
Bí mật ẩn giấu của chiếc iPad gia đình
Chương 3
Góc nhìn của Phương Trinh:
Khi tôi bước qua cửa trước, ngôi nhà thoang thoảng mùi tỏi và hương thảo. Quốc Anh đang ở trong bếp, đeo một trong những chiếc tạp dề của tôi qua chiếc áo sơ mi đắt tiền, khuấy một nồi sốt mì Ý. Hình ảnh của sự đảm đang. Người chồng hoàn hảo, chu đáo, về nhà từ "cuộc họp" để chăm sóc người vợ ốm yếu của mình.
"Em về rồi à," anh nói, khuôn mặt là một chiếc mặt nạ của sự quan tâm nhẹ nhàng. "Anh vừa định gọi. Em thấy khá hơn chưa?"
Anh lau tay vào khăn lau bát và vội vã đến bên tôi, đặt mu bàn tay lên trán tôi như thể kiểm tra xem có sốt không. Cái chạm của anh thật ghê tởm.
"Một chút," tôi lẩm bẩm, lùi lại. "Em chỉ đi dạo một lát để hít thở không khí trong lành."
"Em nên nghỉ ngơi đi," anh nhẹ nhàng trách. "Anh đã làm món arrabbiata yêu thích của em, đúng kiểu em thích, thêm cay. Và anh đã mở chai Barolo mà em vẫn để dành. Đi ngồi đi. Anh sẽ mang cho em một đĩa."
Anh ta là một diễn viên phi thường. Một nghệ sĩ lừa dối thực thụ. Anh ta di chuyển trong bếp với một sự duyên dáng dễ dàng, đã được luyện tập, mọi cử chỉ đều được thiết kế để thể hiện sự tận tụy của mình. Nếu tôi không thấy những gì tôi đã thấy, nếu tôi không nghe những gì tôi đã nghe, tôi đã tin anh ta. Trái tim tôi sẽ tan chảy trước màn thể hiện tình cảm này.
Bây giờ, nó chỉ cảm thấy như đang xem một người lạ biểu diễn một vở kịch cho một khán giả duy nhất.
Anh ta mang cho tôi một ly rượu vang, lông mày nhíu lại với một lượng lo lắng vừa đủ. "Em thực sự làm anh sợ đấy, Trinh. Em cần phải chăm sóc bản thân tốt hơn. Có lẽ em đang làm việc quá sức."
Tôi nhấp một ngụm rượu, thứ chất lỏng đậm đà không làm ấm được băng giá trong huyết quản tôi.
Sau vài phút, anh ta lau khô tay và nói, "Anh lên xem Quân thế nào đây. Sẽ quay lại ngay."
Tôi đợi cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân của anh ta xa dần trên hành lang lầu. Rồi, im lặng như một cái bóng, tôi đi theo. Tôi dừng lại ngay bên ngoài cánh cửa phòng ngủ hé mở của Minh Quân, ép mình vào tường, căng tai để nghe.
"Chào con trai. Học hành thế nào rồi?" Giọng Quốc Anh bình thường, ra vẻ người cha.
"Ổn ạ," Minh Quân lẩm bẩm, tiếng tay cầm chơi game lách cách điên cuồng trong nền. "Bố đi 'họp' vui không?"
Có một nụ cười nhếch mép trong giọng nói của con trai tôi khiến dạ dày tôi quặn lại.
Quốc Anh cười khúc khích, một âm thanh trầm, đầy âm mưu. "Nó... khá hiệu quả. Nhưng phải kết thúc sớm. Mẹ con lại lên cơn."
Máu trong người tôi đông cứng lại. Lại lên cơn. Anh ta làm cho cơn hoảng loạn bịa đặt của tôi nghe như một vở kịch tái diễn, bất tiện.
"Thật á?" Minh Quân có vẻ khó chịu. "Mẹ có sao không?" Câu hỏi chỉ là chiếu lệ, không có chút quan tâm thực sự nào.
"Bà ấy ổn. Chỉ cần chút chú ý thôi," Quốc Anh nói một cách coi thường. "Con biết mẹ con thế nào rồi đấy. Mà thôi, cô cố vấn yêu thích của bố thế nào rồi?"
Sự tùy tiện của nó, cách anh ta thả tên cô ta vào cuộc trò chuyện với con trai chúng tôi, thật kiêu ngạo đến nghẹt thở.
