Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Đích nữ mang phượng quan về kinh!

Đích nữ mang phượng quan về kinh!

Từng bị Vân Đường Ngọc hại đến mức tan cửa nát nhà và chết thảm, Tô Nguyệt Hề trọng sinh trở lại để lật ngược ván cờ định mệnh. Nàng quyết tâm trừng trị kẻ bội bạc, vạch trần bộ mặt giả tạo của cha ruột cùng người đàn bà đê tiện để bảo vệ gia tộc ngoại tổ. Giữa chốn kinh thành đầy rẫy mưu mô, nàng khéo léo dùng sự yếu mềm làm vũ khí, khiến kẻ thù thân bại danh liệt. Trên con đường phục thù đẫm máu ấy, nàng tình cờ gặp gỡ vị hoàng tử tàn phế Vân Hành. Thay vì ngăn cản, vị hoàng tử bí ẩn này lại mỉm cười và lựa chọn trở thành đồng minh vững chắc nhất, cùng nàng dẹp loạn lũ sâu mọt chốn triều đình.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Thành Quốc công phủ.

Hôm nay là thọ yến của Thành Quốc công, phần lớn quyền quý trong Kinh Thành đều tới tham dự, Tô Nhu ngồi xe ngựa của Tô phủ cũng đã tới nơi.

Tô Nguyệt Hề vì rơi xuống hồ nước nên bị phong hàn, đương nhiên sẽ không tham dự hội thi từ của Đại trưởng công chúa, và đây chính là cơ hội để Tô Nhu được tỏa sáng!

Do đó hôm nay, Tô Nhu cũng không đi cùng Tô Nguyệt Hề như mọi khi, mà chuẩn bị một mình bước vào thọ yến.

Lúc này, trên người Tô Nhu mặc một bộ váy đỏ đứng trước cổng Thành Quốc công phủ, phối với chuỗi san hô Nam Hải mà nàng ta vừa mới "lấy" từ trong viện của Tô Nguyệt Hề, khiến nàng ta trông trắng sáng như ngọc và đẹp rạng rỡ khiến ai cũng phải ngoái nhìn.

Nàng điểm một chấm đỏ ngay giữa trán, đôi mày cong được tô điểm nhẹ nhàng, không quá phô trương nhưng vẫn đủ để thu hút ánh nhìn của những người xung quanh.

Tô Nhu cố tình đeo chuỗi san hô đó, chính là muốn nói với các quý nữ trong Kinh Thành rằng, địa vị của nàng ta và như Tô Nguyệt Hề là hoàn toàn như nhau!

Nàng ta, Tô Nhu, mới là đích trưởng nữ thực sự của phụ thân!

Mặc dù bây giờ, nàng ta chỉ có thể tạm thời ngụy trang thành biểu tiểu thư để ở lại trong Tô phủ.

Nhưng không sao cả, rồi sẽ có một ngày, nàng ta sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về mình!

Nghĩ tới đây, Tô Nhu cúi đầu nhìn chuỗi san hô có giá trị liên thành trên cổ tay.

Tô Nguyệt Hề dựa vào đâu mà có được thứ tốt như vậy chứ?

Chẳng qua chỉ là một con ngu xuẩn mà thôi!

Những thứ này lẽ ra phải thuộc về nàng ta!

Nghĩ tới đây, nụ cười trên môi Tô Nhu càng thêm rạng rỡ, ước gì có thể khiến cho tất cả mọi người đều nhìn thấy dáng vẻ rạng rỡ nổi bật của nàng ta ngay lúc này.

Tô Nhu không hề biết rằng, vào giây phút này Tô Nguyệt Hề không ở trong Thừa tướng phủ, mà đã vào tới nội viện của Thành Quốc công phủ.

Ngoại tổ phụ đang trò chuyện vui vẻ với các đồng liêu ở tiền sảnh, nên nàng đã không tới quấy rầy, mà đi thẳng tới viện của ngoại tổ mẫu trong nội viện.

