Bìa tiểu thuyết Ngày con gái tôi nói dối: Tôi biết cuộc hôn nhân của tôi đã kết thúc

Ngày con gái tôi nói dối: Tôi biết cuộc hôn nhân của tôi đã kết thúc

8.8 / 10.0
Cuộc hôn nhân của tôi chấm dứt đầy cay đắng ngay trên sóng truyền hình khi chồng công khai vinh danh người phụ nữ khác là tri kỷ duy nhất. Sau hai mươi năm từ bỏ sự nghiệp kỹ sư thiên tài để lui về hậu phương, tôi nhận lại sự phản bội từ chồng và lời đề nghị rời đi tàn nhẫn của con trai ruột. Chết trong sự tuyệt vọng cùng cực, tôi bất ngờ trọng sinh về thời điểm hai mươi năm trước, lúc bản thân vừa đứng đầu kỳ thi an ninh mạng quốc gia. Đối mặt với kẻ từng là chồng mình, tôi quyết định thay đổi số phận bằng cách đưa ra tờ đơn ly hôn. Thay vì hy sinh vô nghĩa, tôi chọn quay lại hào quang sự nghiệp và sống cho chính mình, bỏ lại gia đình bội bạc phía sau.

Ngày con gái tôi nói dối: Tôi biết cuộc hôn nhân của tôi đã kết thúc Chương 1

Tôi biết cuộc hôn nhân của mình đã kết thúc qua một bản tin thời sự.

Trên truyền hình, chồng tôi công khai cảm ơn "tri kỷ" của anh ta, gọi cô ấy là người quan trọng nhất trong sự nghiệp.

Hai mươi năm hy sinh sự nghiệp rực rỡ của một kỹ sư phần mềm thiên tài, đổi lại là sự thừa nhận công khai cho một người phụ nữ khác.

Nhưng điều nghiền nát tôi lại là câu nói của đứa con trai mà tôi đã dành cả thanh xuân để nuôi nấng.

"Mẹ ơi, mẹ rời đi để cho cô Vy ở bên bố đi ạ?"

Hóa ra, không chỉ chồng, mà ngay cả con trai cũng cảm thấy tôi là người thừa.

Chết trong tuyệt vọng, tôi trọng sinh về hai mươi năm trước, ngay thời điểm tôi đứng đầu kỳ thi tuyển chọn vào dự án an ninh mạng quốc gia "Lá chắn thép".

Kiếp này, tôi sẽ không sống như vậy nữa. Tôi đặt tờ đơn ly hôn trước mặt anh ta.

"Chúng ta ly hôn đi."

Chương 1

Phan Thúy Ngân's POV:

Tôi biết cuộc hôn nhân của mình đã kết thúc theo cách mà cả thế giới đều biết: qua một bản tin thời sự.

Trên màn hình tivi, chồng tôi, Trâu Lập Thành, nhà ngoại giao ưu tú, đang đứng trên bục vinh quang, tay cầm Huân chương Lao động hạng nhất. Anh ta lịch lãm trong bộ vest đắt tiền, nụ cười rạng rỡ, ánh mắt sáng ngời.

"Tôi muốn gửi lời cảm ơn đặc biệt đến một người," giọng anh ta vang vọng qua loa, ấm áp và chân thành. "Lữ Tuyết Vy. Cô ấy là người quan trọng nhất trong sự nghiệp của tôi, là tri kỷ, là người thấu hiểu và luôn sát cánh bên tôi trong những lúc khó khăn nhất."

Cả hội trường vỡ òa trong tiếng vỗ tay. Máy quay lia tới một người phụ nữ trẻ đẹp ngồi ở hàng ghế đầu, cô ta đứng dậy, mỉm cười và cúi chào. Đó là Lữ Tuyết Vy, nữ trợ lý tài năng của anh.

