
Con trai bí mật của CEO và người vợ bác sĩ
Chương 3
Tôi rời khỏi phòng khám trong trạng thái mông lung, tờ giấy siêu âm trong túi xách như một hòn than nóng bỏng.
Mang thai.
Tôi đã mang thai đứa con của người đàn ông vừa đẩy tôi xuống địa ngục.
Thật trớ trêu.
Tôi lang thang trên phố, không biết mình đang đi đâu. Bất chợt, tôi dừng lại trước một quán cà phê quen thuộc. Đó là nơi Sơn Hà đã cầu hôn tôi.
Và qua tấm kính trong suốt, tôi nhìn thấy anh ta.
Anh ta đang ngồi đó, ở chính chiếc bàn nơi anh ta đã quỳ xuống và trao cho tôi chiếc nhẫn. Nhưng người ngồi đối diện anh ta không phải là tôi.
Là Khổng Mai Hiền.
Cô ta đang khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp. Sơn Hà đang nắm lấy tay cô ta, ánh mắt anh ta đầy dịu dàng và xót xa.
"Mai Hiền, đừng khóc nữa," tôi có thể đọc được khẩu hình của anh ta. "Ngoan, đừng khóc. Anh ở đây rồi."
Sự dịu dàng đó, sự kiên nhẫn đó, đã từng là của tôi.
Tôi đứng nép vào một góc, nơi họ không thể nhìn thấy tôi. Tôi không biết tại sao mình lại làm vậy. Có lẽ tôi là một kẻ thích tự ngược đãi bản thân, muốn nhìn thấy tận mắt sự thật tàn nhẫn đến mức nào.
"Sơn Hà, anh định để em và con chờ đến bao giờ?" Giọng Mai Hiền nức nở, đủ lớn để tôi có thể nghe thấy. "Mọi người đều biết Vượng là con của anh. Tại sao anh không thể cho em một danh phận? Tại sao anh không ly hôn với cô ta?"
Trái tim tôi thắt lại.
Sơn Hà thở dài, vẻ mặt đầy khó xử. "Mai Hiền, em biết là anh yêu em và Vượng mà. Nhưng Tú Ly... cô ấy không có lỗi gì cả. Cô ấy đã ở bên anh từ khi anh chưa có gì. Anh... anh nợ cô ấy."
Nợ tôi?
Một nụ cười cay đắng hiện trên môi tôi. Thì ra, tình yêu bảy năm của chúng tôi, trong mắt anh ta, chỉ là một món nợ.
"Nợ? Anh yêu em, nhưng anh lại nói anh nợ cô ta?" Mai Hiền hét lên, thu hút sự chú ý của vài người xung quanh. "Bùi Sơn Hà, anh là đồ hèn! Anh muốn cả hai chúng tôi sao? Anh tham lam quá đấy!"
"Anh không có ý đó," Sơn Hà vội vàng trấn an. "Cho anh thêm thời gian. Sau khi dự án này kết thúc, anh sẽ giải quyết mọi chuyện. Anh hứa."
"Hứa? Lời hứa của anh có giá trị bao nhiêu?"
Trong lúc họ đang giằng co, ánh mắt của Mai Hiền đột nhiên lướt qua chỗ tôi đang đứng. Cô ta khựng lại một giây, và rồi, một nụ cười gần như không thể nhận thấy, một nụ cười đắc thắng, lướt qua môi cô ta.
Cô ta đã nhìn thấy tôi.
Và cô ta cố tình làm vậy.
Thế giới trước mắt tôi nhòe đi. Tôi quay người, chạy đi, không quan tâm đến những ánh mắt tò mò xung quanh. Nước mắt lã chã rơi, hòa lẫn với mưa phùn lất phất.
Tôi chạy vào một con hẻm nhỏ, ngồi sụp xuống và bật khóc nức nở.
Tôi không phải là tình yêu của anh ta. Tôi chỉ là một món nợ, một trách nhiệm, một cái bóng của lòng biết ơn. Còn Khổng Mai Hiền mới là tình yêu đích thực, là người mà anh ta muốn ở bên, là mẹ của con trai anh ta.
