
Con trai bí mật của CEO và người vợ bác sĩ
Chương 2
Chưa đầy năm phút sau, email trả lời đã đến.
"Chào mừng cô, Tú Ly. Chúng tôi rất vui mừng khi cô quyết định gia nhập. Một chiếc vé máy bay hạng nhất sẽ được gửi đến cho cô trong vòng một giờ tới. Chuyến bay khởi hành vào tối nay. Chúng tôi sẽ sắp xếp mọi thứ, cô chỉ cần đến đây. Tuy nhiên, dự án này yêu cầu bảo mật tuyệt đối. Trong sáu tháng tới, cô sẽ không được phép liên lạc với bất kỳ ai từ cuộc sống cũ. Cô có chấp nhận không?"
Không một chút do dự, tôi gõ câu trả lời.
"Tôi chấp nhận."
Đóng nắp máy tính lại, tôi hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh lẽo của văn phòng dường như giúp tôi tỉnh táo hơn. Tôi đứng dậy, đi về phía căn hộ mà tôi đã từng gọi là "nhà".
Mọi thứ vẫn như cũ. Đôi dép đi trong nhà của Sơn Hà vẫn đặt ngay ngắn bên cạnh đôi của tôi. Chiếc áo khoác anh vắt vội trên ghế sofa trước khi đi làm. Tấm ảnh cưới của chúng tôi đặt trang trọng trên kệ sách, trong đó, chúng tôi cười thật rạng rỡ.
Tôi đã từng yêu nụ cười đó. Giờ đây, nhìn nó, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn.
Tôi bắt đầu di chuyển.
Tôi kéo chiếc vali lớn nhất ra khỏi tủ.
Tôi mở tủ quần áo của Sơn Hà, không một chút lưu luyến, tôi lôi hết tất cả những bộ vest đắt tiền, những chiếc áo sơ mi được ủi phẳng phiu, những chiếc cà vạt hàng hiệu mà tôi đã cẩn thận chọn lựa cho anh, và ném tất cả vào những chiếc túi rác màu đen.
Tiếp theo là những cuốn sách anh yêu thích, những chiếc đĩa CD anh hay nghe, chiếc máy pha cà phê anh dùng mỗi sáng.
Tất cả.
Tôi ném tất cả những gì thuộc về anh ta ra khỏi cuộc đời tôi.
Tấm ảnh cưới. Tôi cầm nó lên, nhìn vào khuôn mặt hạnh phúc của chính mình trong ảnh, một nụ cười chua chát nở trên môi. Tôi đã từng ngây thơ đến mức nào.
Tôi không đập vỡ nó. Tôi chỉ đơn giản là đặt nó úp mặt xuống sàn nhà.
Sau đó, tôi gọi cho một dịch vụ chuyển nhà và yêu cầu họ đến lấy những món đồ cá nhân của tôi – sách, bản vẽ, quần áo – và gửi chúng đến địa chỉ của cô bạn thân, Lữ Tuyết Vy.
Ngôi nhà dần trở nên trống trải, lạnh lẽo, giống hệt như trái tim tôi lúc này.
Đêm đó, Bùi Sơn Hà không về nhà.
Tôi cũng không mong đợi. Có lẽ anh ta đang bận ăn mừng "gia đình hoàn hảo" của mình.
Sáng hôm sau, anh ta trở về, trên người vẫn mặc bộ vest của ngày hôm qua. Anh ta trông có vẻ mệt mỏi, nhưng khi nhìn thấy tôi, anh ta vẫn cố nở một nụ cười rạng rỡ.
"Vợ yêu, anh về rồi đây," anh ta bước tới, định ôm tôi.
Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi vòng tay của anh ta.
Một mùi nước hoa lạ, ngọt ngấy của phụ nữ, phảng phất trên người anh ta. Đó là mùi của Khổng Mai Hiền.
"Sao vậy em?" Anh ta có vẻ ngạc nhiên trước sự lạnh lùng của tôi. "Em còn giận chuyện hôm qua à? Anh xin lỗi, hôm qua dự án có chút vấn đề nên anh phải ở lại xử lý cả đêm."
Lại là một lời nói dối.
Anh ta bước tới gần hơn, lấy ra một chiếc hộp nhung màu đỏ từ trong túi. "Tặng em này. Quà chúc mừng em trở thành Giám đốc Dự án. Anh đã chọn nó rất lâu đấy."
Anh ta mở chiếc hộp ra. Bên trong là một sợi dây chuyền bạch kim, mặt dây chuyền là một bông hoa trà được chế tác tinh xảo.
Rất đẹp. Nhưng tôi dị ứng với hoa trà.
Một chi tiết nhỏ nhặt mà tôi đã nói với anh ta không biết bao nhiêu lần trong bảy năm qua. Một chi tiết nhỏ nhặt mà anh ta đã quên, hoặc có lẽ, anh ta chưa bao giờ thực sự để tâm.
