
Người thừa kế bất khuất
Chương 3
Trịnh Thu Hoài POV:
Ánh mắt tôi dán chặt vào chiếc chăn phồng lên một cách kỳ lạ trên giường Tô Bích Ly. Một ý nghĩ điên rồ nhưng gần như chắc chắn lóe lên trong đầu tôi. Hắn ta ở đó. Tô Gia Lâm, chồng tôi, đang trốn trong phòng của em gái nuôi vào lúc nửa đêm.
Sự che giấu vụng về của Bích Ly, ánh mắt hoảng loạn liếc về phía giường, tất cả đều khẳng định suy đoán của tôi. Trái tim tôi, vốn đã vỡ nát, giờ đây như bị nghiền thành tro bụi.
"Anh hai..." Bích Ly kéo tay áo anh trai tôi, Trịnh Hùng Duy, người vừa đến sau khi nhận được tin nhắn của tôi. Giọng cô ta nức nở, đáng thương. "Anh xem, chị dâu không tin em... Em chỉ muốn giúp chị lau cây đàn, ai ngờ lại lỡ tay làm xước... Anh Hùng Duy, anh phải tin em."
Anh trai tôi, Trịnh Hùng Duy, nhìn tôi, rồi lại nhìn Bích Ly đang khóc lóc thảm thiết. Anh là một người quyền lực, luôn yêu thương tôi hết mực, nhưng anh cũng là một CEO, quen với việc cân nhắc lợi ích. Anh biết Tô Gia Lâm yêu chiều cô em gái nuôi này đến mức nào.
Tôi thấy được sự do dự trong mắt anh. Anh sợ làm to chuyện sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa hai tập đoàn.
Tôi cười lạnh. Đến cả anh trai ruột của mình cũng có lúc phải e dè Tô Gia Lâm. Tôi đã từng ngu ngốc đến mức nào khi nghĩ rằng mình có thể thay đổi được người đàn ông này.
"Hùng Duy," tôi nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ. "Hôm nay, em nhất định phải lục soát phòng này."
"Thu Hoài!" Anh trai tôi nhíu mày.
"Em nghi ngờ cô ta đã giấu thứ gì đó của em. Nếu không tìm, em sẽ không đi." Tôi kiên quyết. Tôi không chỉ tìm cây đàn, tôi muốn vạch trần bộ mặt giả tạo của hai con người này.
Bích Ly càng khóc to hơn. "Chị dâu, sao chị có thể nghi ngờ em như vậy? Em không có..."
Tôi không thèm để ý đến cô ta, trực tiếp ra lệnh cho vệ sĩ của nhà họ Trịnh đi theo anh trai tôi. "Lục soát!"
Các vệ sĩ do dự nhìn Trịnh Hùng Duy. Anh tôi thở dài, cuối cùng cũng gật đầu.
Cảnh tượng trở nên hỗn loạn. Bích Ly la hét, người hầu của cô ta cố gắng ngăn cản. Tôi đứng đó, lạnh lùng quan sát tất cả.
Và rồi, một vệ sĩ lôi ra từ gầm giường một chiếc hộp gỗ.
Đó là hộp đựng những bản nhạc cũ mà mẹ tôi đã viết tay. Nhưng giờ đây, những trang giấy đã bị xé nát, vò nhàu, vứt lộn xộn trong hộp. Và bên cạnh đó, là cây đàn piano của tôi.
Không chỉ bị xước. Toàn bộ dây đàn đã bị cắt đứt. Những phím đàn trắng ngà bị cạy lên một cách thô bạo.
Máu trong người tôi như sôi lên. Tôi lao về phía Tô Bích Ly.
"Chát!"
Một cái tát trời giáng in hằn năm ngón tay tôi trên khuôn mặt trắng nõn của cô ta.
"Tô Bích Ly! Cô là đồ độc ác!" Tôi hét lên, mất hết lý trí.
Bích Ly ngã xuống đất, ôm mặt khóc nức nở. "Không phải em... Chị dâu, sao chị lại đánh em? Rõ ràng là chị tự làm hỏng rồi đổ tội cho em!"
"Cô nói dối!"
"Tôi không có!"
Đúng lúc này, một bóng người từ dưới gầm giường chui ra, nhanh chóng đứng chắn trước mặt Bích Ly.
