngoài xì xào bàn tán." Tô Nguyệt Hề lại lên tiếng căn dặn.
Trong lòng Tô Nhu vốn còn đang lo lắng, nghe được Tô Nguyệt Hề lại bắt đầu quan tâm tới mình, trái tim đang căng thẳng của Tô Nhu cũng dần thả lỏng ra.
Quả nhiên, Tô Nguyệt Hề vẫn là con ngu xuẩn luôn quan tâm nàng ta.
Thế là Tô Nhu cũng không chút khách sáo mà trực tiếp mở miệng nói rằng: "Muội muội, không làm phiền Xuân Đình đâu, chỗ này của muội tỷ cũng quen thuộc, để tỷ tự đi lấy là được."
Tô Nguyệt Hề nghe được câu này, tỏ ra vẻ không để tâm mà gật gật đầu.
Tô Nhu cố nhẫn nhịn cơn đau trên mặt, đi thẳng tới bàn trang điểm bên trong phòng của Tô Nguyệt Hề.
Gương mặt Xuân Đình đầy phẫn nộ, nhỏ giọng xuống nói với chủ tử rằng: "Tiểu thư, sao người lại để nàng ta tự đi lựa chọn đồ nữa chứ, lần nào nàng ta cũng toàn lựa chọn loại đắt nhất, tốt nhất, lấy đi biết bao nhiêu thứ mà không hề hoàn lại!"
"Hơn nữa trâm cài tóc mà lần trước người bị mất, cũng là sau khi nàng ta tới thì không còn tìm thấy nữa, sao người lại…"
Tô Nguyệt Hề nghe thấy những lời này, bèn thốt lên một tiếng suỵt, ra hiệu bảo Xuân Đình đừng nói chuyện.
Một lúc lâu sau, Tô Nhu đi ra, mặt đã được thoa phấn, tuy vẫn còn nhìn thấy vết sưng đỏ nhưng đã đỡ hơn rất nhiều.
"Cảm ơn yên chi của muội muội nhé, hôm nay tỷ còn có việc, nên đi trước đây." Nói xong, ánh mắt Tô Nhu giống như đang lảng tránh, muốn rời khỏi đây.
"Đợi đã." Tô Nguyệt Hề vừa mở miệng, đã khiến Tô Nhu giật mình suýt ngã, quay đầu lại nhìn về phía Tô Nguyệt Hề và hỏi: "Muội muội còn có việc ư?"
"Xuân Đình, lấy thêm cho tỷ tỷ một hộp yên chi thủy phấn tốt nhất của ta, và cả phấn sáp trân châu của ta cũng tặng một hộp cho tỷ tỷ, gương mặt này của tỷ tỷ, phải nuôi dưỡng lại cho thật tốt."
Xuân Đình mặc dù không tình nguyện, nhưng tiểu thư của mình đã nói vậy rồi, nên đành phải đi lấy.
Tô Nhu sau khi cầm lấy thì vui vẻ rời đi.
"Tiểu thư, chuỗi san hô Nam Hải trên bàn trang điểm của người không thấy đâu nữa, có phải lại bị…"
Tô Nguyệt Hề ngước mắt nhìn lên, ra hiệu cho Xuân Đình im lặng.
Trò chơi này chỉ vừa mới bắt đầu thôi, vội gì chứ?
"Không sao, những thứ nàng ta đã lấy, đều phải hoàn trả lại cho ta gấp mười lần."
…
Có thể bạn cũng thích





