
Đêm giá lạnh ấy, tình yêu của tôi đã chết
Chương 2
Phạm Khanh Ly POV:
Sau một cuối tuần nghỉ ngơi, vết thương trên người vẫn còn đau âm ỉ, nhưng tôi vẫn cố gắng đến công ty đúng giờ.
Tôi vẫn là trợ lý Phạm chuyên nghiệp, xử lý công việc một cách ngăn nắp, không một chút sai sót.
Pha một ly cà phê không đường không sữa cho Lê Đông Anh, chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp buổi sáng, sắp xếp lịch trình cho cả ngày.
Mọi thứ vẫn diễn ra như bình thường, như thể đêm mưa hôm đó chưa từng tồn tại.
Khi tôi cầm tài liệu đến phòng làm việc của Lê Đông Anh, định gõ cửa để nhắc anh về cuộc họp sắp bắt đầu, tôi chợt khựng lại.
Cửa phòng không đóng chặt, hé ra một khe hở.
Qua khe hở đó, tôi nhìn thấy một cảnh tượng khiến trái tim tôi như ngừng đập.
Hồ Ánh Vy đang ngồi trên đùi Lê Đông Anh, hai tay cô ta vòng qua cổ anh, nũng nịu đưa một miếng bánh ngọt đến bên miệng anh.
"A nào, Đông Anh, anh ăn thử đi, ngon lắm đó."
Lê Đông Anh mỉm cười, một nụ cười cưng chiều mà tôi chưa từng thấy, rồi há miệng ăn miếng bánh cô ta đút.
"Ngon không?" Hồ Ánh Vy cười khúc khích.
"Em đút thì cái gì cũng ngon." Giọng anh trầm ấm, dịu dàng. "Chỉ có em mới được phép làm vậy thôi đấy."
Câu nói đó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt tôi.
Tôi nhớ lại, đã có lần tôi cũng thử đút cho anh ăn, nhưng anh đã lạnh lùng gạt tay tôi ra và nói: "Đừng làm những việc thừa thãi."
Thì ra không phải anh không thích, mà là người làm điều đó không phải là người anh yêu.
Hồ Ánh Vy được anh khen thì càng thêm đắc ý, cô ta rướn người lên, đặt một nụ hôn lên môi anh.
Lê Đông Anh không hề né tránh, ngược lại còn chủ động ôm lấy eo cô ta, đáp lại bằng một nụ hôn sâu và cuồng nhiệt hơn.
Hai người họ quấn quýt lấy nhau, không gian trong phòng như đặc quánh lại bởi sự ngọt ngào và ái muội.
Tôi đứng chết trân ngoài cửa, cảm giác như không thở nổi. Lồng ngực đau buốt, chua xót.
Tôi vô thức siết chặt hai tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến chảy máu mà không hề hay biết.
Đã đến giờ họp rồi.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén mọi cảm xúc, gõ nhẹ vào cửa.
"Cốc, cốc."
Tiếng hôn trong phòng dừng lại.
"Vào đi." Giọng Lê Đông Anh có chút mất kiên nhẫn.
Tôi đẩy cửa bước vào, cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào hai người họ.
"Tổng tài Lê, cuộc họp với đối tác sắp bắt đầu rồi ạ."
Khuôn mặt Lê Đông Anh lộ rõ vẻ không vui. Hồ Ánh Vy vẫn ngồi trên đùi anh, liếc tôi một cái đầy khinh bỉ.
"Không thấy bọn tôi đang bận à? Cuộc họp gì chứ, dời lại đi." Cô ta nũng nịu nói với Lê Đông Anh.
"Nhưng… nhưng đối tác là ông Trương của tập đoàn Tinh Vệ, họ đã đến phòng họp rồi." Tôi vội vàng giải thích. Đây là một đối tác rất quan trọng, không thể đắc tội.
"Một trợ lý quèn mà cũng dám quản chuyện của tôi sao?" Hồ Ánh Vy trừng mắt nhìn tôi. "Không có mắt nhìn à?"
Lê Đông Anh thấy người trong lòng mình không vui, sắc mặt anh cũng trầm xuống. Anh lạnh lùng nhìn tôi.
"Cô ấy quan trọng hơn mọi công việc." Anh nói, giọng điệu không cho phép phản bác. "Nói với họ, đợi."