Tôi nằm trên giường, cơ thể nóng ran vì sốt. Căn phòng trống trải và lạnh lẽo. Tôi đã kiệt sức sau nhiều năm làm hậu phương vững chắc, một mình nuôi dạy con trai, quán xuyến gia đình để anh ta yên tâm phấn đấu cho sự nghiệp. Hai mươi năm hy sinh sự nghiệp rực rỡ của một kỹ sư phần mềm thiên tài, đổi lại là sự thừa nhận công khai cho một người phụ nữ khác.

Trái tim tôi như có một lỗ hổng lớn, gió lạnh lùa vào buốt giá. Sự hy sinh của tôi, trong mắt anh ta, chẳng là gì cả.

Cánh cửa phòng bật mở. Con trai tôi, Trâu Lập An, bước vào. Nó đã mười lăm tuổi, cao lớn và phảng phất nét đẹp của cha nó.

"Mẹ," nó nhìn tôi, ánh mắt không một chút lo lắng cho người mẹ đang ốm liệt giường. "Con xem tivi rồi. Bố thật tuyệt vời."

Tôi cố gắng mỉm cười.

Nhưng câu nói tiếp theo của nó đã nghiền nát chút hy vọng cuối cùng còn sót lại trong tôi.

"Mẹ ơi, con thấy mẹ và bố không hợp nhau. Bố cần một người như cô Vy ở bên cạnh, vừa xinh đẹp, vừa giỏi giang, lại có thể giúp bố trong công việc. Hay là... mẹ rời đi để cho cô Vy ở bên bố đi ạ?"

Mỗi một từ phát ra từ miệng đứa con mà tôi đã dành cả thanh xuân để nuôi nấng, giống như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi. Máu tươi đầm đìa.

Hóa ra, không chỉ chồng tôi, mà ngay cả con trai tôi cũng cảm thấy tôi là người thừa.

Tôi nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài trên thái dương. Hơi thở trở nên yếu ớt. Hai mươi năm qua giống như một vở kịch nực cười. Một vở kịch mà tôi đã đóng vai chính trong sự ngu ngốc và mù quáng.

Trong bóng tối vô tận, tôi chìm vào tuyệt vọng và hối hận. Giá như... giá như có thể làm lại.

Một luồng sáng chói lòa khiến tôi phải nheo mắt. Mùi thuốc sát trùng quen thuộc xộc vào mũi. Tôi mở mắt ra, thấy mình đang ở trong một căn phòng trắng toát.

Tôi đã chết rồi sao? Đây là thiên đàng hay địa ngục?

"Thúy Ngân, cô cảm thấy thế nào rồi?" Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Tôi quay đầu lại. Đó là sếp cũ của tôi, giám đốc trung tâm nghiên cứu phần mềm. Ông ấy trông trẻ hơn rất nhiều, mái tóc vẫn còn đen nhánh.

Tôi nhìn xuống tay mình. Làn da căng mịn, không có những nếp nhăn của tuổi tác và sự lao lực. Tôi vội vã tìm một tấm gương. Khuôn mặt trong gương thật xa lạ mà cũng thật quen thuộc. Đó là tôi của hai mươi năm trước, hai mươi lăm tuổi, tràn đầy sức sống và hoài bão.

Tôi... trọng sinh rồi sao?

"Tôi... tôi không sao." Tôi lắp bắp trả lời, cố gắng che giấu sự kinh hoàng trong lòng.

"Vậy thì tốt," giám đốc gật đầu. "Kỳ thi tuyển chọn kỹ sư cho dự án 'Lá chắn thép' đã kết thúc. Cô đã xuất sắc vượt qua hàng trăm ứng viên, đứng đầu danh sách. Chúc mừng cô."

Dự án "Lá chắn thép". Ký ức ùa về như một cơn lũ. Đây là dự án an ninh mạng cấp quốc gia, là ước mơ mà tôi đã phải từ bỏ.

"Giám đốc, tôi..." Tôi ngập ngừng.

"Tôi biết cô đang lo lắng điều gì," ông ấy nói. "Dự án này yêu cầu phải chuyển đến một cơ sở nghiên cứu biệt lập ít nhất là mười năm. Cô vừa mới kết hôn, tôi hiểu sự do dự của cô."

