
Cuộc đấu giá đã viết lại tương lai của tôi
Chương 3
Nông Phương Hoài POV:
"Tôi cược toàn bộ tài sản của tập đoàn Nông Thị - 2000 tỷ."
Lời nói của tôi vừa dứt, cả phòng đấu giá đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi, kinh ngạc, không thể tin nổi.
"Điên rồi! Con nhỏ đó điên thật rồi!"
"Vì mấy tấm ảnh mà cược cả gia sản 2000 tỷ? Có đáng không?"
"Đúng là tiểu thư nhà giàu, tiêu tiền như nước. Nhưng thế này thì đúng là ngu ngốc."
Lại Khương cũng sững sờ trong giây lát, rồi hắn phá lên cười. Nụ cười của hắn đầy vẻ man rợ và thỏa mãn.
"Nông Phương Hoài! Mày điên rồi! Mày thật sự điên rồi!" Hắn gầm lên, sự hưng phấn hiện rõ trong mắt. Đây chính là điều hắn muốn. Hắn muốn tôi tự tay hủy đi tất cả.
Tôi không thèm liếc nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng của tôi dán chặt vào Phùng Bảo Ngọc.
"Thế nào? Có dám theo không?" Tôi hỏi, giọng đầy thách thức.
Phùng Bảo Ngọc tái mặt. 2000 tỷ? Cả gia đình cô ta bán cả nhà đi cũng không có nổi một phần lẻ của con số đó. Cô ta lắp bắp, quay sang nhìn Lại Khương cầu cứu.
"Anh... anh Khương..."
Ánh mắt Lại Khương lóe lên một tia tính toán. Hắn biết rõ Phùng Bảo Ngọc không có tiền. Nhưng hắn cũng không thể tự mình ra giá, vì hắn là người tổ chức buổi đấu giá này. Nếu hắn làm vậy, người khác sẽ nghi ngờ.
Đám đông bắt đầu xì xào.
"Ha, hot girl Phùng Bảo Ngọc sao không theo nữa? Hết tiền rồi à?"
"Tưởng thế nào, thì ra cũng chỉ là loại ham hư vinh, bám víu đàn ông thôi."
Nghe những lời đó, mặt Phùng Bảo Ngọc lúc trắng lúc xanh. Cô ta siết chặt tay Lại Khương.
Tôi cười khẩy. "Sao thế? Không phải cô nói muốn giúp tôi sao? Bây giờ là lúc cô thể hiện lòng tốt của mình đấy."
"Mày..." Phùng Bảo Ngọc tức đến nghẹn họng.
Lại Khương vỗ nhẹ vào tay cô ta, rồi hắn thì thầm điều gì đó. Ngay lập tức, một thông báo từ hệ thống hiện lên trên màn hình của Phùng Bảo Ngọc.
"Lại Khương đã chuyển cho bạn 2001 tỷ."
Phùng Bảo Ngọc sững sờ, rồi sung sướng đến mức hai mắt sáng rực. Cô ta quay lại nhìn tôi, vẻ mặt kiêu ngạo và đắc thắng.
"Ai nói tôi không dám theo?" Cô ta vênh váo. "Tôi trả 2001 tỷ!"
Cô ta chỉ trả hơn tôi đúng 1 tỷ. Một sự sỉ nhục trắng trợn.
Cả đám đông lại được một phen cười ồ lên.
"Ha ha, tội nghiệp tiểu thư Nông Thị quá. Bị ép đến mức này."
"Xem ra phen này nhà Nông Thị sạt nghiệp thật rồi."
Phùng Bảo Ngọc khoác tay Lại Khương, cười nói: "Phương Hoài, cậu hết tiền rồi phải không? Hay là thôi đi, dù sao thì những bức ảnh này sớm muộn gì cũng bị tung lên mạng thôi mà."
Tôi nhìn bộ dạng đắc ý của cô ta, trong lòng không một gợn sóng.
Mọi thứ vẫn đang đi đúng theo kế hoạch của tôi.
Tôi mỉm cười nhẹ. "Ai nói tôi hết tiền?"
Tôi quay sang hệ thống. "Tôi cược thêm 100 video riêng tư khác của tôi. Những video này chưa từng được công bố."
Cả phòng đấu giá lại một lần nữa chìm vào im lặng, rồi ngay sau đó bùng nổ.
"Trời ơi! Còn video nữa sao?"
"Thật hay giả vậy? Kích thích quá!"
"Con nhỏ này đúng là không biết xấu hổ là gì mà!"
Lại Khương và Phùng Bảo Ngọc cũng không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Chúng không ngờ tôi lại dám làm thế.
"Mày... mày đúng là đồ hạ tiện!" Lại Khương nghiến răng ken két. Hắn không ngờ tôi lại có thể bình tĩnh đến vậy, thậm chí còn tự mình ném ra thêm mồi nhử.
Tôi cảm nhận được nỗi đau rát từ những lời chửi rủa, từ những ánh mắt dâm đãng của đám đông. Trái tim tôi như bị bóp nghẹt. Nhưng tôi biết, tôi phải chịu đựng.
Vì gia tộc Nông Thị. Vì ba mẹ tôi. Vì chính bản thân tôi của kiếp trước.
Tôi phải thắng.
Phùng Bảo Ngọc, bị lòng đố kỵ và tham lam che mờ lý trí, hét lên: "Tôi theo! Dù mày có cược cái gì, tao cũng theo tới cùng!"
"Được." Tôi gật đầu, ánh mắt sắc như dao. "Vậy để xem cô có dám theo đến đâu."
Lại Khương nhìn tôi, ánh mắt hắn trở nên độc ác hơn bao giờ hết. Hắn nhận ra rằng việc sỉ nhục tôi không hề dễ dàng như hắn nghĩ.
Hắn quyết định tung ra đòn hiểm hơn.
Hắn ra hiệu cho hệ thống, và ngay lập tức, một trong những bức ảnh nhạy cảm nhất của tôi, bức ảnh chưa qua che mờ, được phóng to trên màn hình chính.
Cả khán phòng ồ lên. Những tiếng huýt sáo, những lời bình phẩm tục tĩu vang lên không ngớt.
Sự sỉ nhục tột cùng khiến cơ thể tôi run lên.
Nhưng tôi không cho phép mình gục ngã.
Tôi ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt Lại Khương, trong mắt tôi không còn là sự sợ hãi, mà là ngọn lửa hận thù đang bùng cháy.
"Lại Khương," tôi nói, giọng lạnh đến thấu xương, "anh sẽ phải hối hận."
Có thể bạn cũng thích





