Theo dõi
Chương
Chia sẻ
Bìa tiểu thuyết Mùa gặt cay đắng của sự phản bội

Mùa gặt cay đắng của sự phản bội

Dành mười năm thanh xuân giúp Công Tuấn Kiệt vực dậy tập đoàn từ đôi chân tàn phế, Khánh Thư cứ ngỡ sẽ có được hạnh phúc. Thế nhưng, anh ta lại nhẫn tâm lừa cô phẫu thuật cắt túi mật để lấy gan cứu sống người tình cũ Hàn Thiên Ân. Đau đớn hơn, sự thật về việc sảy thai năm xưa cũng lộ diện: chính Tuấn Kiệt đã lén bỏ thuốc phá thai vì người tình không muốn đứa trẻ tồn tại. Nghe những lời hứa hẹn bù đắp giả tạo của kẻ phản bội, tình yêu trong Thư hoàn toàn lụi tàn. Ngay trên giường bệnh, cô quyết định rút ống truyền dịch và gọi điện cho Thẩm Hoàng Hôn – đối thủ không đội trời chung của Tuấn Kiệt, chấp nhận lời đề nghị năm xưa để bắt đầu kế hoạch trả thù.
Chương
Chia sẻ

Chương 3

Đỗ Khánh Thư POV:

Chuyến bay đáp xuống sân bay Đà Nẵng vào một buổi chiều nắng đẹp. Không khí ở đây trong lành và mang theo vị mặn của biển, khác hẳn với sự ngột ngạt, khói bụi của thành phố tôi vừa rời khỏi.

Tôi kéo vali ra khỏi cổng, và ngay lập tức nhìn thấy một bóng dáng cao lớn, quen thuộc đang đứng chờ.

Thẩm Hoàng Hôn.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần tây sẫm màu. Anh không giống như Công Tuấn Kiệt luôn khoác lên mình những bộ vest đắt tiền, toát ra khí chất lạnh lùng, xa cách. Hoàng Hôn trông điềm đạm, ấm áp và đáng tin cậy.

Anh nhìn thấy tôi, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười. Anh bước tới, tự nhiên nhận lấy chiếc vali từ tay tôi.

"Mệt không?" Anh hỏi, giọng nói vẫn trầm ấm như vậy.

"Không mệt." Tôi lắc đầu. "Cảm ơn anh đã ra đón."

"Việc nên làm." Anh nói, rồi dẫn tôi ra xe. "Tôi đã chuẩn bị một căn hộ cho em. Em có thể ở đó nghỉ ngơi trước."

Tôi không từ chối. Lúc này, tôi thực sự cần một nơi yên tĩnh để sắp xếp lại mọi thứ.

Căn hộ mà Hoàng Hôn chuẩn bị cho tôi nằm ở một khu chung cư cao cấp nhìn ra biển. Nội thất được bài trí theo phong cách tối giản, sang trọng, và quan trọng nhất là, mọi thứ đều hoàn toàn mới. Tủ lạnh đã được lấp đầy thức ăn. Trên bàn còn có một bó hoa ly trắng, loài hoa tôi thích nhất.

Tôi biết, đây không phải là sự chuẩn bị qua loa.

"Em nghỉ ngơi đi. Tối tôi qua đón em đi ăn tối." Hoàng Hôn đặt vali của tôi xuống, không ở lại lâu.

Tôi gật đầu. Sau khi anh rời đi, tôi đóng cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, thở ra một hơi thật dài.

Cuộc sống mới. Nó thực sự đã bắt đầu rồi.

Việc đầu tiên tôi làm là mở vali, lôi ra tất cả những thứ liên quan đến Công Tuấn Kiệt và vứt vào thùng rác. Quần áo đôi, những món quà anh ta tặng trong những dịp hiếm hoi, những bức ảnh chụp chung... Tôi vứt đi không một chút do dự.

Khi dọn dẹp đến ngăn cuối cùng của vali, tay tôi khựng lại.

Đó là một đôi giày len nhỏ xíu, màu trắng, do chính tay tôi đan. Tôi đã chuẩn bị nó cho đứa con đầu lòng của mình. Khi biết tin mình mang thai, tôi đã vui mừng đến mức nào, đã tưởng tượng ra một tương lai hạnh phúc có anh, có tôi, và có con của chúng tôi.

Nhưng tất cả đã bị chính tay anh ta phá nát.