Phải rồi. Tôi vừa kết hôn với Trâu Lập Thành được một năm.

"Thưa giám đốc," tôi hít một hơi thật sâu, giọng nói trở nên kiên định chưa từng có. "Tôi sẽ tham gia dự án. Đây là ước mơ của tôi, cũng là tâm huyết của cha tôi. Tôi sẽ không từ bỏ."

Cha tôi từng là một trong những kỹ sư phần mềm hàng đầu của đất nước, ông đã cống hiến cả đời cho ngành công nghệ quốc phòng. Trước khi qua đời, ông hy vọng tôi có thể kế thừa sự nghiệp của ông.

Giám đốc nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên nhưng cũng đầy trân trọng. "Được, tôi tin cô sẽ làm được. Chỉ có điều, chồng cô, cậu Trâu Lập Thành..."

Ông ấy nhắc đến việc Thành sắp nhận nhiệm vụ công tác dài hạn tại Pháp. Một nhiệm vụ kéo dài ba năm, sau đó là những nhiệm kỳ nối tiếp ở các quốc gia khác. Hai mươi năm đằng đẵng.

Tôi cười nhạt, một nụ cười chua chát. "Anh ấy sẽ không quan tâm đâu ạ. Trong mắt anh ấy, sự nghiệp của anh ấy là trên hết."

Tôi nhớ lại kiếp trước, khi tôi nói với Thành về cơ hội tham gia "Lá chắn thép", anh ta chỉ nhíu mày. "Ngân, em đi rồi thì ai lo cho gia đình? Ai chăm sóc con? Em nên ở nhà, làm hậu phương cho anh. Sau này anh thành công, em muốn gì cũng được."

Và rồi, cơ hội quý giá đó, anh ta đã dễ dàng dùng ảnh hưởng của mình để trao cho Lữ Tuyết Vy, lúc đó vẫn còn là một sinh viên mới ra trường, chỉ vì cha của cô ta là cấp trên của anh.

Hai mươi năm. Tôi đã ở nhà làm một người vợ, người mẹ đúng như anh ta mong muốn. Tôi giặt giũ, nấu ăn, dạy dỗ con cái, chăm sóc cha mẹ hai bên. Tôi từ bỏ ước mơ, từ bỏ sự nghiệp, đánh đổi cả thanh xuân để làm nền cho anh ta tỏa sáng.

Kết quả là gì?

Là câu nói của anh ta trên truyền hình: "Lữ Tuyết Vy là người quan trọng nhất."

Là câu nói của con trai tôi: "Mẹ rời đi đi, để cho cô Vy ở bên bố."

Thật nực cười. Thật hoang đường.

Kiếp này, tôi sẽ không sống như vậy nữa. Tôi sẽ giành lại tất cả những gì thuộc về mình. Ước mơ, sự nghiệp, và cả giá trị của bản thân.

Phan Thúy Ngân của kiếp trước đã chết rồi. Phan Thúy Ngân bây giờ, sẽ sống cho chính mình.

Khi tôi bước ra khỏi phòng y tế, tôi thấy một cảnh tượng quen thuộc đến đau lòng. Trâu Lập Thành đang đứng ở cuối hành lang, bên cạnh anh ta là Lữ Tuyết Vy. Và trong lòng Thành, là Trâu Lập An, con trai tôi, lúc này mới là một đứa bé năm tuổi.

Vy đang cầm một que kem, dịu dàng đút cho An. An cười khúc khích, vòng tay ôm cổ Thành, trông họ thật giống một gia đình ba người hạnh phúc.

Thành nhìn thấy tôi, anh ta lập tức cau mày. "Em đi đâu vậy? Anh đã bảo em trông con cẩn thận cơ mà?"

Lại là lời trách móc quen thuộc. Dù ở kiếp nào, anh ta cũng chưa bao giờ hỏi tôi có mệt không, có ổn không.

"Con chỉ muốn ăn kem thôi mà," An bĩu môi, nhìn tôi với vẻ không hài lòng. "Mẹ thật nhàm chán, không vui tính như cô Vy."

