
Mùa gặt cay đắng của sự phản bội
Chương 2
Đỗ Khánh Thư POV:
Cuộc điện thoại kết thúc bằng hai từ "Chờ anh" của Thẩm Hoàng Hôn. Một sự im lặng căng thẳng bao trùm lấy không gian, nhưng nó không phải là sự im lặng ngột ngạt, mà là một sự chờ đợi đầy ẩn ý. Tôi biết giữa chúng tôi không chỉ đơn giản là mối quan hệ bạn học cũ.
Tiếng bật lửa "tách" một tiếng qua điện thoại, sau đó là tiếng thở ra khe khẽ của anh. Dường như anh đang hút thuốc. Thói quen này anh đã có từ thời đại học, mỗi khi cần suy nghĩ điều gì đó quan trọng.
"Tôi có một điều kiện." Giọng nói của Hoàng Hôn lại vang lên, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Giọng anh trầm ổn, không một chút gợn sóng, như thể việc kết hôn với một người phụ nữ vừa gọi điện cầu cứu giữa đêm là một chuyện hết sức bình thường.
"Điều kiện gì?" Tôi hỏi, tim đập nhanh một nhịp.
"Cuộc hôn nhân này sẽ là thật. Không phải một giao dịch, không phải một công cụ trả thù. Em phải là vợ của tôi, trên danh nghĩa và cả trên thực tế." Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng nói mang theo một chút nghiêm khắc. "Tôi sẽ cho em thời gian để quên đi quá khứ, nhưng một khi đã là vợ của Thẩm Hoàng Hôn, trái tim em không được phép có hình bóng của người đàn ông khác."
Tôi bất giác siết chặt chiếc điện thoại. Điều kiện này...
Nó vừa là một sự ràng buộc, vừa là một sự bảo vệ. Anh đang cho tôi một lối thoát, một con đường hoàn toàn mới, nhưng cũng đồng thời đặt ra những quy tắc rõ ràng.
"Tôi đồng ý." Tôi trả lời không một chút do dự.
Công Tuấn Kiệt đã nghiền nát trái tim tôi thành tro bụi. Bây giờ, trong đó không còn gì cả, chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo. Hình bóng của anh ta, tôi sẽ dùng cả đời này để xóa sạch.
"Tốt." Đầu dây bên kia dường như có một tiếng cười rất nhẹ. "Gửi địa chỉ cho tôi. Tôi sẽ cho người đến đón em."
"Không cần đâu." Tôi ngắt lời. "Tôi sẽ tự đến Đà Nẵng. Cho tôi ba ngày."
Tôi cần thời gian để giải quyết nốt những thứ còn lại ở thành phố này. Tôi muốn ra đi một cách sạch sẽ, không để lại bất cứ thứ gì thuộc về quá khứ.
"Được. Tôi đợi em ở Đà Nẵng." Hoàng Hôn nói, giọng nói mang theo một sự tin tưởng tuyệt đối. "Khánh Thư, đừng làm chuyện dại dột. Mọi chuyện, đã có tôi ở đây."
Câu nói cuối cùng của anh như một dòng nước ấm, nhẹ nhàng chảy vào trái tim khô cằn của tôi. Tôi cúp máy, nằm xuống giường, cảm giác kiệt sức ập đến.
Ba ngày tiếp theo, Công Tuấn Kiệt không hề xuất hiện. Anh ta chỉ gọi cho y tá một lần để hỏi thăm tình hình của tôi, một sự quan tâm hời hợt và chiếu lệ. Chắc hẳn anh ta đang bận rộn chăm sóc cho Hàn Thiên Ân, người phụ nữ mà anh ta vừa dùng một phần cơ thể của tôi để cứu sống.
Tôi cũng không quan tâm. Sự vắng mặt của anh ta chỉ càng làm cho quyết tâm của tôi thêm vững chắc.
Sức khỏe của tôi hồi phục nhanh hơn dự kiến. Có lẽ vì ý chí muốn rời đi quá mãnh liệt. Đến ngày thứ ba, tôi đã có thể tự mình đi lại, dù vết mổ vẫn còn hơi nhói.
Tôi làm thủ tục xuất viện. Đúng lúc tôi chuẩn bị rời đi, Quách Sơn Hà đột nhiên xuất hiện, chặn đường tôi.
"Khánh Thư, em định đi đâu?" Anh ta nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, vừa có áy náy, vừa có lo lắng.
Tôi nhìn anh ta, bình thản đáp: "Chuyện này không liên quan đến anh."
"Anh biết thằng Kiệt đã làm chuyện có lỗi với em. Nhưng..."
"Tôi không muốn nghe." Tôi lạnh lùng cắt lời. "Tránh ra."
Sơn Hà thở dài, không tránh đường mà lại đưa cho tôi một tấm thiệp. "Tối nay, thằng Kiệt tổ chức một bữa tiệc ở du thuyền. Nó nói... nó sẽ cầu hôn em trước mặt mọi người, để bù đắp cho em."
