Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Người thừa kế bất khuất

Người thừa kế bất khuất

Sau một năm hôn nhân đầy lạnh nhạt với Tô Gia Lâm, tôi bàng hoàng nhận ra mình chỉ là quân cờ trong mối quan hệ tội lỗi giữa anh và cô em gái nuôi Tô Bích Ly. Hóa ra, anh cưới tôi vì bị ép buộc, còn cô ta lại chính là kẻ thủ ác đã phá hủy kỷ vật của mẹ và sát hại bạn thân tôi. Thay vì bảo vệ công lý, chồng tôi lại tàn nhẫn đe dọa, thậm chí quỳ gối xin tha cho kẻ giết người. Sự hy sinh của tôi trở thành trò cười trong mắt họ. Quá đau đớn và tuyệt vọng, tôi quyết định rời đi để chuẩn bị cho một kế hoạch phục thù, thề sẽ quay lại bắt những kẻ thủ ác phải trả giá đắt cho tội lỗi của mình.
Chương
Chia sẻ

Chương 1

Cuộc hôn nhân một năm của tôi với Tô Gia Lâm, ngoài sự lạnh nhạt thì chỉ còn lại sự xa cách. Tôi đã từng ngây thơ tin rằng, chỉ cần tôi đủ chân thành, tảng băng trong lòng anh rồi cũng sẽ tan chảy.

Nhưng tại một biệt thự bỏ hoang, tôi đã nghe thấy giọng nói điên cuồng của chồng mình với cô em gái nuôi: "Tô Bích Ly, cả đời này em chỉ có thể ở bên cạnh anh!"

Hóa ra, anh cưới tôi không phải vì trách nhiệm gia tộc, mà là bị cô ta lấy cái chết ra ép buộc.

Cô ta phá nát cây đàn piano mẹ tôi để lại, ra tay sát hại người bạn thân nhất của tôi. Vậy mà chồng tôi, người đầu ấp tay gối, lại túm lấy cổ tay tôi, gằn giọng:

"Nếu cô dám làm tổn thương Bích Ly một lần nữa, tôi sẽ không tha cho cô đâu!"

Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Tình yêu của tôi, sự hy sinh của tôi, trong mắt anh, chỉ là một trò cười để che giấu cho mối tình tội lỗi của họ.

Khi anh ta vì bảo vệ kẻ giết người mà quỳ xuống cầu xin anh trai tôi, tôi đã hoàn toàn chết tâm. Tôi quyết định rời đi, không phải để trốn chạy, mà để chờ ngày quay lại, tự tay bắt con quỷ đó phải đền mạng.

Chương 1

Trịnh Thu Hoài POV:

Cuộc hôn nhân một năm của tôi với Tô Gia Lâm, ngoài sự lạnh nhạt thì chỉ còn lại sự xa cách.

Đêm tân hôn, anh thậm chí không ở lại, chỉ để lại một câu nói nhẹ bẫng: "Cuộc hôn nhân này là vì trách nhiệm gia tộc."

Tôi đã từng ngây thơ tin rằng, chỉ cần tôi đủ chân thành, tảng băng trong lòng anh rồi cũng sẽ tan chảy. Tôi, Trịnh Thu Hoài, tiểu thư của tập đoàn bất động sản hàng đầu Việt Nam Trịnh Thị, đã yêu thầm người đàn ông này suốt bao năm, cuối cùng cũng được như ý nguyện gả cho anh, CEO trẻ tuổi và tài năng của tập đoàn công nghệ Tô Thị.

Tôi đã nghĩ rằng, tình yêu của tôi đủ lớn để sưởi ấm trái tim anh.

Nhưng hôm nay, tôi mới nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào.

Màn đêm buông xuống, tại một biệt thự bỏ hoang trên núi, tôi đứng nép mình sau một cây cột lớn, toàn thân lạnh ngắt. Giọng nói quen thuộc của chồng tôi vọng ra từ bên trong, khàn đặc và đầy chiếm hữu, từng chữ như những mũi dao đâm vào trái tim tôi.

