
Cái giá vô hình của tình yêu
Chương 3
Hồ Cát Hạ POV:
Mấy ngày liền, Trầm Nguyên Văn không về nhà.
Tôi không gọi điện, cũng không nhắn tin hỏi. Tôi chỉ lặng lẽ lướt xem trang cá nhân của Đường Tuệ.
Cô ấy đã đăng rất nhiều ảnh.
Ảnh Nguyên Văn đang chăm chú lái xe, góc nghiêng tuấn tú.
Ảnh hai người cùng nhau ăn tối dưới ánh nến lãng mạn.
Ảnh anh đang dịu dàng lau đi vết kem dính trên khóe miệng cô ấy.
Trong mỗi bức ảnh, ánh mắt của anh đều chứa đựng sự dịu dàng và cưng chiều mà tôi chưa từng thấy. Ánh mắt ấy, anh chưa bao giờ dành cho tôi.
Tôi lặng lẽ thu dọn hành lý của mình.
Đồ đạc của tôi không nhiều, chỉ vỏn vẹn một chiếc vali nhỏ. Mười năm sống ở thành phố này, dường như tôi không có thứ gì thực sự thuộc về mình.
À không, có một thứ.
Tôi lấy ra từ trong ngăn kéo một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong là chiếc kẹp tóc rẻ tiền mà anh đã tặng tôi năm đó. Đó là món quà duy nhất anh từng tặng tôi.
Tối hôm đó, anh trở về.
Anh thấy tôi đang kéo vali, liền cau mày hỏi, "Chị Cát Hạ, chị định đi đâu vậy?"
"Chị… chị định về quê vài ngày. Lâu rồi chị chưa về thăm nhà." Tôi nói dối, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Tôi sợ anh sẽ nhìn thấy sự yếu đuối và đau khổ trong mắt tôi.
"Vậy sao?" Anh gật đầu, không chút nghi ngờ. "Được thôi. Em cũng đang định nói với chị, cuối tuần này em sẽ dọn đến căn hộ mới."
"Căn hộ mới?"
"Ừm, là căn hộ trong dự án mà công ty mới hoàn thành. Em muốn chị đến xem thử."
Tim tôi nhói lên một cái, nhưng tôi vẫn gật đầu đồng ý.
"Được."
Thôi thì, hãy coi như đây là một lời chào tạm biệt.
Căn hộ mới của anh rất rộng lớn và sang trọng, nằm ở tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời, có thể nhìn bao quát toàn bộ thành phố.
Khi chúng tôi đến nơi, Đường Tuệ đã đứng đợi ở cửa.
"Chị Cát Hạ, chị cũng đến à?" Cô ta mỉm cười chào tôi, nụ cười rạng rỡ nhưng không hề có chút thân thiện nào.
"Em cũng mới dọn đến đây hôm qua. Căn hộ của em ở ngay bên cạnh. Thật là trùng hợp, phải không anh Nguyên Văn?" Cô ta quay sang nhìn Nguyên Văn, ánh mắt đầy vẻ tình tứ.
"Hay là mọi người vào nhà em chơi trước đi?"
Tôi bước vào căn hộ của Đường Tuệ và gần như chết lặng.
Phong cách trang trí, đồ nội thất, thậm chí cả màu sắc của rèm cửa, tất cả đều giống hệt với căn hộ của Nguyên Văn.
"Bọn em đã cùng nhau chọn lựa đấy." Đường Tuệ khoác tay Nguyên Văn, tự hào nói. "Nguyên Văn nói, sau này chúng ta có thể đập thông hai căn hộ này làm một. Như vậy sẽ tiện hơn rất nhiều."
"Tuệ Tuệ có mắt thẩm mỹ rất tốt." Nguyên Văn mỉm cười, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng.
Tôi đứng đó, cảm thấy mình như một người thừa.
Đập thông hai căn hộ. Tôi hiểu câu nói đó có ý nghĩa gì.
Nó có nghĩa là, họ sẽ cùng nhau xây dựng một gia đình.
Và trong gia đình đó, không có chỗ cho tôi.
Đến giờ ăn trưa, Đường Tuệ đề nghị ra ngoài ăn.
Cô ta chọn một nhà hàng Pháp cao cấp, nơi mà một bữa ăn có giá bằng cả tháng lương của tôi.
Cô ta cố tình đưa thực đơn cho tôi. "Chị Cát Hạ, chị xem muốn ăn gì."
Tôi lúng túng nhìn vào những dòng chữ tiếng Pháp xa lạ, cảm thấy mặt mình nóng bừng.
Nguyên Văn nhận ra sự khó xử của tôi. Anh nhẹ nhàng lấy lại thực đơn. "Để em gọi cho."