Tôi nhìn tấm thiệp màu trắng trên tay anh ta, cảm thấy thật nực cười.
Cầu hôn? Bù đắp?
Sau khi lừa tôi hiến gan, sau khi giết chết con của chúng tôi, anh ta nghĩ một màn cầu hôn hoành tráng là có thể xóa sạch mọi tội lỗi sao?
"Cảm ơn. Nhưng tôi không cần." Tôi đẩy tay anh ta ra, lách người đi qua.
"Khánh Thư!" Sơn Hà gọi với theo. "Nó thực sự đã chuẩn bị rất nhiều. Nó nói muốn cho em một danh phận chính thức..."
Tôi không quay đầu lại. Danh phận? Tôi đã là vợ hợp pháp của anh ta suốt ba năm nay. Cái anh ta muốn cho không phải là danh phận, mà là một sự bố thí, một sự ban ơn sau khi đã lợi dụng tôi đến tận cùng.
Tôi không về nhà, cũng không đến bữa tiệc nực cười đó. Tôi đến sân bay, đáp chuyến bay sớm nhất đến Đà Nẵng.
Nhưng dường như, ông trời thích trêu ngươi con người.
Khi tôi đang ngồi trong phòng chờ, màn hình TV lớn ở sảnh đang trực tiếp một sự kiện giải trí nào đó. Và nhân vật chính, không ai khác, chính là Công Tuấn Kiệt.
Anh ta đang đứng trên một chiếc du thuyền sang trọng được trang trí lộng lẫy bằng hoa hồng trắng. Anh ta mặc một bộ vest trắng lịch lãm, tay cầm một chiếc hộp nhung màu xanh, đứng giữa sân khấu. Phía sau anh ta là dòng chữ khổng lồ kết bằng đèn LED: "Khánh Thư, làm vợ anh nhé?"
MC đang thao thao bất tuyệt về câu chuyện tình yêu mười năm đầy cảm động của chúng tôi, về sự hy sinh của tôi, về lời hứa hẹn một đám cưới thế kỷ của tổng tài tập đoàn Công Thị.
Xung quanh, tiếng vỗ tay và trầm trồ vang lên không ngớt.
Tôi ngồi đó, lặng lẽ nhìn màn kịch lố bịch trên TV, cảm thấy thật mỉa mai.
"A! Hàn Thiên Ân! Nữ thần Thiên Ân cũng có mặt!" MC đột nhiên reo lên.
Máy quay lập tức lia tới một góc du thuyền. Hàn Thiên Ân mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, mái tóc dài xõa tung, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng trông vô cùng yếu đuối và đáng thương. Cô ta đang đứng đó, nhìn về phía sân khấu, hai hàng nước mắt lăn dài trên má.
Công Tuấn Kiệt trên sân khấu cũng nhìn thấy cô ta. Ánh mắt anh ta lập tức thay đổi. Sự bình tĩnh, tự tin biến mất, thay vào đó là sự hoảng hốt và lo lắng.
Đúng lúc đó, Hàn Thiên Ân đột nhiên ôm ngực, lảo đảo rồi ngã xuống.
"Thiên Ân!"
Công Tuấn Kiệt hét lên một tiếng thất thanh. Anh ta vứt cả hộp nhẫn, không một chút do dự, lao qua đám đông, chạy về phía Hàn Thiên Ân.
Cả du thuyền trở nên hỗn loạn. Màn cầu hôn hoành tráng kết thúc trong sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.
Tôi nhìn cảnh tượng đó qua màn hình TV, trái tim không một chút gợn sóng. Sự tuyệt vọng cuối cùng cũng đã biến thành sự chết lặng.
Anh ta sẵn sàng bỏ mặc tôi, người mà anh ta đang "cầu hôn", để chạy đến với một người phụ nữ khác chỉ vì một cơn giả vờ ngất xỉu.
Tình yêu của tôi, sự hy sinh của tôi, trong mắt anh ta, rẻ mạt đến thế sao?
Điện thoại tôi rung lên. Là Thẩm Hoàng Hôn.
"Em đang ở đâu?"
"Sân bay. Chuyến bay đến Đà Nẵng sắp cất cánh rồi." Tôi trả lời, giọng nói bình tĩnh đến lạ.
"Em thấy tin tức rồi chứ?"
"Thấy rồi."
Đầu dây bên kia im lặng một lát. "Vậy thì tốt. Bay an toàn. Tôi đợi em."
Tôi cúp máy, kéo vali, đi về phía cửa khởi hành.
Bỏ lại sau lưng thành phố đầy rẫy những tổn thương và phản bội.
Bỏ lại sau lưng mười năm thanh xuân ngu ngốc của tôi.
Công Tuấn Kiệt, vĩnh biệt.
Có thể bạn cũng thích