"Phu nhân, biểu tiểu thư đã về rồi!"

Vừa bước vào viện của ngoại tổ mẫu Trần thị, đám hạ nhân bèn trực tiếp lớn tiếng gọi vang lên.

Thực sự rất khó trách đám hạ nhân lại biểu hiện nồng nhiệt như thế, bởi nơi đây vốn là ngôi nhà mà Tô Nguyệt Hề lớn lên từ nhỏ.

Chỉ bởi vì mấy vị hậu bối của Thành Quốc công phủ đều là nam tử, do đó ngoại tôn nữ như Tô Nguyệt Hề đã được sủng ái hết mực, khi còn nhỏ cứ cách vài ngày lại quay về đây thăm ngoại tổ mẫu.

Cũng vì thế, Tô Nguyệt Hề trong mắt phu nhân Thành Quốc công, lại được yêu quý hơn nhiều so với những tôn tử khác, bà cũng là người sủng ái Tô Nguyệt Hề nhất.

Hạ nhân gặp nàng, cũng cảm thấy cực kỳ quý mến.

Tô Nguyệt Hề bước vào phòng của phu nhân Thành Quốc công. Vào giây phút vừa nhìn thấy ngoại tổ mẫu, nàng đã không thể nào kìm nén được cảm xúc đang dâng trào của mình mà lao thẳng vào trong lòng bà, lặng lẽ lau nước mắt.

"Nguyệt Nguyệt, con bị sao vậy, có phải đã bị ức hiếp ở Thừa Tướng phủ hay không?"

Phu nhân Thành Quốc công vuốt ve mái tóc của Tô Nguyệt Hề, gương mặt đầy vẻ xót xa.

"Tên Tô Viễn Tấn này dám bạc đãi ngoại tôn nữ của ta, vị trí Thừa tướng này hắn có còn muốn làm nữa hay không?"

Phu nhân Thành Quốc công nghiêm nét mặt lại giận dữ trách cứ.

Thành Quốc công phủ, là tam công thế tập chi gia, có thể nói là dưới một người mà trên vạn người, một Thừa tướng xuất thân hàn vi như Tô Viễn Tấn, theo lý mà nói là không đáng để Thành Quốc công phủ để mắt tới.

Nhưng ai bảo nữ nhi của mình thích kia chứ, nên phu nhân Thành Quốc công cũng đành chiều theo ý nữ nhi.

Tuy nhiên, nếu Tô Viễn Tấn dám có lỗi với nữ nhi và ngoại tôn nữ của mình, vậy thì phu nhân Thành Quốc công chắc chắn sẽ không tha cho Tô Viễn Tấn!

"Không có, Nguyệt Nguyệt chỉ là quá nhớ nhung ngoại tổ mẫu mà thôi."

Tô Nguyệt Hề lau nước mắt, khó khăn lắm mới kiểm soát được tâm trạng, và thốt ra được một câu như thế.

"Con đó, hãy nhìn con kìa, đã sắp tới tuổi cặp kê rồi, mà vẫn còn như tiểu hài nhi vậy."

Phu nhân Thành Quốc công bất lực lau nước mắt cho Tô Nguyệt Hề.

Ngoại tôn nữ này, thật khiến người ta thương yêu.

Sau khi ổn định lại cảm xúc, Tô Nguyệt Hề nhớ tới việc chính mình tới đây hôm nay.

Trong kiếp trước, sau thọ yến của ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu đã ngã bệnh, sau đó thì sức khỏe mỗi ngày mỗi yếu đi, cũng không biết đã có chỗ nào xảy ra vấn đề. Hôm nay, nàng nhất định phải ở bên cạnh ngoại tổ mẫu, không được để cho bất kỳ ai nhân cơ hội hãm hại ngoại tổ mẫu.

"Ngoại tổ mẫu, gần đây trong phủ có gì khác ngày thường hay không?"