Trái tim tôi nhói lên, nhưng không còn đau đến chết đi sống lại như kiếp trước nữa. Tôi đã biết trước.

Tôi nhớ lại, từ khi An còn nhỏ, Vy đã thường xuyên lấy cớ đến nhà chơi, mang theo đủ thứ quà cáp, đồ chơi đắt tiền. Cô ta luôn tỏ ra là một người cô vui tính, hiểu biết, đưa An đi chơi những nơi sang trọng mà tôi, một bà mẹ nội trợ tiết kiệm, không bao giờ dám nghĩ tới.

Dần dần, trong mắt con trai tôi, mẹ ruột trở nên nhàm chán và thua kém "cô Vy".

Tôi đã từng nghĩ đó chỉ là sự ngây thơ của một đứa trẻ. Cho đến tận lúc chết, tôi mới hiểu, đó là sự lựa chọn từ sâu trong trái tim nó.

Con trai à, điều ước của con sắp thành hiện thực rồi.

Đọc tiếp

Mục lục của Ngày con gái tôi nói dối: Tôi biết cuộc hôn nhân của tôi đã kết thúc

Ch. 1 Ch. 2 Ch. 3
Ch. 4
Ch. 5
Ch. 6
Ch. 7
Ch. 8
Ch. 9
Ch. 10
Ch. 11
all

Có thể bạn cũng thích

Tiểu Thuyết Mới Phát Hành

Bìa tiểu thuyết Sau khi chia tay, cô bị ông chủ kiêng khem theo đuổi
8.1
Từ một thiên kim tiểu thư cao quý, Giang Âm lâm vào cảnh trắng tay khi gia đình phá sản. Trong lúc tuyệt vọng, cô chấp nhận trở thành trò tiêu khiển của Bùi Cảnh Xuyên - người đàn ông quyền lực giúp cô giải quyết mọi sóng gió. Cứ ngỡ sẽ được anh yêu chiều mãi mãi, cô bàng hoàng nhận ra mình chỉ là quân cờ trong kế hoạch của anh. Đau đớn rời đi, Giang Âm trở lại đầy mạnh mẽ với tư cách là vợ người khác. Nhìn thấy cô rạng rỡ bên người mới, Bùi Cảnh Xuyên phát điên vì ghen tuông, điên cuồng tìm cách chiếm đoạt lại người phụ nữ mình từng bỏ rơi.
Bìa tiểu thuyết Sau khi tôi qua đời, anh ta sụp đổ
9.5
Mười năm thầm yêu, ông trùm xã hội đen đã cưới được cô tiểu thư nhà giàu khi gia đình cô lâm vào cảnh phá sản. Tưởng chừng hôn nhân là bến đỗ hạnh phúc suốt 5 năm qua, nhưng sự thật tàn khốc dần lộ diện khi cô mang thai. Người chồng từng hết mực cưng chiều bỗng ép cô phá thai để bảo vệ nhân tình. Đau đớn hơn, cô phát hiện chính anh ta là kẻ chủ mưu khiến cha mẹ cô qua đời và gia tộc sụp đổ. Tuyệt vọng, cô bắt tay với kẻ thù của chồng để giả chết và trốn ra nước ngoài. Nhìn thấy cái chết giả của vợ, anh ta hối hận trong nước mắt, nhưng mọi thứ đã quá muộn màng. Một kế hoạch trả thù tàn khốc đang chờ đợi kẻ đã gây ra muôn vàn đau khổ cho cô.
Bìa tiểu thuyết Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay
7.8
Tống Khinh Ngữ dành trọn bảy năm thanh xuân để yêu Lục Diên Chi dù anh chỉ hướng về hình bóng cũ. Ngay cả khi người phụ nữ kia mang thai, cô vẫn hy vọng vào một cuộc hôn nhân. Thế nhưng, Diên Chi đã bỏ rơi cô tại cục Dân chính để đón người tình về nước. Đau đớn tột cùng, Khinh Ngữ cắt đứt mọi liên lạc và rời đi. Lục tổng cao ngạo tin rằng cô sẽ sớm quay lại, cho đến khi tận mắt thấy cô cầm giấy đăng ký kết hôn bên người đàn ông khác. Lúc này, anh mới điên cuồng hối hận, hạ mình cầu xin sự tha thứ. Đáp lại chỉ là sự lạnh lùng của cô: anh đừng làm phiền tôi nữa, tôi đã có gia đình rồi.
