
Đêm giá lạnh ấy, tình yêu của tôi đã chết
Chương 3
Phạm Khanh Ly POV:
Nhìn bóng lưng hai người họ khuất dần, nước mắt tôi cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống.
Uất ức, đau đớn, tủi nhục. Tất cả cảm xúc dồn nén bấy lâu nay vỡ òa.
Tôi cắn chặt môi, cố nén tiếng khóc, lẳng lặng đứng dậy dọn dẹp những mảnh vỡ và vũng cà phê trên sàn.
Một vài đồng nghiệp tốt bụng đến giúp tôi, họ nhìn tôi với ánh mắt thương hại.
"Khanh Ly à, cô Ánh Vy kia không phải dạng vừa đâu, cô cẩn thận một chút."
"Đúng vậy, người ta là tiểu thư nhà giàu, lại được tổng tài chống lưng, chúng ta là người bình thường, không đấu lại được đâu."
Những lời nói của họ như những mũi kim châm vào lòng tôi.
Tôi nhớ lại, trước đây khi tôi còn là một trợ lý mới vào nghề, cũng từng bị người khác đổ oan. Khi đó, chính Lê Đông Anh đã đứng ra bênh vực tôi, anh tin tưởng tôi vô điều kiện.
Nhưng bây giờ, chỉ cần một giọt nước mắt của Hồ Ánh Vy, anh đã có thể không cần hỏi đúng sai mà trừng phạt tôi.
Phải chăng trong lòng anh, chỉ cần Hồ Ánh Vy vui vẻ, thì tôi có chịu bao nhiêu uất ức cũng không sao?
Trái tim tôi lại nhói lên, đau đến mức không thở nổi.
Tôi lê tấm thân mệt mỏi về nhà.
Vừa tắm rửa xong, chuông điện thoại lại reo. Là Lê Đông Anh.
"Đến biệt thự ở ngoại ô, mang theo thuốc đau dạ dày và túi chườm nóng." Giọng anh vẫn lạnh lùng và ra lệnh như thường lệ.
Tôi không dám chậm trễ, vội vàng chuẩn bị mọi thứ rồi lái xe đến biệt thự.
Đây là nơi tôi và anh đã từng có vô số đêm mặn nồng. Nhưng bây-giờ, mọi thứ đã thay đổi.
Những bức tranh trừu tượng tôi thích đã bị gỡ xuống, thay vào đó là những bức ảnh của Hồ Ánh Vy. Thảm trải sàn màu xám tro đã được thay bằng màu hồng phấn. Thậm chí cả bộ ga giường cũng được đổi thành loại mà Hồ Ánh Vy thích.
Mọi dấu vết của tôi ở nơi này đều đã bị xóa sạch.
Tôi đứng đó, lặng lẽ nhìn tất cả, lòng trào lên một cảm giác chua xót khó tả.
Tôi bấm chuông cửa.
Lê Đông Anh ra mở cửa, nhận lấy túi đồ từ tay tôi.
Ánh mắt anh vô tình lướt qua vết thương trên trán tôi, anh khựng lại một chút.
"Đã đi bệnh viện chưa?" Anh hỏi, giọng điệu có chút không tự nhiên.
Tôi lắc đầu, không nói gì.
"Ánh Vy không cố ý đâu." Anh nói, như một lời giải thích. "Chuyện hôm nay coi như cô chịu thiệt thòi một chút. Tôi sẽ cho cô nghỉ phép mấy ngày, tiền lương tháng này cũng sẽ không trừ."
Anh rút ra một tấm thẻ, đưa cho tôi. "Coi như là tiền bồi thường."
Tôi định nói với anh về việc tôi đã xin nghỉ việc, nhưng anh đã cắt ngang.
"À đúng rồi, cuối tuần này tôi định tổ chức một bữa tiệc chào mừng Ánh Vy trở về. Cô lên kế hoạch đi."
Tôi im lặng nhận lấy tấm thẻ, quay người rời đi.
Ngay khi cánh cửa vừa đóng lại, tôi nghe thấy giọng nói nũng nịu của Hồ Ánh Vy: "Đông Anh, ai vậy?"
"Không có gì, chỉ là trợ lý thôi." Giọng Lê Đông Anh dịu dàng đến mức có thể tan chảy cả băng tuyết.
Tôi bất giác nở một nụ cười tự giễu.
Tôi nhớ lại, có một lần tôi bị đau dạ dày đến mức ngất đi, anh cũng chỉ lạnh lùng bảo tôi tự đi bệnh viện.
Thì ra, tất cả chỉ là vì anh không yêu tôi.
Vì không yêu, nên mới không quan tâm.
Tôi đến bệnh viện gần đó, nhờ bác sĩ xử lý lại vết thương.
Mấy ngày nghỉ, tôi nhận được bản kế hoạch chi tiết cho bữa tiệc từ Lê Đông Anh. Yêu cầu vô cùng khắt khe, từ địa điểm, trang trí, thực đơn cho đến danh sách khách mời, tất cả đều phải hoàn hảo. Và tôi chỉ có ba ngày để chuẩn bị.
Tôi gạt bỏ mọi cảm xúc cá nhân, dồn hết tâm trí vào công việc.
Đêm tiệc, mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch.
Hồ Ánh Vy mặc một chiếc váy dạ hội cao cấp, khoác tay Lê Đông Anh bước vào, lập tức trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý.
Tất cả khách mời đều vây quanh họ, những lời chúc tụng, ngưỡng mộ không ngớt.
"Tổng tài Lê đúng là si tình, chờ đợi Ánh Vy tiểu thư suốt bao nhiêu năm."
"Nghe nói năm đó vì Ánh Vy tiểu thư thích ngắm tuyết, tổng tài Lê đã không tiếc tiền xây cả một khu trượt tuyết riêng cho cô ấy."
"Còn nữa, chiếc vòng cổ kim cương mà Ánh Vy tiểu thư đang đeo, là hàng đặt riêng, trên thế giới chỉ có một chiếc thôi đó."
Tôi đứng ở một góc khuất, lặng lẽ nghe những lời bàn tán đó, trái tim như bị hàng ngàn con kiến gặm nhấm.
Có thể bạn cũng thích