Minh Quân cười. "Katia á? Cô ấy tuyệt vời. Ngầu hơn bà Albright nhiều. Ít nhất Katia không, kiểu, một trăm tuổi."
Một đòn trực diện. Và nó đến từ chính con trai tôi.
"Cô ấy cũng ra gì phết, nhỉ?" Giọng Quốc Anh pha lẫn một niềm tự hào tự mãn.
"Bố này, báo trước cho bố nhé," Minh Quân nói, giọng điệu thay đổi. "Con nghĩ mẹ biết có chuyện gì đó rồi. Mấy hôm trước mẹ cứ hỏi con mấy câu kỳ lạ về con gái các thứ. Con nghĩ mẹ đã thấy tin nhắn đó trên iPad."
Con trai tôi. Con trai tôi đã thấy tin nhắn và bản năng đầu tiên của nó là bảo vệ cho vụ ngoại tình của cha nó.
"Đừng lo về chuyện đó," Quốc Anh nói, giọng mượt như lụa. "Bố lo được. Bố đã nói với mẹ đó là về con. Làm cho mẹ nghĩ con là người gây chuyện. Bà ấy tin sái cổ. Phụ nữ như mẹ con... họ muốn tin vào một gia đình hoàn hảo. Nó dễ dàng hơn là đối mặt với sự thật."
Sự thật. Sự thật là chồng tôi và con trai tôi đang ngồi cùng nhau trong một căn phòng, thản nhiên phân tích những điểm yếu của tôi, chế nhạo tình yêu của tôi, và ngưỡng mộ người phụ nữ đang giúp họ phá hủy gia đình chúng tôi.
"Mẹ thật là... tẻ nhạt, bố ạ," Minh Quân nói, và sự tàn nhẫn trong giọng nói của nó là một cú đấm vật lý. "Lúc nào cũng làm mấy dự án thiết kế nhỏ nhặt của mình, nấu mấy bữa ăn lành mạnh. Katia thì vui. Cô ấy nóng bỏng. Sao bố không bỏ mẹ đi mà đến với cô ấy? Sẽ tốt hơn nhiều."
Nó đây rồi. Sự phản bội sâu sắc nhất. Không chỉ là đồng lõa, mà là một mong muốn được thay thế tôi.
Quốc Anh thở dài, một âm thanh của sự giả tạo trang nghiêm. "Không đơn giản vậy đâu, Quân. Mẹ con là một người phụ nữ tốt. Một người mẹ tốt. Bà ấy... bà ấy lo toan mọi việc."
Anh ta đang bảo vệ tôi. Nhưng không phải vì tình yêu hay lòng trung thành. Anh ta đang bảo vệ một tài sản. Một người quản lý gia đình. Một thiết bị giúp cho bộ máy cuộc sống hoàn hảo của anh ta hoạt động trơn tru.
"Sao cũng được," Minh Quân khinh bỉ. "Con chỉ nói vậy thôi. Katia sẽ là một người mẹ kế ngầu hơn nhiều."
Tôi không thể nghe thêm được nữa. Tôi cảm thấy chóng mặt, tầm nhìn của tôi thu hẹp lại. Tôi lảo đảo lùi lại khỏi cửa, tay đưa lên miệng để nén một tiếng nấc. Tôi vào được phòng tắm chính của chúng tôi ngay khi dạ dày tôi nổi loạn, và tôi nôn ra thứ rượu vang đắt tiền và vị đắng của sự phản bội vào bồn cầu sứ trắng tinh.
Tôi đang quỳ trên sàn, run rẩy, khi Quốc Anh tìm thấy tôi.
"Trinh! Ôi Chúa ơi, em yêu, sao thế?" Anh ta ở bên cạnh tôi ngay lập tức, tay anh ta lúng túng quanh tôi, cố gắng chạm vào lưng tôi, vuốt tóc tôi.
"Đừng chạm vào tôi," tôi gằn lên, những lời nói thô ráp và cổ họng.
Anh ta sững lại, tay lơ lửng trong không trung. "Sao... sao thế? Trinh, em đang làm anh sợ đấy."
Tôi đẩy mình đứng dậy, cơ thể run rẩy với một cơn thịnh nộ sâu sắc đến mức cảm giác như nó có thể xé toạc da tôi. Tôi đẩy anh ta ra, lòng bàn tay tôi đập vào ngực anh ta với một lực mạnh hơn tôi tưởng.
