
Người thừa kế bất khuất
Chương 2
Trịnh Thu Hoài POV:
Tiếng động cơ xe xa dần, cuối cùng chìm vào sự tĩnh lặng đến chết người của màn đêm. Tô Gia Lâm đã đưa Tô Bích Ly đi rồi, bỏ lại tôi một mình ở nơi hoang vắng này, giống như cách anh ta đã bỏ lại trái tim tôi, để nó chết dần chết mòn.
Tôi không biết mình đã đứng đó bao lâu. Cả người tôi như hóa đá, tâm trí trống rỗng.
"Tiểu thư! Tiểu thư, cô ở đâu?"
Giọng nói lo lắng của Vòng Ngọc Lệ, trợ lý và cũng là người bạn thân nhất của tôi, kéo tôi ra khỏi trạng thái mê man. Cô ấy chạy về phía tôi, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi.
"Trời ơi, tiểu thư! Sao cô lại ở đây một mình? Tôi gọi cho cô mãi không được. Tô tổng đâu rồi?"
Tôi nhìn Ngọc Lệ, đôi mắt khô khốc, không còn một giọt nước mắt nào. Tôi muốn mở miệng nói gì đó, nhưng cổ họng lại đắng ngắt, không thể thốt ra thành lời.
"Tiểu thư, cô sao vậy? Sắc mặt cô tệ quá!" Ngọc Lệ hoảng hốt đỡ lấy tôi. "Chúng ta về thôi."
Tôi để mặc cô ấy dìu mình đi, bước chân nặng trĩu như một cái xác không hồn.
Về đến biệt thự của nhà họ Tô, đèn đuốc sáng trưng. Nhưng sự ấm áp đó không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng tôi.
Tôi vừa bước vào phòng khách thì Tô Gia Lâm từ trên lầu đi xuống. Anh đã thay một bộ đồ ở nhà thoải mái, dáng vẻ vẫn cao ngạo, lạnh lùng như thường lệ. Anh liếc nhìn tôi, ánh mắt lạnh như băng.
"Cô đã đi đâu?"
Giọng anh không có chút quan tâm nào, chỉ có sự tra hỏi lạnh lẽo.
Tôi nhìn anh, lần đầu tiên không còn cảm giác tim đập rộn ràng vì anh nữa. Chỉ có sự ghê tởm và chán ghét.
Ngọc Lệ định lên tiếng giải thích, nhưng tôi đã ngăn lại.
"Tôi đi đâu, liên quan gì đến anh?" Tôi lạnh lùng đáp.
Ánh mắt Gia Lâm chợt lóe lên một tia kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển thành sự tức giận. Anh chưa bao giờ thấy tôi nói chuyện với anh bằng thái độ này.
"Trịnh Thu Hoài, cô đừng quên thân phận của mình!"
"Thân phận?" Tôi cười, một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. "Thân phận một người vợ trên danh nghĩa? Hay thân phận một tấm bình phong để anh che giấu cho mối tình loạn luân của mình?"
"Cô nói cái gì?" Sắc mặt Gia Lâm lập tức trở nên đáng sợ. Anh bước nhanh xuống cầu thang, túm lấy cổ tay tôi. Lực tay anh rất mạnh, khiến tôi đau điếng.
"Bích Ly vì lo lắng cho cô mà bỏ trốn, suýt chút nữa gặp nguy hiểm. Cô không những không biết hối cải, còn dám ăn nói hàm hồ?" Anh gằn giọng, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn nuốt chửng tôi.
"Cô ta lo lắng cho tôi?" Tôi như nghe được một câu chuyện cười. Chính cô ta đã sắp đặt mọi chuyện để có cơ hội "bỏ trốn", để được anh lo lắng, để được anh tìm về. "Tô Gia Lâm, anh đừng tự lừa dối mình nữa. Anh biết rõ hơn ai hết, cô ta làm vậy là vì ai."
"Câm miệng!" Anh ta quát lên, lực tay càng siết chặt. "Trịnh Thu Hoài, tôi cảnh cáo cô, nếu cô dám làm tổn thương Bích Ly một lần nữa, tôi sẽ không tha cho cô đâu!"
Cổ tay tôi như sắp gãy. Nhưng nỗi đau thể xác này sao có thể so sánh với nỗi đau trong tim tôi.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt từng khiến tôi mê đắm, giờ đây chỉ còn lại sự tàn nhẫn.
"Không tha cho tôi?" Tôi cười lớn, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà trào ra. "Tô Gia Lâm, anh đã bao giờ 'tha' cho tôi chưa? Từ ngày tôi bước vào nhà họ Tô, tôi đã sống trong địa ngục rồi."