Là Tô Gia Lâm.
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo và tức giận. "Trịnh Thu Hoài, cô đủ rồi đấy!"
Tôi nhìn anh ta, rồi nhìn Bích Ly đang nép sau lưng anh ta, cười một cách điên dại. "Đủ rồi? Tô Gia Lâm, anh trốn dưới gầm giường của em gái mình, giờ lại ra mặt bảo vệ cô ta? Anh không thấy nực cười sao?"
Sắc mặt anh ta cứng lại. Anh ta không ngờ tôi lại biết.
"Cô đừng có ngậm máu phun người!" Anh ta chất vấn, giọng nói vẫn cố giữ bình tĩnh.
"Tôi ngậm máu phun người?" Tôi chỉ vào cây đàn đã bị phá hủy hoàn toàn. "Vậy cái này thì sao? Anh định giải thích thế nào? 'Một cây đàn hỏng' thôi ư? Anh có biết nó là kỷ vật duy nhất mẹ tôi để lại không?"
"Đó là cô cố tình gài bẫy Bích Ly!" Anh ta vẫn bao che cho cô ta. "Cô mang một cây đàn hỏng đến đây, rồi vu oan cho em ấy!"
Trái tim tôi đau đến chết lặng. Anh ta thà tin vào một lời nói dối trắng trợn, chứ không muốn tin tôi dù chỉ một chút.
"Gài bẫy?" Nước mắt tôi lăn dài. "Tô Gia Lâm, anh nhìn cho rõ đi!"
Tôi quỳ xuống, run rẩy nhặt một mảnh gỗ vỡ từ cây đàn. "Mẹ tôi đã khắc tên viết tắt của bà ở mặt dưới của cây đàn này, 'T.T.H'. Anh có thể tìm bất kỳ chuyên gia nào đến giám định, xem đây có phải là cây đàn độc nhất vô nhũ được làm từ gỗ tử đàn đỏ của Ý hay không!"
"Anh cũng có thể hỏi tất cả mọi người ở Trịnh gia, xem từ nhỏ đến lớn, tôi có bao giờ rời xa cây đàn này không! Nó là mạng sống của tôi! Anh nghĩ tôi sẽ dùng mạng sống của mình để gài bẫy một kẻ như cô ta sao?"
Tôi gần như gào lên, giọng nói khản đặc.
Tô Gia Lâm im lặng. Anh ta nhìn vào mảnh gỗ trên tay tôi, rồi nhìn vào khuôn mặt đẫm nước mắt của tôi. Lần đầu tiên, tôi thấy sự dao động trong mắt anh ta.
Có lẽ, bằng chứng quá rõ ràng. Có lẽ, sự tuyệt vọng của tôi đã khiến anh ta có một chút lay động.
Anh ta nhìn Bích Ly đang run rẩy sau lưng mình. "Bích Ly, có thật là em làm không?"
Bích Ly khóc lóc, lắc đầu nguầy nguậy. "Không phải em... Anh hai, anh phải tin em..."
"Đủ rồi!" Trịnh Hùng Duy cuối cùng cũng lên tiếng. Anh bước đến, đỡ tôi dậy. "Tô Gia Lâm, chuyện này, nhà họ Tô các người phải cho nhà họ Trịnh chúng tôi một lời giải thích hợp lý. Nếu không, đừng trách chúng tôi không nể tình."
Nói rồi, anh quay sang tôi, giọng dịu đi. "Hoài, chúng ta về."
Tôi gật đầu, để anh trai dìu đi. Khi đi ngang qua Tô Gia Lâm, tôi dừng lại.
"Tô Gia Lâm," tôi nói, giọng nhẹ bẫng nhưng đầy sức nặng. "Tôi hối hận vì đã yêu anh."
Nói xong, tôi không thèm nhìn lại, cùng anh trai rời khỏi căn phòng ngột ngạt đó.
Tôi biết, anh ta sẽ không bao giờ trừng phạt Tô Bích Ly. Anh ta sẽ tìm mọi cách để bao che cho cô ta.
Nhưng tôi không quan tâm nữa.
Trái tim tôi đã chết rồi.
Có thể bạn cũng thích





