
Sự trả thù tàn nhẫn của người yêu cũ
Chương 2
Góc nhìn của Hà Thanh Lam:
Vài ngày sau, tin vui cuối cùng cũng đến. Tập đoàn Hoàng Gia chính thức gửi email xác nhận hợp tác. Ngày ký kết hợp đồng được ấn định vào cuối tuần sau.
Cả công ty như vỡ òa. Mọi người ôm chầm lấy nhau, hò reo ăn mừng. Vũ Hưng cũng ôm lấy tôi, nụ cười rạng rỡ trên môi. Nhưng không hiểu sao, tôi không cảm nhận được sự ấm áp quen thuộc từ cái ôm của anh.
"Chúng ta làm được rồi, Lam! Chúng ta làm được rồi!" Anh ta reo lên.
Tôi cố gắng mỉm cười, nhưng một cơn choáng váng đột ngột ập đến. Đầu óc tôi quay cuồng, mọi thứ trước mắt mờ đi. Tôi cảm thấy buồn nôn dữ dội.
"Em sao vậy?" Vũ Hưng lo lắng hỏi.
Tôi chỉ kịp lắc đầu, rồi mọi thứ chìm vào bóng tối.
Khi tôi tỉnh lại, tôi đã ở trong bệnh viện. Bác sĩ nói tôi bị kiệt sức do làm việc quá độ, cộng với việc đang mang thai ở những tháng đầu nên cơ thể yếu hơn bình thường. Ông khuyên tôi nên nghỉ ngơi tuyệt đối.
Nhưng tôi không thể. Hợp đồng sắp ký, còn bao nhiêu việc cần phải hoàn tất. Tôi chỉ nằm lại bệnh viện một ngày rồi vội vã quay trở lại công ty, mặc cho Vũ Hưng khuyên can.
Tôi đứng trước cửa kính dẫn vào khu văn phòng làm việc của mình, nơi tôi đã quá quen thuộc trong suốt mười năm qua. Tôi đưa thẻ từ lên máy quét.
"Tít... tít..."
Đèn đỏ nhấp nháy. Cửa không mở.
Tôi ngạc nhiên, thử lại lần nữa. Vẫn là tiếng "tít tít" vô tình và cánh cửa im lìm. Có lẽ thẻ của tôi bị lỗi.
Tôi thấy một cô bé nhân viên mới đang đi tới, liền gọi lại: "Em ơi, cho chị vào với, thẻ của chị hình như có vấn đề."
Cô bé nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ, một sự pha trộn giữa thương hại và sợ hãi. Cô bé do dự một lúc rồi cũng quẹt thẻ cho tôi vào.
Vừa bước vào, một cảnh tượng đập vào mắt khiến tôi sững sờ.
Những thùng carton chồng chất ngay cạnh bàn làm việc cũ của tôi. Bên trong là tất cả đồ đạc cá nhân của tôi: những cuốn sách gối đầu giường, chậu cây xương rồng nhỏ tôi chăm sóc mỗi ngày, những bức ảnh của tôi và Hưng chụp chung từ thời sinh viên... tất cả bị vứt vào đó một cách bừa bãi.
Trên cùng, tấm ảnh cưới mà tôi đã cất công photoshop, lồng vào khung ảnh trái tim, giờ đây bị một vệt cà phê đen ngòm đổ lên, lem luốc và bẩn thỉu.
Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.
Và rồi, tôi nhìn thấy cô ta.
Ngồi ở chính chiếc ghế của tôi, trên chính bàn làm việc của tôi, là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp. Mái tóc xoăn dài bồng bềnh, chiếc váy công sở bó sát tôn lên những đường cong quyến rũ. Cô ta ngước lên nhìn tôi, đôi môi đỏ mọng nhếch lên một nụ cười đầy khiêu khích.
Đó là Mang Ngọc Diệp, trợ lý mới của Vũ Hưng, mới vào làm được hai tháng.
"A, chị Lam," cô ta cất giọng ngọt xớt, nhưng ánh mắt lại sắc như dao. "Chị đã về rồi à?"
