
Sự trả thù tàn nhẫn của người yêu cũ
Chương 3
Góc nhìn của Hà Thanh Lam:
"Để chị ấy nghỉ ngơi là tốt nhất cho cả công ty và cho cả chị ấy nữa."
Mang Ngọc Diệp đi tới, khoác tay Vũ Hưng một cách tự nhiên, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ thương hại giả tạo.
"Công ty chúng ta đang trên đà phát triển, không thể vì một cá nhân mà chậm lại được. Vị trí Giám đốc Dự án cần một người có đủ sức khỏe và sự tập trung. Em nghĩ, em có thể tạm thời đảm nhận vị trí này thay chị Lam."
Cô ta nói "tạm thời", nhưng ánh mắt lại sáng lên sự đắc thắng không hề che giấu.
"Chị Lam, chị vi phạm quy định công ty, đi làm trong trang phục không phù hợp, lại còn lớn tiếng với CEO trong giờ làm việc. Theo quy định mới, em buộc phải lập biên bản kỷ luật chị." Cô ta nói, giọng điệu chuyển sang cứng rắn, ra vẻ công tư phân minh. "Tất nhiên, đây cũng là vì muốn tốt cho chị thôi. Chị đang mang thai, nên nghỉ ngơi nhiều hơn, đừng lo nghĩ chuyện công ty làm gì cho mệt."
Lời nói của cô ta như một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi. Một sự sỉ nhục công khai.
"Cô lấy tư cách gì để nói với tôi những lời đó?" Tôi gằn giọng, cái đầu đang choáng váng vì tức giận. "Vị trí này, công ty này, là do tôi và Vũ Hưng đổ mồ hôi nước mắt gây dựng nên. Hợp đồng Hoàng Gia là do chính tay tôi đàm phán mang về. Cô chỉ là một trợ lý mới vào làm, cô có quyền gì mà ra quy định, có quyền gì mà kỷ luật tôi?"
"Chị Lam, sao chị lại nói nặng lời với Diệp như vậy?" Mang Ngọc Diệp đột nhiên rơm rớm nước mắt, nép vào người Vũ Hưng, trông vô cùng đáng thương. "Em chỉ là muốn tốt cho công ty, muốn chia sẻ gánh nặng với anh Hưng thôi mà."
"Đủ rồi, Hà Thanh Lam!"
Vũ Hưng đột ngột gầm lên, giọng nói đầy giận dữ. Anh ta đẩy tôi ra một cách thô bạo, khiến tôi lảo đảo suýt ngã.
Anh ta đứng che chắn trước mặt Mang Ngọc Diệp, nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh như băng.
"Những quy định đó là do anh đồng ý ban hành! Anh là CEO của công ty này, anh có quyền đó!"
"Em đừng có ỷ mình là người sáng lập rồi muốn làm gì thì làm! Em xem lại thái độ của mình đi! Diệp chỉ là muốn tốt cho em, sao em lại bắt nạt cô ấy?"
"Bắt nạt?" Tôi cười khan một tiếng, cảm thấy vừa chua chát vừa nực cười.
"Vũ Hưng, anh nhìn thẳng vào mắt em và nói đi, em đang bắt nạt cô ta sao?"
"Không phải sao?" Anh ta cao giọng. "Từ khi em có thai, hiệu suất làm việc của em giảm sút rõ rệt. Em liên tục xin nghỉ, đi sớm về muộn. Cả team dự án đang phải gồng mình lên để gánh vác phần việc của em! Diệp đã phải thức trắng nhiều đêm để hoàn thành báo cáo thay cho em đấy!"
"Chúng ta sa thải em, cũng là muốn tốt cho em thôi. Để em có thời gian nghỉ ngơi, dưỡng thai. Em còn muốn gây sự đến bao giờ nữa?"
Sa thải?
Hai từ đó như một nhát búa tạ giáng xuống đầu tôi. Anh ta đang nói cái gì vậy? Sa thải tôi? Khỏi công ty do chính tôi tạo dựng?
"Xin lỗi Diệp ngay!" Vũ Hưng ra lệnh, giọng nói không cho phép cãi lại.
Tôi đứng chết trân, nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt. Mười năm yêu nhau, mười năm kề vai sát cánh, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày anh ta đối xử với tôi như thế này. Tôi nhớ lại những đêm đông giá rét, anh ta bị sốt cao, một mình tôi chăm sóc. Tôi nhớ lại những lần anh ta thất bại, gục ngã, chính tôi đã ở bên cạnh, vực anh ta dậy. Anh ta đã từng nói trước mặt tất cả nhân viên: "Hà Thanh Lam không chỉ là người yêu, mà còn là sinh mệnh của tôi. Không có cô ấy, không có Vision Tech ngày hôm nay."
Vậy mà bây giờ, người đàn ông đó đang đứng trước mặt tôi, vì một cô gái trẻ mới quen mà sỉ nhục tôi, muốn đuổi tôi đi.
Sự tương phản nghiệt ngã khiến tôi không thở nổi.
Và rồi, ánh mắt tôi vô tình lướt xuống gầm bàn làm việc của Vũ Hưng. Một chiếc gót giày cao gót màu đỏ rượu lấp ló sau chân bàn.
Đó là một đôi giày phiên bản giới hạn mà tôi đã từng rất thích nhưng không mua được.
Tôi biết đôi giày đó.
Hôm qua, khi Mang Ngọc Diệp lướt qua tôi, tôi đã thoáng nhìn thấy cô ta đi chính đôi giày này.
Một cảm giác buồn nôn và ghê tởm dâng lên cuống họng. Hóa ra, không chỉ là bàn làm việc của tôi bị chiếm, không chỉ là vị trí của tôi bị thay thế.
Hóa ra, họ đã biến chính văn phòng này, nơi chứa đựng bao nhiêu kỷ niệm và tâm huyết của tôi, thành nơi hoan lạc của họ.
Sự hoang đường này khiến tôi bật cười. Một tiếng cười khô khốc, đầy mỉa mai.
Tôi nhận ra, nói thêm bất cứ lời nào nữa cũng là vô ích. Con người này, trái tim này, đã không còn thuộc về tôi nữa rồi.
Tôi hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mặt Vũ Hưng và Mang Ngọc Diệp. Lớp vỏ bọc yếu đuối vỡ tan, chỉ còn lại sự lạnh lùng và quyết đoán của một nữ doanh nhân.
"Được thôi," tôi nói, giọng bình thản đến lạ. "Sa thải tôi cũng được. Nhưng tôi muốn nhận đủ tiền bồi thường theo luật lao động, cộng với 50% cổ phần của công ty này. Nó được định giá dựa trên hợp đồng với Hoàng Gia."
Tôi nhìn thấy sự hoảng hốt thoáng qua trên gương mặt của cả hai.
"Và," tôi nói tiếp, giọng chậm rãi nhưng đầy sức nặng, "hợp đồng Hoàng Gia là do tôi mang về. Tất cả tài liệu, email, liên lạc với đối tác đều nằm trong tay tôi. Các người nghĩ, không có tôi, các người có thể ký được nó sao?"
"Chúng ta sẽ gặp nhau ở tòa án."
Nói xong, tôi không thèm nhìn lại vẻ mặt tái mét của họ, xoay người bước đi. Tấm lưng thẳng tắp, không một chút do dự.
Ngay khi bước ra khỏi cánh cửa đó, tôi lập tức rút điện thoại ra.
Tay tôi run rẩy bấm một dãy số.
"Anh Dụng, là tôi, Hà Thanh Lam đây."
Có thể bạn cũng thích