"Em định trốn đi đâu? Tô Bích Ly, anh đã nói rồi, cả đời này em chỉ có thể ở bên cạnh anh!"

Tôi nhìn qua khe hở. Tô Gia Lâm, người chồng luôn đối xử với tôi như người xa lạ, đang ép chặt cô em gái nuôi của anh ta, Tô Bích Ly, vào bức tường loang lổ. Ánh mắt anh chưa bao giờ nồng cháy và điên cuồng đến thế.

Tô Bích Ly, với khuôn mặt xinh đẹp luôn tỏ ra trong sáng và yếu đuối, lúc này lại đang hoảng sợ, nước mắt lưng tròng. "Anh hai... anh điên rồi! Chúng ta là anh em... Chị dâu mà biết được..."

"Chị dâu?" Tô Gia Lâm cười lạnh, một nụ cười mà tôi chưa bao giờ thấy. "Nếu không phải em lấy cái chết ra ép anh, em nghĩ anh sẽ cưới cô ta sao?"

Trái tim tôi như có ai đó bóp nghẹt. Đau đớn đến mức không thể thở nổi.

Cả cơ thể tôi run lên bần bật. Hóa ra đây mới là sự thật.

Anh cưới tôi không phải vì trách nhiệm gia tộc, mà là vì bị Tô Bích Ly ép buộc.

Cuộc hôn nhân này, ngay từ đầu đã là một màn kịch lố bịch để che giấu cho tình yêu loạn luân của họ.

Tôi nhớ lại đêm tân hôn. Tôi, trong bộ hỉ phục lộng lẫy, ngồi trên giường tân hôn, chờ đợi người đàn ông mình yêu. Nhưng anh chỉ đến, vén khăn voan của tôi lên, ánh mắt lạnh như băng.

"Cô Trịnh, cuộc hôn nhân này là sự sắp đặt của hai gia tộc. Tôi hy vọng cô hiểu rõ vị trí của mình."

Sau đó, anh quay người rời đi, để lại tôi một mình trong căn phòng tân hôn lạnh lẽo.

Một năm qua, anh chưa bao giờ chạm vào tôi. Chúng tôi sống chung một mái nhà, nhưng như hai người xa lạ. Tôi luôn tự an ủi mình, rằng anh vốn tính lạnh lùng, rằng chỉ cần tôi kiên nhẫn, mọi chuyện sẽ khác.

Tôi đã cố gắng học nấu những món anh thích, sắp xếp phòng làm việc của anh gọn gàng, đón anh mỗi khi anh về muộn. Nhưng tất cả những gì tôi nhận lại chỉ là sự thờ ơ.

Anh chưa bao giờ nhìn thẳng vào mắt tôi quá ba giây.

Anh chưa bao giờ gọi tên tôi một cách dịu dàng.

Anh chưa bao giờ cho tôi một chút hy vọng nào.

Hôm nay, tôi mới hiểu, không phải anh không biết yêu, mà là tình yêu của anh đã dành hết cho một người khác. Người đó, trớ trêu thay, lại là em gái nuôi của anh.

Tôi nhớ lại lần đầu tiên gặp Tô Gia Lâm. Đó là tại một buổi tiệc từ thiện. Anh ngồi một mình trong góc, lặng lẽ chơi cờ vây với một vị trưởng bối. Dáng vẻ anh cô độc mà cao ngạo, giống như một vị thần tiên bị đày xuống trần gian, không vướng bụi trần. Chỉ một ánh nhìn, tôi đã hoàn toàn chìm đắm.

Từ đó, tôi bắt đầu tìm mọi cách để tiếp cận anh. Tôi biết anh thích cờ vây, tôi liền bỏ công học hỏi. Tôi biết anh thích những nơi yên tĩnh, tôi liền tạo ra những cuộc gặp gỡ "tình cờ" ở thư viện, ở phòng trà.