Chỉ ba từ ngắn gọn, nhưng lại một lần nữa khẳng định vị trí của tôi trong lòng anh.
Lồng ngực tôi lại nhói lên, cảm giác nghẹn thở.
Tôi không nói gì nữa, lẳng lặng quay người rời đi.
Đến phòng họp, tôi cúi đầu xin lỗi các đối tác.
Ông Trương là một người nổi tiếng nóng tính, ông ta đập bàn, trút hết mọi tức giận lên đầu tôi.
"Tập đoàn Lê làm ăn kiểu gì vậy? Để chúng tôi đợi cả tiếng đồng hồ rồi mà tổng tài của các người vẫn chưa thấy mặt? Coi chúng tôi là không khí à?"
Tôi chỉ biết cúi đầu lắng nghe, không dám cãi lại một lời.
Mãi đến hai tiếng sau, Lê Đông Anh mới thong thả bước vào phòng họp, trên người còn thoang thoảng mùi nước hoa của Hồ Ánh Vy.
Cuộc họp kết thúc, tôi mệt mỏi rã rời bước ra ngoài.
"Trợ lý Phạm."
Một giọng nói a dua vang lên sau lưng. Là Hồ Ánh Vy.
Cô ta đứng khoanh tay, ra lệnh cho tôi: "Đi pha cà phê cho mọi người đi. À, của tôi thì hai viên đường, một phần sữa, nhớ nhé."
Cô ta cố tình nhấn mạnh sở thích của mình, như để nhắc nhở tôi về sự khác biệt giữa tôi và cô ta.
Tôi không dám từ chối, lẳng lặng đi vào phòng trà.
Hơn mười mấy ly cà phê, tôi mất gần nửa tiếng đồng hồ mới chuẩn bị xong.
Khi tôi mang cà phê đến, Hồ Ánh Vy nhấp một ngụm rồi đột nhiên biến sắc.
"Cạch!"
Cô ta ném thẳng chiếc cốc sứ vào người tôi.
Chiếc cốc đập vào trán tôi, cà phê nóng hổi đổ ướt sũng cả áo sơ mi.
Trán tôi đau rát, máu bắt đầu rỉ ra. Tôi loạng choạng ngã xuống đất.
"Cô cố ý phải không?" Hồ Ánh Vy hét lên, không cho tôi cơ hội giải thích. "Tôi đã dặn là không được cho đá, cô bị điếc à?"
Cô ta không dừng lại, nhặt mảnh vỡ của chiếc cốc dưới đất lên, tiếp tục ném về phía tôi.
Mảnh sứ sắc nhọn cứa vào da thịt tôi, đau đớn.
Tôi chỉ biết co người lại, dùng tay che đầu.
Cả văn phòng im phăng phắc, không một ai dám lên tiếng can ngăn. Ai cũng biết Hồ Ánh Vy là người mà tổng tài cưng chiều nhất, không ai dại gì mà đắc tội.
Đúng lúc đó, cửa phòng tổng tài mở ra.
Lê Đông Anh bước ra, nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn, anh nhíu mày.
"Có chuyện gì vậy?"
Hồ Ánh Vy lập tức thay đổi thái độ. Cô ta ôm bụng, gương mặt nhăn nhó, đôi mắt ngấn lệ.
"Đông Anh, em đau bụng quá… Em đã dặn trợ lý Phạm không cho đá vào cà phê, nhưng cô ấy cố tình làm vậy… Em bị co thắt dạ dày rồi…"
Nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của Hồ Ánh Vy, sắc mặt Lê Đông Anh lập tức trở nên u ám.
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh như băng.
"Phạm Khanh Ly! Cô làm việc kiểu gì vậy? Có mỗi việc nhỏ như vậy mà cũng làm không xong!"
Anh không cho tôi một cơ hội giải thích nào.
"Trừ một tháng lương, viết một bản kiểm điểm năm nghìn chữ! Còn nữa, dọn dẹp sạch sẽ chỗ này cho tôi!"
Nói xong, anh dịu dàng đỡ Hồ Ánh Vy dậy, ân cần hỏi han rồi dìu cô ta rời đi, bỏ lại tôi một mình với đống hỗn độn và những vết thương rỉ máu.
Có thể bạn cũng thích





