
Đích nữ mang phượng quan về kinh!
Chương 3
Thành Quốc công phủ.
Hôm nay là thọ yến của Thành Quốc công, phần lớn quyền quý trong Kinh Thành đều tới tham dự, Tô Nhu ngồi xe ngựa của Tô phủ cũng đã tới nơi.
Tô Nguyệt Hề vì rơi xuống hồ nước nên bị phong hàn, đương nhiên sẽ không tham dự hội thi từ của Đại trưởng công chúa, và đây chính là cơ hội để Tô Nhu được tỏa sáng!
Do đó hôm nay, Tô Nhu cũng không đi cùng Tô Nguyệt Hề như mọi khi, mà chuẩn bị một mình bước vào thọ yến.
Lúc này, trên người Tô Nhu mặc một bộ váy đỏ đứng trước cổng Thành Quốc công phủ, phối với chuỗi san hô Nam Hải mà nàng ta vừa mới "lấy" từ trong viện của Tô Nguyệt Hề, khiến nàng ta trông trắng sáng như ngọc và đẹp rạng rỡ khiến ai cũng phải ngoái nhìn.
Nàng điểm một chấm đỏ ngay giữa trán, đôi mày cong được tô điểm nhẹ nhàng, không quá phô trương nhưng vẫn đủ để thu hút ánh nhìn của những người xung quanh.
Tô Nhu cố tình đeo chuỗi san hô đó, chính là muốn nói với các quý nữ trong Kinh Thành rằng, địa vị của nàng ta và như Tô Nguyệt Hề là hoàn toàn như nhau!
Nàng ta, Tô Nhu, mới là đích trưởng nữ thực sự của phụ thân!
Mặc dù bây giờ, nàng ta chỉ có thể tạm thời ngụy trang thành biểu tiểu thư để ở lại trong Tô phủ.
Nhưng không sao cả, rồi sẽ có một ngày, nàng ta sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về mình!
Nghĩ tới đây, Tô Nhu cúi đầu nhìn chuỗi san hô có giá trị liên thành trên cổ tay.
Tô Nguyệt Hề dựa vào đâu mà có được thứ tốt như vậy chứ?
Chẳng qua chỉ là một con ngu xuẩn mà thôi!
Những thứ này lẽ ra phải thuộc về nàng ta!
Nghĩ tới đây, nụ cười trên môi Tô Nhu càng thêm rạng rỡ, ước gì có thể khiến cho tất cả mọi người đều nhìn thấy dáng vẻ rạng rỡ nổi bật của nàng ta ngay lúc này.
Tô Nhu không hề biết rằng, vào giây phút này Tô Nguyệt Hề không ở trong Thừa tướng phủ, mà đã vào tới nội viện của Thành Quốc công phủ.
Ngoại tổ phụ đang trò chuyện vui vẻ với các đồng liêu ở tiền sảnh, nên nàng đã không tới quấy rầy, mà đi thẳng tới viện của ngoại tổ mẫu trong nội viện.
"Phu nhân, biểu tiểu thư đã về rồi!"
Vừa bước vào viện của ngoại tổ mẫu Trần thị, đám hạ nhân bèn trực tiếp lớn tiếng gọi vang lên.
Thực sự rất khó trách đám hạ nhân lại biểu hiện nồng nhiệt như thế, bởi nơi đây vốn là ngôi nhà mà Tô Nguyệt Hề lớn lên từ nhỏ.
Chỉ bởi vì mấy vị hậu bối của Thành Quốc công phủ đều là nam tử, do đó ngoại tôn nữ như Tô Nguyệt Hề đã được sủng ái hết mực, khi còn nhỏ cứ cách vài ngày lại quay về đây thăm ngoại tổ mẫu.
Cũng vì thế, Tô Nguyệt Hề trong mắt phu nhân Thành Quốc công, lại được yêu quý hơn nhiều so với những tôn tử khác, bà cũng là người sủng ái Tô Nguyệt Hề nhất.
Hạ nhân gặp nàng, cũng cảm thấy cực kỳ quý mến.
Tô Nguyệt Hề bước vào phòng của phu nhân Thành Quốc công. Vào giây phút vừa nhìn thấy ngoại tổ mẫu, nàng đã không thể nào kìm nén được cảm xúc đang dâng trào của mình mà lao thẳng vào trong lòng bà, lặng lẽ lau nước mắt.