"Cút ra," tôi khàn giọng. "Chỉ là... cút ra. Tôi cần ở một mình."
Sự bối rối và sợ hãi tranh đấu trên khuôn mặt điển trai của anh ta. Anh ta không thấy một người bạn đời đang đau khổ, mà là một vấn đề anh ta không thể giải quyết ngay lập tức. "Trinh, làm ơn, nói chuyện với anh đi. Chúng ta đã rất hạnh phúc. Anh không hiểu."
Hạnh phúc. Từ đó là một sự chế nhạo.
"Tôi chỉ cần một chút không gian," tôi nói, giọng tôi giờ đây bình tĩnh đến kỳ lạ. Tôi đang nhìn anh ta, nhưng tôi đang thấy sân khấu tại lễ trao giải của Hiệp hội Kiến trúc. Phòng khiêu vũ lớn, những màn hình khổng lồ ở hai bên sân khấu, hàng trăm khuôn mặt—các đối tác của anh ta, khách hàng của anh ta, giới tinh hoa của thành phố.
Anh ta trông thực sự kinh hoàng. Anh ta có lẽ nghĩ tôi đang suy sụp. Theo một cách nào đó, đúng là vậy. Một sự đột phá.
"Được rồi," anh ta nói, lùi lại từ từ, tay giơ lên trong một cử chỉ xoa dịu. "Được rồi, bất cứ điều gì em cần. Anh xin lỗi. Anh không biết mình đã làm gì, nhưng anh xin lỗi." Anh ta nghe thật chân thành. Một bậc thầy trong nghề của mình.
Anh ta dừng lại ở ngưỡng cửa, khuôn mặt khắc sâu lo lắng. "Lễ trao giải của Hiệp hội là thứ Sáu tới," anh ta nói nhẹ nhàng. "Đó là đêm quan trọng nhất trong sự nghiệp của anh. Anh cần em ở đó, Trinh. Chúng ta được cho là... anh định sẽ nâng ly chúc mừng chúng ta. Chúc mừng hai mươi năm của chúng ta." Anh ta đang cố gắng định hướng lại câu chuyện, kéo tôi trở lại kịch bản.
Anh ta sẽ nâng ly chúc mừng chúng ta. Sự mỉa mai đặc quánh đến mức tôi có thể nghẹn thở.
Một ý tưởng lạnh lùng, rực rỡ bắt đầu hình thành trong đống đổ nát của trái tim tôi. Một lời chúc mừng. Một lễ kỷ niệm. Một tuyên bố công khai.
Anh ta đã đúng. Đó là sân khấu hoàn hảo.
Tôi ngước nhìn anh ta, biểu cảm của tôi dịu đi. Tôi để một giọt nước mắt được tính toán lăn dài trên má. "Anh nói đúng," tôi thì thầm. "Em xin lỗi. Em chỉ là... quá tải. Dĩ nhiên, em sẽ ở đó. Em sẽ không bỏ lỡ nó vì bất cứ điều gì trên đời."
Sự nhẹ nhõm tràn ngập khuôn mặt anh ta, tinh khiết và hoàn toàn đến mức gần như hài hước. Anh ta đã có lại thiết bị của mình hoạt động bình thường. Cuộc khủng hoảng đã được ngăn chặn.
Anh ta mỉm cười, nụ cười quyến rũ, tàn khốc đó. "Đó mới là cô gái của anh."
Anh ta tiến về phía tôi, để ôm tôi, để chốt lại thỏa thuận.
Tôi giơ tay lên. "Chỉ là... cho em vài phút, được không?"
Anh ta gật đầu, tôn trọng trạng thái "mong manh" của tôi. Khi anh ta rời khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại, tôi bắt gặp ánh mắt của chính mình trong gương. Người phụ nữ đang nhìn lại là một người lạ. Đôi mắt cô ấy không chứa đầy những giọt nước mắt đau buồn, mà là ánh sáng cứng rắn, lấp lánh của một viên kim cương. Ánh sáng của một lưỡi dao đang được mài sắc.
Lễ trao giải. Đêm trọng đại nhất của anh ta.
Đó sẽ là một đêm đáng nhớ. Tôi sẽ dành cho anh ta một lời tri ân mà anh ta sẽ không bao giờ quên.
Có thể bạn cũng thích