Tôi cầm đôi giày len nhỏ bé trên tay, lồng ngực lại nhói lên. Nỗi đau mất con, nỗi đau bị phản bội, tất cả cùng nhau ùa về. Nước mắt không thể kiểm soát mà rơi xuống, ướt đẫm đôi giày.

Không. Tôi không được khóc.

Tôi đã tự hứa với lòng, đây là lần cuối cùng tôi yếu đuối.

Tôi lau khô nước mắt, đặt đôi giày vào một chiếc hộp nhỏ, cất sâu vào trong tủ. Tôi sẽ không vứt nó đi. Nó sẽ là lời nhắc nhở, nhắc nhở tôi về nỗi đau mà Công Tuấn Kiệt đã gây ra, nhắc nhở tôi phải trở nên mạnh mẽ hơn.

Sau đó, tôi mở máy tính, soạn một email.

"Đơn xin nghỉ việc."

Tôi gửi nó đến phòng nhân sự của tập đoàn Công Thị, đồng thời CC cho tất cả các thành viên trong ban giám đốc. Tôi đã là trợ lý đặc biệt của Công Tuấn Kiệt trong suốt năm năm, giúp anh ta xử lý vô số công việc lớn nhỏ. Sự ra đi của tôi chắc chắn sẽ gây ra một sự hỗn loạn không nhỏ.

Nhưng tôi không quan tâm. Đó là cái giá mà anh ta phải trả.

Đúng như tôi dự đoán, chỉ vài phút sau khi gửi email, điện thoại của tôi liên tục reo lên. Là số của các đồng nghiệp cũ. Tôi không nghe máy.

Một lát sau, một tin nhắn Zalo được gửi đến. Là từ trưởng phòng nhân sự.

"Khánh Thư, em sao vậy? Sao lại đột ngột xin nghỉ việc? Tổng giám đốc rất tức giận, anh ấy nói không đồng ý. Anh ấy nói em chỉ đang giận dỗi thôi, vài ngày nữa sẽ quay về."

Tôi đọc tin nhắn, chỉ cảm thấy nực cười.

Giận dỗi? Anh ta vẫn nghĩ rằng tôi chỉ đang giận dỗi?

Anh ta vẫn tự tin rằng tôi sẽ không bao giờ có thể rời khỏi anh ta.

Sự tự tin mù quáng đó, chính tôi đã dung túng cho anh ta.

Tôi không trả lời tin nhắn. Tôi lặng lẽ vào mạng xã hội. Tin tức về màn cầu hôn thất bại của Công Tuấn Kiệt đã tràn ngập khắp các mặt báo. Nhưng bên cạnh đó, còn có một tin tức khác.

"Nữ thần Hàn Thiên Ân nghi bị suy nhược cơ thể, tổng tài Công Tuấn Kiệt thức trắng đêm trong bệnh viện chăm sóc."

Kèm theo đó là hình ảnh anh ta ngồi bên giường bệnh của Hàn Thiên Ân, ánh mắt đầy lo lắng và yêu thương. Bàn tay hai người nắm chặt lấy nhau.

Nực cười thật. Người vừa trải qua ca phẫu thuật, người cần được chăm sóc là tôi. Nhưng anh ta lại ở đó, chăm sóc cho kẻ đã hại tôi.

Tôi tắt điện thoại, đi vào phòng tắm. Tôi cần phải gột rửa hết những thứ bẩn thỉu của quá khứ.

Tối hôm đó, Thẩm Hoàng Hôn đến đón tôi đúng giờ. Anh đưa tôi đến một nhà hàng sang trọng bên bờ biển.

"Sao rồi? Đã quen với cuộc sống mới chưa?" Anh rót cho tôi một ly rượu vang, hỏi.

"Tạm ổn." Tôi nhấp một ngụm rượu. "Mọi thứ ở Công Thị, tôi đã giải quyết xong."

"Tôi biết." Hoàng Hôn cười. "Cả tập đoàn của cậu ta đang náo loạn lên vì em đấy. Cậu ta đang điên cuồng tìm em khắp nơi."

"Rồi anh ta sẽ không tìm nữa thôi." Tôi nói, giọng điệu chắc chắn.

Hoàng Hôn nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm. "Khánh Thư, em đã sẵn sàng cho cuộc hôn nhân của chúng ta chưa?"

Tôi gật đầu. "Tôi sẵn sàng rồi. Khi nào chúng ta đăng ký kết hôn?"

"Ngay ngày mai, nếu em muốn." Anh đáp ngay lập tức.