"Nguyệt Nguyệt, con bị sao vậy, có phải đã bị ức hiếp ở Thừa Tướng phủ hay không?"
Phu nhân Thành Quốc công vuốt ve mái tóc của Tô Nguyệt Hề, gương mặt đầy vẻ xót xa.
"Tên Tô Viễn Tấn này dám bạc đãi ngoại tôn nữ của ta, vị trí Thừa tướng này hắn có còn muốn làm nữa hay không?"
Phu nhân Thành Quốc công nghiêm nét mặt lại giận dữ trách cứ.
Thành Quốc công phủ, là tam công thế tập chi gia, có thể nói là dưới một người mà trên vạn người, một Thừa tướng xuất thân hàn vi như Tô Viễn Tấn, theo lý mà nói là không đáng để Thành Quốc công phủ để mắt tới.
Nhưng ai bảo nữ nhi của mình thích kia chứ, nên phu nhân Thành Quốc công cũng đành chiều theo ý nữ nhi.
Tuy nhiên, nếu Tô Viễn Tấn dám có lỗi với nữ nhi và ngoại tôn nữ của mình, vậy thì phu nhân Thành Quốc công chắc chắn sẽ không tha cho Tô Viễn Tấn!
"Không có, Nguyệt Nguyệt chỉ là quá nhớ nhung ngoại tổ mẫu mà thôi."
Tô Nguyệt Hề lau nước mắt, khó khăn lắm mới kiểm soát được tâm trạng, và thốt ra được một câu như thế.
"Con đó, hãy nhìn con kìa, đã sắp tới tuổi cặp kê rồi, mà vẫn còn như tiểu hài nhi vậy."
Phu nhân Thành Quốc công bất lực lau nước mắt cho Tô Nguyệt Hề.
Ngoại tôn nữ này, thật khiến người ta thương yêu.
Sau khi ổn định lại cảm xúc, Tô Nguyệt Hề nhớ tới việc chính mình tới đây hôm nay.
Trong kiếp trước, sau thọ yến của ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu đã ngã bệnh, sau đó thì sức khỏe mỗi ngày mỗi yếu đi, cũng không biết đã có chỗ nào xảy ra vấn đề. Hôm nay, nàng nhất định phải ở bên cạnh ngoại tổ mẫu, không được để cho bất kỳ ai nhân cơ hội hãm hại ngoại tổ mẫu.
"Ngoại tổ mẫu, gần đây trong phủ có gì khác ngày thường hay không?"
Tô Nguyệt Hề không dám nói việc mình được tái sinh, bởi vì việc này thực sự quá kinh hoàng, không thể trực tiếp nói thẳng ra được, chỉ có thể dò hỏi gián tiếp.
"Khác ngày thường ư?"
Phu nhân Thành Quốc công chau mày lại nghĩ ngợi một lát thì trả lời: "Không có gì khác ngày thường cả."
Nghe thấy thế, Tô Nguyệt Hề im lặng một lúc lâu, chẳng lẽ… là do Tô Nhu ra tay vào hôm nay ư?
Nhưng Tô Nhu lấy đâu ra bản lĩnh đó?
Suy nghĩ một lúc, Tô Nguyệt Hề cảm thấy vẫn là nên nhắc nhở ngoại tổ mẫu một chút.
"Ngoại tổ mẫu, đêm qua Nguyệt Nguyệt đã mơ một giấc mơ, khiến Nguyệt Nguyệt sợ phát khiếp lên được…"
Tô Nguyệt Hề đem tất cả quy hết vào cảnh trong giấc mơ, nhắc nhở phu nhân Thành Quốc công nhất định phải thật cẩn thận.
Phu nhân Thành Quốc công nghe xong, lấy khăn tay ra, nhẹ nhàng lau vết nước mắt nơi khóe mắt Tô Nguyệt Hề, có chút bất lực nói rằng: "Con đó, đã suy nghĩ quá nhiều rồi, ngoại tổ mẫu không sao cả, sức khỏe vẫn đang rất tốt đây này."
Có thể bạn cũng thích