Bìa tiểu thuyết Trúc mã giữ thân vì mối tình đầu, tôi ly hôn rồi nghén, anh ta điên rồi
9.5
Năm mười tám tuổi, Vân Thanh Ly rơi vào bi kịch khi bị làm nhục, chính Thẩm Hàn Chu đã cứu rỗi và cho cô một cuộc hôn nhân ấm êm. Thế nhưng, cô bàng hoàng nhận ra tất cả chỉ là màn kịch tàn nhẫn. Anh cưới cô để bảo vệ người tình trong mộng khỏi cảnh tù tội, coi cô như vật hy sinh thế thân. Khi sự thật phơi bày và bạch nguyệt quang quay về, Thanh Ly dứt khoát ly hôn. Thẩm Hàn Chu ngạo mạn tin rằng cô sẽ phải quỳ gối cầu xin quay lại, nhưng anh đã lầm. Thanh Ly tái xuất rực rỡ với tư cách ngôi sao công nghệ, khiến anh hối hận quỳ trong mưa cầu xin sự tha thứ. Tuy nhiên, lúc này bên cạnh cô đã có một vị đại thiếu gia quyền lực khác sẵn sàng bảo vệ. Anh ta ôm chặt cô vào lòng, lạnh lùng cảnh cáo kẻ phản bội và khẳng định chủ quyền tuyệt đối với vợ yêu của mình.
Bìa tiểu thuyết Chồng tồi đừng ngao nữa, tôi gả vào hào môn anh điên gì
9.8
Vì muốn cho tình cũ một danh phận khi cô ta mang thai, Lục Thần Chu tàn nhẫn ép Tống Nhiễm ký đơn ly hôn, quên sạch lời hứa bảo vệ cô trọn đời. Sau ba năm ẩn mình làm vợ hiền, Tống Nhiễm quyết định tháo bỏ lớp ngụy trang, để lộ nhan sắc tuyệt mỹ cùng hàng loạt thân phận chấn động: từ thiên tài y học, thiết kế đến tay đua vô địch. Khi cô trở lại đỉnh cao danh vọng, gã chồng cũ hối hận quỳ gối cầu xin tái hôn nhưng chỉ nhận lại sự khinh miệt. Lúc này, người quyền lực nhất Kinh Đô là Cố Đình Xuyên đã công khai ôm chặt cô vào lòng, khẳng định chủ quyền và thẳng tay trừng trị kẻ bội bạc dám làm phiền vợ mình.
Bìa tiểu thuyết Lầm phòng cưới với chị, Lục tổng dỗ cầu thai
8.5
Để thoát khỏi âm mưu của bố dượng, Thời Nhược Cấm cùng chị gái chấp nhận gả vào Lục gia để xung hỉ. Sự nhầm lẫn trong đêm tân hôn khiến cô trở thành vợ của Lục Huân Lễ - người đàn ông lạnh lùng vốn là vị hôn phu của chị mình. Trước yêu cầu phải mang thai trong ba tháng, Nhược Cấm luôn cẩn trọng vì sợ bị xua đuổi, để rồi dần rung động trước anh. Thế nhưng, cô bàng hoàng nhận ra sự che chở của Huân Lễ chỉ là giả dối khi anh luôn bí mật dùng biện pháp tránh thai. Tổn thương sâu sắc, Nhược Cấm quyết định rời đi, khiến người đàn ông vốn điềm tĩnh phải quỳ xuống cầu xin sự tha thứ. Giữa lúc đó, sự bảo vệ từ chị gái và lời đề nghị oái oăm của cậu em chồng đào hoa càng khiến mối quan hệ thêm phần kịch tính.
Chương
Đọc ngay
Chia sẻ