Nói rồi, tôi dùng hết sức giằng tay ra khỏi anh, loạng choạng lùi về phía sau.
"Chúng ta ly hôn đi."
Ba chữ này, tôi đã nói ra một cách bình thản đến không ngờ. Tình yêu dành cho anh, đã hoàn toàn chết trong đêm nay.
Sự ngỡ ngàng hiện rõ trên khuôn mặt anh. Có lẽ anh chưa bao giờ nghĩ rằng, người vợ luôn nhẫn nhục chịu đựng như tôi lại có ngày dám nói ra hai chữ "ly hôn".
Anh nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt phức tạp. Nhưng chỉ trong giây lát, nó lại trở về với vẻ lạnh lùng cố hữu.
"Đừng có mơ." Anh ta lạnh lùng nói. "Cuộc hôn nhân này không phải là thứ cô muốn bắt đầu là bắt đầu, muốn kết thúc là kết thúc."
Nói rồi, anh xoay người lên lầu, không thèm nhìn lại tôi một lần nữa.
Tôi đứng đó, cảm thấy toàn thân kiệt sức. Ngọc Lệ vội vàng chạy đến đỡ tôi.
"Tiểu thư, cô không sao chứ?"
Tôi lắc đầu, cố gắng đứng vững. "Ngọc Lệ, giúp tôi thu dọn hành lý."
"Cô định đi đâu?"
"Về Đà Nẵng. Tôi muốn về nhà."
Tôi không muốn ở lại nơi này thêm một giây phút nào nữa. Tôi phải rời khỏi đây, rời khỏi người đàn ông đã giày vò tôi suốt một năm qua.
Khi tôi và Ngọc Lệ đang thu dọn đồ đạc, tôi chợt nhận ra một điều gì đó.
"Cây đàn piano của tôi đâu?" Tôi hỏi, giọng có chút hoảng hốt.
Đó là cây đàn piano cổ mà người mẹ quá cố của tôi để lại. Nó là kỷ vật quý giá nhất của tôi.
Ngọc Lệ cũng giật mình, vội vàng nhìn quanh. "Lúc sáng tôi vẫn còn thấy nó ở trong phòng nhạc mà."
Linh cảm xấu dâng lên trong lòng tôi. Tôi vội vàng chạy đến phòng nhạc. Căn phòng trống rỗng. Cây đàn piano đã biến mất.
"Ai đã mang nó đi?" Tôi quay sang hỏi những người giúp việc đang đứng gần đó.
Mọi người đều cúi đầu, không dám lên tiếng.
"Tiểu thư," Ngọc Lệ kéo tay tôi, giọng thì thầm. "Lúc chiều, tôi thấy cô Bích Ly đã ở trong phòng nhạc rất lâu."
Trái tim tôi chùng xuống. Tô Bích Ly.
Tôi không cần nghĩ cũng biết chuyện gì đã xảy ra.
Tôi xoay người, đi thẳng về phía phòng của Trịnh Hùng Duy, anh trai tôi, cũng là CEO hiện tại của Trịnh Thị. Anh đang có một cuộc họp quan trọng tại một trong những khách sạn của gia đình gần đây. Anh là người duy nhất có thể giúp tôi lúc này.
Tôi phải tìm lại cây đàn đó. Bằng mọi giá.
Tôi chạy đến phòng của Tô Bích Ly, nhưng người hầu chặn tôi lại. "Thưa cô chủ, cô Bích Ly đã ngủ rồi ạ."
Tôi lạnh lùng nhìn họ. "Tránh ra."
Họ vẫn không nhúc nhích. Đúng lúc này, giọng nói của Tô Gia Lâm vang lên từ phía sau. "Cô lại muốn làm gì?"
Tôi quay lại, nhìn thẳng vào anh. "Cây đàn của tôi đâu?"
"Một cây đàn hỏng thôi mà, có gì to tát?" Anh ta nhíu mày, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.
Tôi chưa kịp phản ứng, cửa phòng Bích Ly đã mở ra. Cô ta đứng ở cửa, mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, khuôn mặt tái nhợt.
"Chị dâu... em xin lỗi... Em không cố ý làm hỏng nó đâu..."
Tôi lao vào phòng, và cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ. Cây đàn piano của mẹ tôi đang nằm chỏng chơ giữa phòng, trên mặt đàn có vài vết xước sâu hoắm. Nhưng điều khiến tôi chú ý hơn cả là chiếc chăn trên giường của cô ta.
Nó hơi phồng lên một cách bất thường, như thể có ai đó đang trốn ở dưới.
Có thể bạn cũng thích