"Anh nhớ gọi món nào mà chị Cát Hạ thích ăn nhé." Đường Tuệ cười nói, giọng điệu như một nữ chủ nhân thực thụ.
Nguyên Văn khựng lại một chút. "Chị Cát Hạ, chị thích ăn gì?"
Anh không biết tôi thích ăn gì.
Nhưng anh lại biết Đường Tuệ không ăn được hành, không thích ăn đồ cay.
Tôi chỉ lắc đầu, "Gì cũng được."
Suốt bữa ăn, tôi gần như không nói gì, chỉ cúi đầu ăn phần của mình. Tôi không quen dùng dao dĩa, động tác có chút vụng về.
Và rồi, bi kịch đã xảy ra.
Tôi vô tình làm đổ ly rượu vang đỏ lên chiếc váy trắng của mình.
Tất cả mọi người trong nhà hàng đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi. Những ánh mắt tò mò, và cả khinh bỉ.
Tôi hoảng hốt đứng dậy. "Xin lỗi, tôi… tôi vào nhà vệ sinh một chút."
Tôi gần như chạy trốn khỏi đó.
"Nhìn kìa, đúng là đồ nhà quê."
"Không biết kiến trúc sư Trầm sao lại đi cùng với một người như vậy nhỉ?"
Những lời xì xào bàn tán vọng lại từ phía sau, giống như những mũi kim châm vào lòng tự trọng vốn đã mong manh của tôi.
Tôi lao vào nhà vệ sinh, dùng nước lạnh xối lên mặt mình.
Tôi nhìn vào gương. Khuôn mặt nhợt nhạt, mái tóc rối bù, chiếc váy trắng loang lổ vết rượu vang đỏ.
Trông tôi thật thảm hại.
Tôi và anh, chúng tôi đã không còn là người của cùng một thế giới nữa rồi.
Đúng lúc đó, chuông báo cháy đột ngột vang lên inh ỏi.
"Cháy! Cháy rồi!"
Khách hàng trong nhà hàng la hét, hoảng loạn chạy ra ngoài.
Phản ứng đầu tiên của tôi là tìm Nguyên Văn.
Nhưng khi tôi chạy ra khỏi nhà vệ sinh, chỗ ngồi của chúng tôi đã trống không.
Anh đã đi rồi.
Trong lúc hỗn loạn, tôi bị ai đó xô ngã. Đầu gối tôi đập mạnh xuống sàn, đau điếng.
Tôi cố gắng lết ra khỏi nhà hàng đang nghi ngút khói.
Và rồi, tôi nhìn thấy anh.
Anh đang bế Đường Tuệ, người chỉ bị vài vết xước nhỏ, chạy về phía chiếc xe của mình.
"Nguyên Văn, còn chị Cát Hạ thì sao?" Đường Tuệ lo lắng hỏi.
"Chắc chị ấy tự ra được rồi. Em bị thương rồi, phải đến bệnh viện ngay."
Anh nói rồi đặt cô ấy vào xe, nổ máy và phóng đi, không một lần ngoảnh lại.
Anh bỏ mặc tôi.
Trong đám cháy.
Trong sự hỗn loạn.
Anh đã bỏ mặc tôi, người đã từng kéo anh ra khỏi bờ vực của cái chết.
Trái tim tôi, vào khoảnh khắc đó, đã hoàn toàn tan nát.
Tôi tự mình bắt taxi đến bệnh viện, tự mình băng bó vết thương.
Sau đó, tôi trở về nhà, đặt một chiếc vé tàu rời khỏi thành phố này vào sáng sớm ngày mai.
Đêm đó, tôi mơ một giấc mơ rất dài.
Tôi mơ thấy chàng trai trẻ tuổi năm nào, đứng dưới mưa, ánh mắt kiên định nói với tôi, "Chị Cát Hạ, đợi em."
Tôi mơ thấy anh nhận được giải thưởng đầu tiên, anh đã chạy đến ôm chầm lấy tôi, nói rằng, "Chị Cát Hạ, chúng ta không cần phải sống khổ sở nữa rồi."
Tôi mơ thấy anh ngày càng thành công, ngày càng xa cách. Anh không còn cần tôi nấu cơm cho anh, không còn cần tôi giặt quần áo cho anh, không còn cần tôi ở bên cạnh anh nữa.
Anh đã có một thế giới mới, một cuộc sống mới.
Và tôi, đã đến lúc phải rời đi.
Tôi khóc trong mơ.
Khi tôi tỉnh dậy, tôi thấy Nguyên Văn đang ngồi bên cạnh giường.
Trong tay anh, là tấm vé tàu mà tôi đã đặt.
"Chị định đi đâu?" Giọng anh khàn đặc, ánh mắt phức tạp nhìn tôi.
Có thể bạn cũng thích