Sự quyết đoán của anh khiến tôi có chút bất ngờ. Nhưng nó cũng khiến tôi cảm thấy an tâm.

Bữa tối đang diễn ra trong không khí yên bình thì điện thoại của tôi đột nhiên đổ chuông. Là một số lạ. Tôi do dự một chút rồi cũng bắt máy.

"Alo?"

"Chị dâu! Là em đây, Công Tuấn Anh đây!" Một giọng nói hoảng hốt vang lên ở đầu dây bên kia. Công Tuấn Anh là em họ của Tuấn Kiệt.

"Có chuyện gì?" Tôi lạnh lùng hỏi.

"Anh Kiệt... anh ấy xảy ra chuyện rồi! Anh ấy lái xe trong lúc say rượu, đã gặp tai nạn nghiêm trọng trên đường cao tốc! Bây giờ đang cấp cứu trong bệnh viện, tình hình nguy kịch lắm! Chị mau đến đây đi!"

Cả người tôi cứng đờ. Tai nạn? Lại là tai nạn?

Ký ức về vụ tai nạn năm xưa chợt ùa về. Anh ta cũng đã từng nằm giữa vũng máu, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một đường tơ kẽ tóc.

Và tôi đã ở đó, đã cứu anh ta.

"Chị dâu, chị có nghe em nói không? Bác sĩ nói anh ấy mất rất nhiều máu, bệnh viện lại đang thiếu nhóm máu RH- của anh ấy! Chị cũng có cùng nhóm máu mà, chị mau đến đây cứu anh ấy đi!" Giọng Tuấn Anh ở đầu dây bên kia đã gần như là khóc nấc lên.

Tôi nắm chặt điện thoại, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Cứu anh ta?

Sau tất cả những gì anh ta đã làm với tôi, tại sao tôi phải cứu anh ta?

Nhưng... nếu anh ta chết...

Một sự giằng xé dữ dội diễn ra trong nội tâm tôi.

Thẩm Hoàng Hôn ở phía đối diện vẫn im lặng, anh chỉ lẳng lặng nhìn tôi, chờ đợi quyết định của tôi.

Tiếp tục xem!
Truyện đang đến hồi gay cấn! Chuyển sang Ứng dụng để tiếp tục đọc
Mở khóa tất cả các tập
Mở trang web chính thức

