Bìa tiểu thuyết Hôn nhân khó lường

Hôn nhân khó lường

8.2 / 10.0
Cuộc sống hôn nhân vốn êm đềm của tôi bỗng chốc sụp đổ khi những nghi ngờ kinh hoàng bắt đầu nảy sinh. Tôi bàng hoàng nhận ra người chồng đầu ấp tay gối bấy lâu có khả năng đã lén lút bỏ thuốc khống chế mình. Đau đớn hơn, sự thật về đứa con mà tôi hết lòng yêu thương lại không mang dòng máu của chính tôi. Thậm chí, người giúp việc trong nhà cũng chỉ là kẻ được cài cắm để giám sát mọi hành động. Bị dồn vào đường cùng giữa những âm mưu đen tối, tôi buộc phải quyết tâm đấu tranh đến cùng, không cho phép bản thân quay đầu để tự tìm đường cứu lấy chính mình.

Hôn nhân khó lường Chương 1

Tôi tên là Lu Dani, năm nay ba mươi tuổi.

Trong số những người đồng trang lứa, tôi luôn là đối tượng khiến người ta vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. Không chỉ sống trong một căn biệt thự riêng ở khu cao cấp của Thanh Thành, mà còn có một người chồng trẻ trung, điển trai và hết mực chu đáo, luôn yêu thương tôi như thuở ban đầu. Ai cũng khen ngợi anh là người chồng mẫu mực, hết lòng vì gia đình.

Anh ấy tên là Đặng Gia Triết, từng là một nhà tạo mẫu có tiếng, còn tôi trước đây điều hành một công ty thiết bị y tế với thu nhập hàng năm khá cao.

Sau khi kết hôn, tôi liền sinh liền ba đứa con xinh xắn đáng yêu. Vừa phải lo công việc, vừa chăm sóc con cái, chồng tôi rất tâm lý, sẵn sàng nghỉ việc để phụ tôi quán xuyến công ty. Dưới tay anh, công ty ngày càng phát triển vững mạnh. Còn tôi thì quyết định lui về làm nội trợ toàn thời gian, hưởng thụ cuộc sống, chăm sóc chồng con, trở thành hình mẫu "người phụ nữ thành đạt" trong mắt người ngoài.

Nhưng tôi phát hiện sức khỏe mình ngày càng sa sút: tóc rụng không ngừng, càng ngày càng buồn ngủ, người gầy rộc đi, trí nhớ giảm sút, tinh thần lúc nào cũng mệt mỏi, đầu óc thì lơ mơ.

Chồng tôi bảo tôi bị rối loạn lo âu điển hình, tìm đủ thầy thuốc danh tiếng, kê cho tôi rất nhiều thuốc bắc – loại thuốc đông y sắc uống, dặn chị Zhen, người giúp việc thân thiết trong nhà, sắc thuốc đúng giờ cho tôi uống.

Tôi không thể ngờ được, đó lại là khởi đầu cho việc tôi suýt mất mạng.

Hôm ấy, trong lúc đang ngủ mê, tôi lại bị cơn đau nhói ở đầu đánh thức. Lúc vô ý, tôi làm đổ bát thuốc mà chị Zhen vừa mang vào. Con mèo tham ăn trong nhà, nhân lúc tôi còn đang vật lộn với cơn buồn ngủ, đã tranh thủ liếm sạch từng giọt thuốc mà nó thèm thuồng từ lâu.

Đến khi tôi kịp nhận ra thì nó đã nhảy lên bậu cửa sổ, thảnh thơi liếm chân rửa mặt.

Khi chị Zhen vào lấy bát, tôi cũng không nhắc gì về chuyện đó, chỉ sợ làm phiền chị ấy phải sắc lại thuốc.

Nói thật, tôi đã ngán ngẩm thứ thuốc này từ lâu, chẳng thấy tác dụng gì cả. Nếu không vì nghĩ đến công sức của chồng tìm thầy bốc thuốc và tận tình chăm sóc, chắc tôi đã đổ đi rồi.

Từ ngày tôi đổ bệnh, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do chị Zhen gánh vác. Ngày nào chị cũng tất bật không ngơi tay, chẳng bao giờ than phiền, nhiều lúc tôi cảm thấy áy náy vô cùng.

Chị ấy chỉ hỏi han vài câu rồi lại tất bật lo việc nhà.

Tôi quay đầu nhìn lại chiếc khăn gối, lại thấy một lớp tóc đen rụng phủ lên trên, nhìn mà rợn người. Tôi thở dài, đưa tay gom tóc rụng lại, vo tròn thành một búi nhỏ rồi tiện tay nhét vào túi áo mặc ở nhà.

Đột nhiên phía sau vang lên tiếng "bụp" trầm đục, làm tôi giật nảy mình!