"Anh không thể sống thiếu em, Tú Ly."
"Em là người duy nhất anh muốn cùng đi đến cuối cuộc đời."
Những lời thề của anh ta vang vọng trong đầu tôi, giờ đây nghe như những lời chế nhạo độc ác nhất.
Tôi đã quá ngu ngốc.
Tôi lau nước mắt, sự yếu đuối cuối cùng đã bị rút cạn. Hơi ấm của sinh linh bé bỏng trong bụng dường như là điều duy nhất níu giữ tôi lại.
Nhưng đứa trẻ này... nó là con của một kẻ dối trá. Nó là sợi dây duy nhất còn sót lại giữa tôi và anh ta.
Tôi không muốn nó.
Tôi không thể giữ nó lại.
Tôi đứng dậy, bước đi một cách dứt khoát. Tôi rút điện thoại ra.
Đầu tiên, tôi gọi cho bệnh viện, đặt một lịch hẹn để chấm dứt thai kỳ.
Tiếp theo, tôi gọi cho Lữ Tuyết Vy, cô bạn thân luật sư của tôi.
"Vy à, là mình đây," giọng tôi bình tĩnh đến đáng sợ. "Mình cần cậu soạn thảo một đơn ly hôn. Gấp."
"Tú Ly? Cậu sao vậy?" Giọng Vy đầy lo lắng. "Có chuyện gì với Bùi Sơn Hà à? Không phải hai người vẫn đang là cặp đôi kiểu mẫu sao?"
Cặp đôi kiểu mẫu. Cả thế giới đều nghĩ như vậy.
"Vy, cứ làm theo lời mình đi," tôi ngắt lời cô ấy. "Mình sẽ giải thích cho cậu sau. Mình muốn ly hôn. Càng nhanh càng tốt. Và mình không cần một xu nào từ anh ta cả."
Đúng lúc đó, điện thoại tôi có cuộc gọi đến. Là Bùi Sơn Hà.
Tôi hít một hơi thật sâu trước khi bắt máy.
"Tú Ly, em đang ở đâu vậy?" Giọng anh ta có vẻ lo lắng. "Anh gọi cho em mãi không được."
"Em đang đi dạo," tôi trả lời.
"Em vẫn còn giận anh à? Chuyện ở quán cà phê lúc nãy... là hiểu lầm thôi. Mai Hiền cô ấy có chút vấn đề về cảm xúc."
Hiểu lầm. Đến nước này mà anh ta vẫn còn nói dối.
"Em không giận," tôi nói, và đó là sự thật. Tôi không còn cảm thấy gì nữa. "Anh gọi có việc gì không?"
Sự bình tĩnh của tôi dường như khiến anh ta thở phào nhẹ nhõm. "À, tối mai là lễ khởi công dự án 'Thiên Cung'. Em đừng quên nhé. Em là Giám đốc Dự án, là linh hồn của buổi lễ đó."
"Em biết rồi."
"Tốt quá," anh ta vui vẻ nói. "Anh biết vợ anh là người chuyên nghiệp nhất mà. Tối mai, em sẽ là người phụ nữ tỏa sáng nhất. Anh sẽ ở đó, vì em."
Vì tôi.
Tôi gần như bật cười.
"Được," tôi nói. "Gặp anh ở đó."
Tôi cúp máy.
Tôi nhìn vào màn hình điện thoại đã tối đen. Một cảm giác bất an mơ hồ dâng lên trong lòng. Buổi lễ khởi công. Nơi quy tụ tất cả giới truyền thông và những nhân vật quan trọng nhất.
Đó sẽ là sân khấu hoàn hảo.
Một sân khấu cho sự sụp đổ của tôi, và sự đăng quang của Khổng Mai Hiền.
Bùi Sơn Hà, anh ta sẽ sớm nhận ra, anh ta không chỉ mất một người vợ.
Anh ta đã mất tất cả.
Có thể bạn cũng thích