Tôi đã theo đuổi anh một cách cẩn trọng và đầy hy vọng. Khi nghe tin hai gia đình có ý định liên hôn, tôi đã vui mừng đến phát điên. Tôi nghĩ rằng ông trời đã nghe thấy lời cầu nguyện của mình.

Nhưng tôi đã quên mất, bên cạnh anh luôn có một hình bóng khác.

Tô Bích Ly. Cô em gái nuôi được gia đình Tô Thị nhận về từ cô nhi viện. Cô ta luôn xuất hiện bên cạnh Gia Lâm với vẻ ngoài mong manh, đáng thương.

Mỗi khi Bích Ly ho nhẹ một tiếng, Gia Lâm sẽ lập tức cởi áo khoác của mình choàng lên người cô ta, ánh mắt đầy lo lắng.

Mỗi khi Bích Ly nói muốn ăn gì, dù ở đâu, xa xôi thế nào, Gia Lâm cũng sẽ cho người đi mua bằng được.

Còn tôi, dù có đứng trước mặt anh, anh cũng chưa từng một lần để tâm.

Tôi đã từng nghĩ đó là tình anh em. Nhưng bây giờ, tôi mới nhận ra sự ngu ngốc của mình.

Tình yêu của tôi, sự hy sinh của tôi, trong mắt anh, có lẽ chỉ là một trò cười.

Bên trong biệt thự, cuộc đối thoại vẫn tiếp tục.

"Anh hai, anh buông em ra... Em sợ..." Giọng Bích Ly run rẩy.

"Sợ?" Gia Lâm siết chặt cằm cô ta. "Em còn biết sợ sao? Nếu sợ, tại sao lại trốn đi? Tại sao lại muốn rời khỏi anh?"

Giọng anh đầy đau đớn và chiếm hữu.

Tôi không thể nghe thêm được nữa. Mỗi một chữ thốt ra từ miệng anh đều như một nhát dao cứa vào tim tôi.

Tình yêu của tôi, cuộc hôn nhân của tôi, hóa ra chỉ là một tấm bình phong cho mối tình tội lỗi của họ.

Tôi lặng lẽ quay người, bước đi trong bóng tối. Gió núi lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng trái tim tôi lúc này.

Nước mắt không ngừng rơi, nhòe đi cả con đường phía trước.

Trịnh Thu Hoài, mày thật là một con ngốc.

Một con ngốc đáng thương.