Tim tôi đập thình thịch, phải lấy lại bình tĩnh rồi mới dám quay sang phía kia giường thì phát hiện Riva, vốn đang ung dung ngắm cảnh trên bậu cửa sổ, giờ lại rơi xuống đất, nằm ngửa bốn chân, bất động không một tiếng động.

Lúc này tôi mới phát hiện, Riva – con mèo vốn đang ung dung ngắm cảnh trên bậu cửa sổ – đã ngã bịch xuống sàn, nằm soãi bốn chân, bất động, không phát ra tiếng động nào.

Cảm giác bất an kỳ lạ chợt dâng lên trong tôi.

"Riva!" Tôi gọi một tiếng, nó vẫn không hề nhúc nhích.

Lưng tôi lạnh toát, gai ốc nổi hết lên.

Bình thường mèo có tận chín mạng, lại còn rất giỏi giữ thăng bằng, sao có thể rơi từ bậu cửa sổ xuống mà lại nằm bất động như thế này?

Chẳng lẽ... nó chết rồi?

Tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ngực, run lẩy bẩy, tôi cúi xuống xem thì thấy nó vẫn thở, nhưng như đang ngủ mê mệt!

Nhưng cái dáng ngủ này...

Chợt, một ý nghĩ kinh hoàng chợt ập đến trong đầu tôi!

Tôi theo phản xạ nhảy xuống giường, chẳng kịp nghĩ ngợi gì, ôm lấy Riva. Thân thể nó mềm nhũn, ngủ mê man không hề tỉnh, hoàn toàn không có chút đề phòng nào.

Bất giác, tôi nghĩ đến bản thân mình: liệu mỗi đêm tôi cũng ngủ mê mệt như nó sao?

Chẳng lẽ là...

Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, tôi đã rùng mình, lạnh sống lưng như vừa bị dội nước đá, không dám nghĩ tiếp!

Còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, ngoài cửa đã vang lên tiếng bước chân quen thuộc, chắc là Đặng Gia Triết đã về...

Tôi theo bản năng ôm chặt Riva, leo lên giường, kéo chăn che kín con mèo với dáng vẻ kỳ lạ, điều chỉnh hơi thở, giả vờ ngủ say.

Cùng lúc đó, tay nắm cửa vang lên tiếng "cạch", tim tôi đập loạn xạ, thậm chí còn cảm nhận được ánh mắt ai đó quét qua lưng mình, khiến tôi đau nhói như có ai châm vào lưng, bàn tay dưới chăn run lên không kiểm soát nổi.

Nhưng tiếng bước chân mà tôi tưởng sẽ tiến vào lại quay ra ngoài, và đúng lúc cánh cửa chuẩn bị đóng lại, tôi nghe Đặng Gia Triết hỏi: "Em uống thuốc rồi chứ?" …Những lời sau bị ngăn lại sau cánh cửa, tôi không nghe rõ anh nói gì.

Những câu sau bị cánh cửa ngăn lại, tôi không nghe được anh nói gì nữa.

Giây tiếp theo, tôi vội mở mắt, nỗi sợ hãi chưa từng có trào dâng, tràn ngập trong tâm trí. Tôi thậm chí không biết mình đang ở đâu, liệu đây có phải là mơ, hay tôi đang mắc kẹt trong một cơn ác mộng?

Cảnh tượng trước mắt khiến tôi không thể không liên tưởng đến bát thuốc vừa rồi.

Riva tôi nuôi đã nhiều năm, chưa bao giờ rơi vào trạng thái như vậy. Điều duy nhất khác biệt là nó vừa uống bát thuốc của tôi.

Ý nghĩ đó khiến tôi lạnh sống lưng, càng thêm hoảng sợ.

Chẳng lẽ, thật sự có người muốn hại tôi?

