
Cuộc đấu giá đã viết lại tương lai của tôi
Chương 2
Nông Phương Hoài POV:
Âm thanh thông báo khô khốc của hệ thống vang lên đúng như trong ký ức của tôi, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.
"Chào mừng quý vị đến với buổi đấu giá đặc biệt. Vật phẩm hôm nay: 365 khoảnh khắc riêng tư của tiểu thư tập đoàn Nông Thị - Nông Phương Hoài."
Tôi đứng giữa căn phòng đấu giá ảo, một mình. Xung quanh tôi, những bóng người mờ ảo không rõ mặt mũi đang xì xào bàn tán. Những lời nói của chúng như những mũi dao vô hình, đâm thẳng vào da thịt tôi.
"Chà chà, Nông Phương Hoài đấy ư? Ngoài đời trông còn xinh hơn trên ảnh nhỉ."
"Xinh mà làm gì, nghe nói đời tư hỗn loạn lắm. Nhìn đi, bị chính anh trai nuôi đem ra bán đấu giá thế này cơ mà."
"Ha, chắc là loại lẳng lơ, không ra gì rồi. Chơi bời quá đà nên mới bị nắm thóp chứ sao."
Tôi siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến chảy máu. Sự sỉ nhục này, tôi đã nếm trải một lần. Nhưng lần này, cảm giác không còn là tuyệt vọng, mà là sự căm phẫn lạnh như băng.
Ở góc phòng, Lại Khương đang ôm eo Phùng Bảo Ngọc, đôi mắt hắn dán chặt vào tôi, tràn đầy sự khoái trá và đắc thắng. Hắn như một con sói đang thưởng thức sự sợ hãi của con mồi.
Phùng Bảo Ngọc nép vào lòng hắn, giả vờ lo lắng. "Anh Khương, làm vậy có quá đáng với Phương Hoài không? Dù sao cậu ấy cũng là em gái anh..."
"Em gái?" Lại Khương cười khẩy. "Nó chỉ là con chó mà nhà tao nuôi thôi."
Tôi ngẩng phắt đầu lên, nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Lại Khương," tôi gằn giọng, "anh không thấy xấu hổ sao? Nhà họ Lại các người phá sản, là ba mẹ tôi đã cưu mang, cho cha con anh một chỗ ở, nuôi anh ăn học thành người. Anh đối xử với ân nhân của mình như vậy à?"
Tôi nói to, cố tình để cho tất cả mọi người trong phòng đấu giá đều nghe thấy. Tôi muốn lột trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa của hắn.
"Anh trai nuôi?" Tôi cười một tiếng chua chát. "Anh xứng đáng sao? Một kẻ ăn cháo đá bát, một con chó cắn lại chủ nhà như anh?"
Những lời nói của tôi như một gáo nước lạnh dội vào mặt Lại Khương. Nụ cười trên môi hắn cứng lại, thay vào đó là sự tức giận tột độ.
"Mày câm miệng!" Hắn gầm lên. "Nông Phương Hoài, mày nghĩ mày là ai? Mày chỉ là con bitch dựa vào gia thế thôi! Hôm nay, tao sẽ cho mày biết thế nào là từ thiên đường rơi xuống địa ngục!"
Hắn quay sang ra lệnh cho hệ thống. "Bắt đầu đi!"
"Vật phẩm: Album ảnh 'Tuổi thanh xuân của Nông Phương Hoài'. Giá khởi điểm: 1 đồng."
Một đồng. Hắn sỉ nhục tôi bằng một cái giá rẻ mạt như vậy.
Lập tức, đám đông trở nên sôi sục.
"Một vạn! Tôi trả một vạn để xem mặt mộc của tiểu thư Nông Thị!"
"Năm vạn! Tôi muốn xem ảnh bikini của cô ta!"
"Mười vạn!"
Giá cả tăng lên chóng mặt. Những con số nhảy múa trên màn hình, mỗi con số là một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của tôi.
Phùng Bảo Ngọc bước ra, ra vẻ tốt bụng. "Phương Hoài, cậu đừng lo. Tớ sẽ giúp cậu mua lại chúng."
Cô ta bắt đầu ra giá. "Mười lăm vạn."
Tôi nhìn cô ta, trong lòng chỉ thấy khinh bỉ. Giúp tôi ư? Cô ta chỉ đang diễn kịch cho Lại Khương xem, để hắn thấy cô ta "nhân hậu" thế nào, trong khi thực chất là đang đẩy giá lên, ép tôi phải chi nhiều tiền hơn.
Cô ta muốn tôi phải tự tay mình bỏ tiền ra mua lại danh dự của chính mình, sau đó lại dùng chính số tiền đó để hưởng thụ cùng Lại Khương. Một vở kịch hoàn hảo.
Nhưng tôi của kiếp này không còn là Nông Phương Hoài ngây thơ của kiếp trước nữa.
Tôi biết rõ mục đích của chúng. Chúng muốn ép tôi đặt cược toàn bộ tài sản của gia tộc Nông Thị. Chúng muốn tôi trắng tay. Và cuối cùng, chúng muốn cướp đi 29 điểm thi đại học của tôi.
Bởi vì theo luật của hệ thống, người thắng cuộc đấu giá này không chỉ có được vật phẩm, mà còn có thể đưa ra một yêu cầu với kẻ thua cuộc.
Kiếp trước, tôi đã thua, bị chúng cướp đi điểm số, gia đình tan nát, danh dự bị hủy hoại.
Kiếp này, tôi sẽ không để thảm kịch đó lặp lại.
Ngọn lửa hận thù trong mắt tôi bùng lên dữ dội.
Phùng Bảo Ngọc, Lại Khương, các người muốn chơi đúng không?
Được.
Tôi sẽ chơi với các người.
Chơi cho tới khi các người thân bại danh liệt, sống không bằng chết.
Tôi hít một hơi thật sâu, giọng nói lạnh như băng.
"Tôi cược toàn bộ tài sản của tập đoàn Nông Thị - 2000 tỷ."
Tôi sẽ để các người được đắc ý. Cứ để các người nghĩ rằng tôi đang rơi vào bẫy.
Để rồi xem, ai mới là kẻ cười cuối cùng.
Có thể bạn cũng thích