Tô Nguyệt Hề không dám nói việc mình được tái sinh, bởi vì việc này thực sự quá kinh hoàng, không thể trực tiếp nói thẳng ra được, chỉ có thể dò hỏi gián tiếp.

"Khác ngày thường ư?"

Phu nhân Thành Quốc công chau mày lại nghĩ ngợi một lát thì trả lời: "Không có gì khác ngày thường cả."

Nghe thấy thế, Tô Nguyệt Hề im lặng một lúc lâu, chẳng lẽ… là do Tô Nhu ra tay vào hôm nay ư?

Nhưng Tô Nhu lấy đâu ra bản lĩnh đó?

Suy nghĩ một lúc, Tô Nguyệt Hề cảm thấy vẫn là nên nhắc nhở ngoại tổ mẫu một chút.

"Ngoại tổ mẫu, đêm qua Nguyệt Nguyệt đã mơ một giấc mơ, khiến Nguyệt Nguyệt sợ phát khiếp lên được…"

Tô Nguyệt Hề đem tất cả quy hết vào cảnh trong giấc mơ, nhắc nhở phu nhân Thành Quốc công nhất định phải thật cẩn thận.

Phu nhân Thành Quốc công nghe xong, lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng lau vết nước mắt nơi khóe mắt Tô Nguyệt Hề, có chút bất lực nói rằng: "Con đó, đã suy nghĩ quá nhiều rồi, ngoại tổ mẫu không sao cả, sức khỏe vẫn đang rất tốt đây này."