Đọc tiếp

Mục lục của Hôn nhân khó lường

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Sau khi từ chức, cô mang thai cặp song sinh của sếp
9.0
Chấp nhận làm thư ký kiêm tình nhân bí mật suốt ba năm vì gánh nặng gia đình, cô luôn giữ thái độ chừng mực và hiểu chuyện. Tuy nhiên, khi thông tin anh sắp đính hôn với tình cũ nổ ra, cô quyết định chấm dứt mối quan hệ sai trái này. Không chỉ từ chức, cô còn mang theo cái thai đôi để bỏ trốn biệt tích. Năm năm sau, cô trở lại đầy kiêu hãnh với tư cách CEO một tập đoàn tỷ đô và tuyên bố sẽ thâu tóm công ty của sếp cũ. Giữa lúc dư luận xôn xao, anh lại dồn cô vào góc tường, khẩn khoản cầu xin cô đừng rời đi lần nữa và nguyện dâng hiến tất cả tài sản làm của hồi môn để chuộc lỗi.
Bìa tiểu thuyết Hôn nhân lạnh ba năm, Lục phu nhân đã có người mới
8.7
Suốt ba năm hôn nhân, Tống Thanh Từ chấp nhận sự thờ ơ của Lục Cảnh Thâm để tận tụy chăm sóc anh, nhằm bù đắp cho sự hy sinh đôi tay của anh trai mình. Cô từng tin rằng chân thành sẽ sưởi ấm được anh, cho đến khi phát hiện trái tim anh đã dành cho người khác. Vào đúng ngày kỷ niệm cưới, lúc cô đứng chờ dưới tuyết thì anh lại bận mừng sinh nhật nhân tình. Không còn đau khổ, Thanh Từ dứt khoát ký đơn ly hôn rồi rời đi. Thế nhưng, trái với dự đoán của mọi người về việc anh sẽ hạnh phúc bên bạch nguyệt quang, vị chủ tịch cao ngạo họ Lục lại hạ mình, khẩn thiết cầu xin vợ quay lại.
Bìa tiểu thuyết Hợp đồng hôn nhân hết hạn? Chiến tổng mỗi đêm quỳ gối van xin gia hạn!
9.0
Bị vị hôn phu và em gái phản bội đến mức thân bại danh liệt, Ninh Chi mới bàng hoàng nhận ra âm mưu chiếm đoạt gia sản tàn nhẫn của họ. Để trả thù, cô quyết định ký kết hợp đồng hôn nhân với Chiến Bắc Đình – người đàn ông bị đồn đại là tàn bạo và khó lường. Trong khi dư luận chờ đợi sự sụp đổ của cô, Chiến Bắc Đình lại cưng chiều cô hết mực, thậm chí công khai thừa nhận mình chính là người đàn ông bí mật trong quá khứ của cô. Khi những kẻ hãm hại phải trả giá và hợp đồng hôn nhân đến ngày đáo hạn, Ninh Chi định rời đi để bắt đầu cuộc sống mới. Thế nhưng, người chồng hờ vốn lạnh lùng lại bất ngờ thay đổi thái độ, giam giữ cô trong vòng tay suốt đêm và khát khao biến bản hợp đồng ngắn hạn thành sự gắn kết trọn đời bên cô.
Bìa tiểu thuyết Tôi sẽ không bao giờ gặp lại người đàn ông mà tôi đã yêu suốt nhiều năm
9.2
Suốt 9 năm ròng rã, cô kiên trì theo đuổi và chăm sóc Lu Jinye dù anh luôn đối xử lạnh nhạt. Một lần nọ, sau khi bị anh đẩy ra lúc đang thân mật, cô đi lấy thuốc thì tình cờ phát hiện bí mật động trời sau cánh cửa hé mở. Chiếc xe lăn vốn gắn liền với anh bấy lâu nay trống rỗng, còn Lu Jinye đang đứng ôm chặt người chị dâu góa bụa vào lòng. Hóa ra, anh không hề tàn tật mà chỉ giả vờ ngồi xe lăn suốt mười năm qua để trốn tránh việc gần gũi với cô, đồng thời giữ lòng chung thủy với người phụ nữ anh thực sự khao khát. Sự thật nghiệt ngã khiến thế giới của cô hoàn toàn sụp đổ.
Bìa tiểu thuyết Tình yêu liều lĩnh của anh, cuộc đời tan vỡ của cô
8.3
Suốt mười hai năm, tôi chấp nhận làm người tình trong bóng tối kiêm thư ký riêng cho Vương Khánh Giang, giúp anh ta dẹp bỏ mọi rắc rối. Thế nhưng, khi tình cũ Hoàng Bảo Châu quay về, anh ta sẵn sàng đẩy tôi vào hiểm cảnh, từ việc làm mồi nhử bắt cóc đến bỏ mặc tôi trong thang máy rơi tự do, thậm chí bắt tôi ngồi tù thay cô ta. Dù sau này anh ta đỡ nhát dao chí mạng để cứu tôi, sự hy sinh muộn màng đó chỉ khiến tôi thêm ghê tởm. Khi em trai - sợi dây ràng buộc cuối cùng không còn, tôi lạnh lùng chấm dứt tất cả bằng sự thật tàn khốc rằng mười hai năm qua tôi ở bên anh ta chỉ vì tiền.
Bìa tiểu thuyết Anh em sinh đôi của hôn phu tôi, một sự lừa dối tàn nhẫn
9.6
Hy sinh thân phận thiên kim để bên cạnh người yêu suốt năm năm, Tư Tinh Anh không ngờ mình chỉ là quân cờ trong một âm mưu tàn độc. Ngay trước lễ đính hôn, cô bàng hoàng nhận ra vị hôn phu Trần Khang Kiện thực chất đã kết hôn với em gái nuôi và dùng kẻ thế thân để lừa dối cô. Chúng thậm chí còn định đoạt đoạt tủy và giác mạc của cô. Sau khi bị vu oan giết người và tống vào viện tâm thần, Tinh Anh may mắn sống sót qua vụ hỏa hoạn. Với sự giúp đỡ từ bạn cũ Quang Thiên, cô chính thức trở lại để đòi lại tất cả.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