Có thể bạn cũng thích

Bìa tiểu thuyết Sau ly hôn, thân phận của cô khắp mọi nơi
7.9
Suốt ba năm chung sống, Thẩm Tư Ninh chấp nhận từ bỏ hào quang để làm một người vợ hiền thục, nhưng đổi lại chỉ là sự coi thường và tờ đơn ly hôn lạnh lùng từ Mạnh Tư Thần. Sau khi dứt áo ra đi, cô quyết định sống đúng với bản ngã thiên tài của mình. Lúc này, thế giới mới ngỡ ngàng khi biết cô chính là nhà điều chế nước hoa danh tiếng, thủ lĩnh tổ chức tình báo và hacker lừng lẫy. Chứng kiến sự tỏa sáng của vợ cũ, Mạnh Tư Thần hối hận khôn nguôi, tìm mọi cách để níu kéo tình cảm. Thế nhưng, đại lão quyền lực Hoắc Cảnh Xuyên đã trực tiếp xuất hiện bên cạnh Tư Ninh. Anh nắm chặt tay cô và đưa ra lời tuyên bố đầy thách thức, khiến Mạnh gia không còn cơ hội sửa sai.
Bìa tiểu thuyết Lục tổng hủy hôn, tôi cưới liền tay
7.8
Tống Khinh Ngữ dành trọn bảy năm thanh xuân để yêu Lục Diên Chi dù anh chỉ hướng về hình bóng cũ. Ngay cả khi người phụ nữ kia mang thai, cô vẫn hy vọng vào một cuộc hôn nhân. Thế nhưng, Diên Chi đã bỏ rơi cô tại cục Dân chính để đón người tình về nước. Đau đớn tột cùng, Khinh Ngữ cắt đứt mọi liên lạc và rời đi. Lục tổng cao ngạo tin rằng cô sẽ sớm quay lại, cho đến khi tận mắt thấy cô cầm giấy đăng ký kết hôn bên người đàn ông khác. Lúc này, anh mới điên cuồng hối hận, hạ mình cầu xin sự tha thứ. Đáp lại chỉ là sự lạnh lùng của cô: anh đừng làm phiền tôi nữa, tôi đã có gia đình rồi.
Bìa tiểu thuyết Chết tiệt! Thân phận cô nhiều thế, anh trêu làm gì?
9.0
Giản Ngô, một đại lão ẩn mình dưới nhiều thân phận, chấp nhận gả cho gã trai nghèo khó. Ngờ đâu trước ngày cưới, hôn phu đột ngột nhận lại tổ tiên hào môn rồi lập tức hủy hôn, không ngừng nhục mạ cô là kẻ quê mùa hèn kém. Giữa cơn bão chế giễu của dư luận, sự thật dần hé lộ khiến tất cả ngỡ ngàng. Từ bác sĩ danh tiếng, tổng tài tập đoàn lớn đến nữ hoàng lính đánh thuê hay thiên tài công nghệ, tất cả đều là cô. Khi các lớp mặt nạ rơi xuống, dàn người hâm mộ quyền lực khắp thế giới kéo đến vây quanh cô. Gã hôn phu cũ hối hận quỳ gối cầu xin sự tha thứ, nhưng một vị tài phiệt bí ẩn đã kịp thời xuất hiện. Anh lạnh lùng che chở cô trước mọi ánh nhìn và tuyên bố chủ quyền đầy quyền lực, khẳng định cô chính là người vợ mà không ai được phép chạm tới.
Bìa tiểu thuyết Chiến tranh lạnh hai năm, tôi đề nghị ly hôn nhưng anh không chịu
8.0
Hai năm hôn nhân lạnh nhạt, Lục Nghiễn Chi hiếm khi về nhà, khiến Thời Khanh trở thành trò cười trong giới hào môn. Là thanh mai trúc mã bên anh từ năm mười tuổi, chứng kiến anh lên đỉnh cao quyền lực, nhưng cô lại nhận về sự ghẻ lạnh. Trong khi bạn bè anh gọi người khác là chị dâu và 'bạch nguyệt quang' của anh chế giễu cô, Thời Khanh dần kiệt sức vì níu kéo quá khứ. Cuối cùng, cô quyết định buông bỏ bằng tờ đơn ly hôn. Khi mọi người ngỡ anh sẽ hạnh phúc bên người cũ, thì Lục Nghiễn Chi cao ngạo lại quỳ xuống trong nước mắt, tuyệt vọng van xin cô đừng rời đi.
Bìa tiểu thuyết Vì tình yêu của Ngài: Sự xấu hổ của tôi trước công chúng
8.5
Chấp nhận bán mình cho tài phiệt Hoàng Luân để cứu lấy gia đình, tôi cứ ngỡ sự dịu dàng của anh là chân thật. Thế nhưng, ngày người yêu cũ của anh quay về, tôi mới cay đắng nhận ra mình chỉ là kẻ thế thân. Tại buổi họp lớp, anh sẵn sàng đuổi tôi cùng bạn bè ra khỏi nhà hàng để dành không gian riêng cho cô ta. Thậm chí, anh còn lạnh lùng phủ nhận mối quan hệ hai năm bằng hai chữ "không quen" đầy tuyệt tình. Trái tim tan vỡ, tôi quyết định rời bỏ tất cả vào đúng ngày sinh nhật anh. Trước khi bay đến một thành phố khác để làm lại cuộc đời, tôi gửi tin nhắn tuyên bố kết thúc hợp đồng, thừa nhận mình ngoại tình và khẳng định sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Bìa tiểu thuyết Cố tổng đừng khóc nữa, phu nhân không cần anh lâu rồi
7.8
Sau hai năm chung sống, Khương Niệm An ngỡ ngàng nhận tin mang thai cũng là lúc người chồng quyền lực ép cô ký đơn ly hôn. Một âm mưu tàn độc khiến cô ngã gục trong vũng máu, dù đau đớn cầu xin anh cứu lấy đứa trẻ nhưng đổi lại chỉ là sự im lặng tuyệt vọng khi không thể liên lạc được với anh. Quá đau khổ, cô chọn cách rời bỏ đất nước để bắt đầu lại. Nhiều năm sau tại Hải Thị, tên của cô trở thành điều cấm kỵ mà không ai dám nhắc trước mặt Cố thiếu. Thế nhưng, ngay trong một hôn lễ trọng đại, vị tổng tài cao ngạo ấy lại mất kiểm soát, quỳ rạp dưới chân người phụ nữ cũ với đôi mắt đỏ hoe: 'Em mang theo con của tôi rồi định gả cho ai?'