Tôi chợt nhớ ra, trong những bức ảnh trên mạng xã hội của Khổng Mai Hiền, cô ta có một hình xăm bông hoa trà trên cổ tay.
Thì ra là vậy. Ngay cả khi mua quà cho vợ mình, trong đầu anh ta vẫn nghĩ đến người đàn bà khác.
"Cảm ơn anh," tôi nói, giọng điệu bằng phẳng. "Nó rất đẹp."
Tôi không nhận lấy nó.
Sự lạnh nhạt của tôi dường như khiến anh ta cảm thấy bất an. Anh ta nắm lấy tay tôi, giọng nói trở nên mềm mỏng. "Tú Ly, chúng ta đã kết hôn bảy năm rồi. Chẳng lẽ em không tin anh sao? Công việc của anh thực sự rất bận. Đợi sau khi dự án này ổn định, chúng ta sẽ có con nhé? Anh hứa đấy."
Có con?
Lời nói này, anh ta đã nói với tôi không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần tôi đề cập đến chuyện con cái, anh ta đều dùng công việc để trì hoãn.
Và giờ tôi đã biết tại sao.
Bởi vì anh ta đã có một đứa con trai năm tuổi.
Đúng lúc đó, điện thoại của anh ta lại reo lên. Anh ta thoáng chút bối rối, vội vàng rút điện thoại ra.
Trước khi anh ta kịp tắt đi, tôi đã nghe thấy một giọng nói trẻ con quen thuộc từ đầu dây bên kia: "Bố ơi! Bố đã hứa hôm nay sẽ đưa con đi công viên giải trí mà! Bố đang ở đâu?"
Là Bùi Nguyệt Vượng.
Sắc mặt Sơn Hà tái đi. Anh ta vội vàng ngắt máy, nhìn tôi với ánh mắt hoảng loạn. "Chỉ là... chỉ là cuộc gọi quảng cáo thôi em à."
Anh ta thậm chí còn không thể bịa ra một lời nói dối nào thuyết phục hơn.
Anh ta không muốn có con với tôi. Anh ta chưa bao giờ muốn. Tôi chỉ là một người vợ hoàn hảo, một vật trang trí cho sự nghiệp thành công của anh ta.
"Anh có việc phải đi gấp," anh ta nói vội, nhét chiếc hộp nhung vào tay tôi. "Tối chúng ta nói chuyện sau."
Anh ta quay người và rời đi, vội vã như đang chạy trốn khỏi một trận hỏa hoạn.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh ta, bàn tay cầm chiếc hộp nhung siết chặt lại.
Một yêu cầu kết bạn trên Facebook hiện lên trên màn hình điện thoại của tôi. Tên người gửi: Khổng Mai Hiền.
Không cần suy nghĩ, tôi nhấn "Chấp nhận".
Trang cá nhân của cô ta hiện ra. Tràn ngập những bức ảnh của cô ta, Sơn Hà và cậu bé Vượng. Họ đi du lịch cùng nhau, ăn tối cùng nhau, thổi nến sinh nhật cùng nhau. Họ trông giống như một gia đình hạnh phúc thực sự.
Có một album ảnh tên là "Thế giới của em". Bức ảnh đầu tiên là ảnh Sơn Hà đang ngủ, gương mặt bình yên. Chú thích: "Người đàn ông đã cho em cả thế giới. 5 năm bên nhau."
Năm năm.
Tôi kéo xuống, xem từng bức ảnh, từng dòng trạng thái. Trái tim tôi như bị hàng ngàn mảnh kính vỡ cứa vào. Sự phản bội này không chỉ là thể xác, nó là cả một cuộc sống song song mà anh ta đã cẩn thận che giấu khỏi tôi.
Một cơn buồn nôn đột ngột ập đến.
Tôi chạy vào nhà vệ sinh và nôn thốc nôn tháo.
Khi tôi đứng dậy, nhìn vào khuôn mặt xanh xao của mình trong gương, một suy nghĩ lóe lên trong đầu. Tôi là kiến trúc sư, nhưng tôi cũng xuất thân từ một gia đình có truyền thống y học. Những triệu chứng này...
Kỳ kinh của tôi đã trễ hai tuần.
Sơn Hà lại không về nhà đêm đó.
Sáng hôm sau, tôi đến một phòng khám tư nhân. Tôi không muốn đến bệnh viện nơi tôi có thể gặp người quen.
Ngồi trong phòng chờ, tôi cảm thấy lòng mình trống rỗng.
Bác sĩ gọi tên tôi.
Sau một loạt các xét nghiệm, vị bác sĩ già nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
"Chúc mừng cô Hà," bà nói. "Cô đã mang thai được tám tuần."
Tám tuần.
Một sinh linh bé bỏng, một phép màu mà tôi đã mong chờ suốt bao năm, đã đến vào đúng lúc tôi tuyệt vọng nhất.
Nó không phải là một phép màu.
Nó là một lời nguyền.
Có thể bạn cũng thích