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Đưa Cả Nhà Vào Lò Thiêu Giữa Ngày Tận Thế
8.0
Mùa hè nóng bức, chị dâu nhất quyết bắt cả nhà đi Tam Á lặn biển dù tôi đã lên tiếng cảnh báo về sự bất thường của thời tiết. Tại đây, sau khi bị côn đồ trấn lột, thảm họa ập đến khi từ trường hỗn loạn biến gió biển thành sóng nhiệt chết người. Trong cơn nguy cấp vì nước biển dâng cao, anh trai đã tàn nhẫn đẩy tôi xuống nước để chị dâu giẫm lên đầu thoát thân. Tôi bỏ mạng nơi đáy biển nóng bỏng, còn mẹ lại đổ mọi tội lỗi lên xác chết của tôi. Nhờ sự hy sinh tức tưởi đó, họ cùng nhau sống sót chờ cứu viện. May mắn thay, tôi đã trọng sinh về đúng thời điểm chị dâu vừa đưa ra lời đề nghị điên rồ ấy.
Bìa tiểu thuyết Đại ca vạn người mê lại là đóa hoa sen màu đen
8.2
Tô Uẩn bị người đời mỉa mai là kẻ vô học, hung bạo và quê mùa, nhưng cô chỉ đáp lại bằng sự thản nhiên. Trong khi đó, Hạ Tư Ngôn - người đàn ông tinh tường lại bị coi là mù quáng khi luôn bảo vệ và bám lấy cô không rời. Khi dư luận nhắm vào người đàn ông của mình, Tô Uẩn mới quyết định bộc lộ thực lực. Từ thủ khoa kỳ thi đến nhà thiết kế danh tiếng, trùm kinh doanh hay họa sĩ tài ba, hàng loạt danh tính thực sự của cô dần lộ diện khiến tất cả ngỡ ngàng. Hóa ra, cô không chỉ là phu nhân của ông trùm mà bản thân còn là một đại lão thực thụ với trái tim đen và đầy mưu kế, khiến bất cứ ai cũng không dám đắc tội.
Bìa tiểu thuyết Sau khi ly hôn, người chồng tay đua hối hận phát điên
9.2
Vào kỷ niệm bảy năm ngày cưới, Lục Dữ và tôi xảy ra tranh cãi nảy lửa vì bất đồng chuyện con cái. Cùng lúc đó, tôi bàng hoàng phát hiện ảnh chụp tình tứ của anh bên người bạn thanh mai tại sân đua. Suốt nhiều năm qua, anh luôn dùng lý do an toàn để ngăn cản tôi đến xem mình thi đấu, nhưng thực tế đồng đội của anh đều coi cô gái kia mới là người đồng hành đích thực. Nhận ra bản thân chỉ là kẻ ngoài cuộc trong thế giới của chồng, tôi lặng lẽ tháo nhẫn và đề nghị ly hôn. Rời bỏ cuộc hôn nhân lừa dối, tôi quyết định đeo lại đôi găng tay đua xe đã phủ bụi bấy lâu. Hóa ra, tốc độ chưa bao giờ là thứ khiến tôi sợ hãi.
Bìa tiểu thuyết Long Vương Ra Ngục
7.9
Bốn năm trước, vì bảo vệ vị hôn thê, tôi bị hãm hại và phải chịu cảnh tù đày đằng đẵng. Trong ngục tối, nhờ cơ duyên gặp gỡ cao nhân, tôi đã khổ luyện thành thục võ công thượng thừa cùng y thuật tuyệt đỉnh. Ngày mãn hạn tù, tôi bàng hoàng nhận ra người phụ nữ mình từng hy sinh tất cả đã phản bội, thậm chí còn qua lại với chính kẻ gài bẫy tôi năm xưa. Lòng đầy phẫn nộ, tôi quyết tâm dùng thực lực để khiến chúng phải trả giá đắt. Trong khi vị hôn thê cũ bắt đầu hối hận và cầu xin sự dung thứ, tôi bất ngờ phát hiện ra một bí mật chấn động: một nữ giám đốc tài năng đã âm thầm sinh con cho tôi từ bốn năm về trước.
Bìa tiểu thuyết Toàn Cầu Luân Hồi: Từ Thành Phố Tội Ác Càn Quét Chư Thiên
8.9
Cố Trạm thức tỉnh tại một thế giới mới lạ, nơi con người khi đủ 18 tuổi đều có cơ hội dấn thân vào các vùng đất Luân Hồi để trở thành kẻ mạnh. Tại đây, những cao thủ đỉnh phong sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa, có thể độc hành tiêu diệt cả một quốc gia. Điều kỳ diệu là các phó bản thử thách này lại chính là những bộ phim mà chỉ mình anh biết rõ nội dung từ kiếp trước. Trong khi bản thân đang kẹt trong danh phận một kẻ lụy tình nhu nhược, Cố Trạm quyết định dứt bỏ hồng trần để tập trung vào con đường chinh phục đỉnh cao. Với lợi thế nắm giữ mọi tình tiết cốt truyện, anh bắt đầu hành trình quét sạch chư thiên, khẳng định vị thế của một người xuyên không quyết đoán và mạnh mẽ.
Bìa tiểu thuyết Kẻ Hôn Phu Bỏ Mặc Cô Chết
8.2
Cái chết cận kề không đến từ bão tuyết hay cái lạnh, mà bắt đầu khi vị hôn phu tàn nhẫn tước đoạt công trình tâm huyết của tôi để trao cho người phụ nữ khác. Anh ta lấy đi điện thoại vệ tinh, đẩy tôi vào hố tuyết sâu và thản nhiên bỏ mặc tôi giữa cơn sinh tử. Trong khi đó, Khả My xuất hiện đầy thách thức, dùng rìu rạch nát bộ đồ bảo hộ cuối cùng của tôi. Họ khinh bỉ, tin rằng tôi sẽ tan biến trong giá rét và họ là kẻ thắng cuộc. Thế nhưng, cả hai không hề hay biết về thiết bị định vị khẩn cấp bí mật được tôi khâu kỹ trong tay áo. Với hơi tàn lực kiệt, tôi đã kích hoạt nó, mở ra cơ hội sống sót và màn trả thù đắt giá phía sau.