Cô ta đứng dậy, khoanh tay trước ngực, ra vẻ chủ nhân.
"Chắc chị chưa biết, công ty chúng ta vừa ban hành quy định mới. Để đảm bảo môi trường làm việc chuyên nghiệp, tất cả nhân viên không được phép để đồ đạc cá nhân bừa bãi trên bàn làm việc, đặc biệt là những thứ mang tính riêng tư. Quần áo cũng phải là trang phục công sở theo đúng quy định, không được mặc đồ bệnh viện hay đồ ngủ đến công ty."
Ánh mắt cô ta quét một lượt từ đầu đến chân tôi, dừng lại trên bộ quần áo bệnh nhân mà tôi còn chưa kịp thay.
"Chị Lam, chị vừa mới đến đã vi phạm cả hai quy định rồi. Thật không hay chút nào."
Tôi chết lặng. Quy định gì thế này? Từ khi nào công ty lại có những luật lệ vô lý như vậy? Đây là công ty do chính tay tôi dựng nên, từng góc nhỏ đều in dấu chân của tôi.
Tôi không thèm để ý đến cô ta, đi thẳng đến phòng làm việc của Vũ Hưng. Anh ta đang ngồi đó, chăm chú nhìn vào màn hình máy tính.
"Hưng, chuyện gì đang xảy ra vậy?" Tôi hỏi, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Tại sao thẻ của em không vào được? Tại sao đồ đạc của em lại bị vứt ra ngoài đó? Và mấy cái quy định mới vớ vẩn kia là sao?"
Vũ Hưng ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút bối rối, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.
"À, cái đó à..." Anh ta gãi đầu, tỏ ra không quan tâm lắm. "Chắc là do hệ thống cập nhật nên thẻ của em tạm thời bị khóa thôi. Để anh bảo IT mở lại."
"Còn quy định mới thì sao?"
"À, đó là ý của Diệp," anh ta nói, giọng thản nhiên như không. "Cô ấy từng làm ở tập đoàn nước ngoài, có nhiều kinh nghiệm. Cô ấy nói làm vậy để công ty mình chuyên nghiệp hơn. Anh thấy cũng có lý."
Tôi cảm thấy một ngọn lửa giận dữ bắt đầu bùng lên trong lồng ngực. "Có lý? Anh nói vậy là có lý ư? Em vừa mới từ bệnh viện về, anh không hỏi thăm em một câu mà lại đi nói chuyện quy định với em à?"
"Em đừng có trẻ con như vậy được không?" Vũ Hưng đột nhiên cau mày, giọng nói trở nên thiếu kiên nhẫn. "Anh đang bận túi bụi với hợp đồng Hoàng Gia đây. Em ốm thì cứ nghỉ ngơi đi, mọi việc ở công ty đã có anh và Diệp lo rồi."
"Mọi người ai mà chả có lúc ốm đau. Mang thai thì cũng đâu phải chỉ mình em mang thai. Em đừng lấy cớ đó để làm ảnh hưởng đến công việc chung."
Từng lời, từng chữ của anh ta như những mũi kim châm thẳng vào tim tôi. Lạnh lùng, tàn nhẫn và xa lạ. Đây có còn là người đàn ông đã từng hứa sẽ cho tôi một đám cưới thế kỷ không?
Cổ họng tôi nghẹn lại, nước mắt chỉ trực trào ra. Tôi quay người, không muốn để anh ta thấy sự yếu đuối của mình.
Nhưng chính lúc đó, Mang Ngọc Diệp bước vào, giọng nói thánh thót như chuông ngân, nhưng lại chứa đầy nọc độc.
"Anh Hưng, em đã nói rồi mà. Sức khỏe của chị Lam bây giờ không đảm bảo để theo dự án lớn như vậy đâu. Để chị ấy nghỉ ngơi là tốt nhất cho cả công ty và cho cả chị ấy nữa."
Có thể bạn cũng thích