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Anh điên đảo vì cô? Lệ tổng ngược khóc cả nhà
8.0
Nguyễn Kiều từng đánh đổi tất cả vì tình đơn phương với Lục Dụ Thâm, nhưng đổi lại chỉ là sự phản bội và mất mát. Sau ba năm hôn nhân cay đắng, cô bị vứt bỏ và được Lệ Bạc Thần cứu mạng. Dù từng hãm hại anh trong quá khứ khiến anh phải ngồi xe lăn, cô vẫn quyết định đề nghị một thỏa thuận: cô chữa chân cho anh, còn anh giúp cô phục thù. Từ mối quan hệ lợi ích, sự quan tâm của Lệ Bạc Thần khiến trái tim cô rung động lần nữa. Khi những thân phận bí ẩn của cô như hacker, sát thủ dần hé lộ, cũng là lúc chồng cũ hối hận quỳ gối van xin cô quay lại.
Bìa tiểu thuyết Hôn nhân lạnh ba năm, Lục phu nhân đã có người mới
8.7
Suốt ba năm hôn nhân, Tống Thanh Từ chấp nhận sự thờ ơ của Lục Cảnh Thâm để tận tụy chăm sóc anh, nhằm bù đắp cho sự hy sinh đôi tay của anh trai mình. Cô từng tin rằng chân thành sẽ sưởi ấm được anh, cho đến khi phát hiện trái tim anh đã dành cho người khác. Vào đúng ngày kỷ niệm cưới, lúc cô đứng chờ dưới tuyết thì anh lại bận mừng sinh nhật nhân tình. Không còn đau khổ, Thanh Từ dứt khoát ký đơn ly hôn rồi rời đi. Thế nhưng, trái với dự đoán của mọi người về việc anh sẽ hạnh phúc bên bạch nguyệt quang, vị chủ tịch cao ngạo họ Lục lại hạ mình, khẩn thiết cầu xin vợ quay lại.
Bìa tiểu thuyết Sau khi bị đá, tôi quay lại và kết hôn với viên chỉ huy quân đội
8.2
Suốt ba năm ròng rã, cô tận tụy chăm sóc chồng vượt qua cơn bạo bệnh sau tai nạn, để rồi nhận lại sự phản bội cay đắng khi anh công khai che chở người tình cũ. Quyết định dứt áo ra đi với tờ đơn ly hôn, cô bị người đời mỉa mai là kẻ thất bại. Thế nhưng, thân phận thật sự của cô dần hé lộ: từ bác sĩ thiên tài Bạch Lục đến tay đua Lillian lừng danh và kiến trúc sư Xingchen kiệt xuất. Khi chồng cũ cùng nhân tình còn đang đố kỵ, em trai anh ta – một vị chỉ huy quyền lực nắm giữ mười vạn quân – đã bất ngờ xuất hiện để cầu hôn cô. Anh nguyện làm người đàn ông trung thành nhất, sẵn sàng bảo vệ cô suốt đời.
Bìa tiểu thuyết Ly hôn không hầu hạ, cô Tần quay lại đỉnh điểm
8.5
Lâm vào đường cùng, Tần Yên buộc phải chấp nhận giao dịch đầy nhục nhã với chồng cũ – Cố Hàn Đình. Vì trả thù cho người trong mộng, anh khiến gia đình cô phá sản và ép cô trở thành người tình bí mật. Ban ngày cô bị tình địch hành hạ, ban đêm lại chịu đựng sự chiếm hữu của anh để cứu em trai. Đỉnh điểm đau đớn là khi anh trơ mắt nhìn cô bị đẩy ngã từ tầng cao. Nhiều năm sau, Tần Yên rạng rỡ trở về với tư cách nữ đại gia, khiến anh trắng tay. Đối diện với lời cầu xin tái hôn muộn màng của người đàn ông đang hối hận đến phát khóc, cô lạnh lùng sánh bước bên đối thủ của anh, quyết tâm gạt bỏ quá khứ để bảo vệ tổ ấm cùng đứa con nhỏ của mình.
Bìa tiểu thuyết Từ đống tro tàn, một nữ hoàng trỗi dậy
9.6
Kỷ niệm bảy năm hôn nhân lại là khởi đầu cho cơn ác mộng khi chồng tôi tặng căn hộ chung của cả hai cho tình nhân. Lúc tôi nằm viện với cái thai thứ hai, anh ta tàn nhẫn ép tôi phá thai để lấy máu cứu người phụ nữ kia. Vì sủng ái em gái nuôi, anh cướp đoạt sự nghiệp, bắt cóc con gái và đẩy hai mẹ con tôi vào tử lộ. Sự hy sinh từ thuở trắng tay đổi lấy sự phản bội máu lạnh. Trong cơn tuyệt vọng, tôi gọi cho cha mình - chủ tịch tập đoàn Võ Thị lừng lẫy. Đã đến lúc tiểu thư nhà họ Võ trở về để đòi lại tất cả.
Bìa tiểu thuyết Nụ hôn nhẹ nhàng
9.3
Ba năm đính hôn với Hạ Trần chỉ đổi lại sự phản bội cay đắng khi anh ta lén lút qua lại với chính bạn thân của tôi. Thậm chí, anh còn công khai tình mới và mặc kệ cô ta sỉ nhục tôi trước mặt mọi người, biến tôi thành một trò cười trong giới thượng lưu. Hạ Trần đinh ninh tôi sẽ mãi nhẫn nhịn cho đến khi tôi xuất hiện cùng người đàn ông quyền lực khác và tấm thiệp cưới trên tay. Tại hôn lễ, nhìn anh ta quỳ gối hối hận, tôi chỉ lạnh lùng khoác tay chồng mình và khinh miệt rời đi.