
Lễ Tạ ơn của những lời nói dối
Chương 2
Đan Mẫn Nhi POV:
Tôi vừa về đến căn biệt thự mà tôi đã gọi là nhà trong suốt bảy năm, vali hành lý đã được chuẩn bị sẵn sàng từ trước, nằm gọn gàng bên cạnh cửa. Tôi chỉ cần lấy lại hộ chiếu và một vài giấy tờ cá nhân cuối cùng được cất trong két sắt của Trần Thái Phong.
Ngay khi tôi vừa đặt tay lên tay nắm cửa phòng làm việc, cánh cửa chính của ngôi nhà đột nhiên bật mở.
Trần Thái Phong bước vào, vẻ mặt đằng đằng sát khí. Anh ta không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng đến tủ rượu, rót cho mình một ly whisky.
"Pha cho Thanh Trang một ly trà gừng mật ong. Cô ấy vừa về đã thấy không khỏe." Anh ta ra lệnh, giọng điệu lạnh lùng như đang nói chuyện với một người giúp việc.
Tôi đứng im tại chỗ, bàn tay nắm chặt lại. Ký ức về lần tôi từ chối làm việc tương tự ùa về. Đó là một năm trước, khi tôi đang mang thai An An được bảy tháng, cơ thể nặng nề mệt mỏi. Hồng Thanh Trang nửa đêm gọi điện nói muốn ăn chè hạt sen do chính tay tôi nấu. Tôi đã từ chối. Kết quả là Trần Thái Phong đã nổi giận, hất đổ cả bàn thức ăn tôi chuẩn bị cho anh ta và bắt tôi đứng ngoài ban công suốt hai tiếng đồng hồ trong đêm lạnh.
Nỗi sợ hãi vô hình siết chặt lấy cổ họng tôi. Nhưng rồi, hình ảnh An An nằm bất động trên giường bệnh lại hiện lên, dập tắt mọi sự sợ hãi.
Không còn gì quan trọng nữa. Tôi chỉ cần nhẫn nhịn thêm một chút thôi.
Tôi gật đầu một cách máy móc, đi vào bếp. Bàn tay tôi thoăn thoắt chuẩn bị trà, một công việc quen thuộc đến mức tôi có thể làm trong khi nhắm mắt.
Khi tôi bưng ly trà nóng ra phòng khách, Hồng Thanh Trang đang ngồi trên sofa, được bao bọc bởi những chiếc gối mềm mại, trông càng thêm yếu đuối. Cô ta nhấp một ngụm trà, rồi mỉm cười hài lòng.
"Trà chị Nhi pha vẫn là ngon nhất. Cảm ơn chị."
Trần Thái Phong thấy cô ta vui vẻ, sắc mặt cũng dịu đi đôi chút. Anh ta ngồi xuống bên cạnh tôi, khoác một tay qua vai tôi, một cử chỉ thân mật hiếm hoi đến mức khiến tôi rùng mình.
"Mẫn Nhi," anh ta nói, giọng đã bớt đi phần gay gắt, "Anh biết em đang đau buồn. Nhưng mọi chuyện rồi sẽ qua. Thanh Trang cần được ghép thận, và em là người phù hợp nhất. Chỉ cần em đồng ý hiến thận, ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, vị trí bà Trần vẫn là của em. Chúng ta... chúng ta có thể có một đứa con khác."
Một đứa con khác.
Anh ta nói ra bốn từ đó thật nhẹ nhàng, như thể An An chỉ là một món đồ bị hỏng, có thể dễ dàng thay thế bằng một món đồ mới.
Nếu là trước đây, chỉ cần nghe đến hai từ "ly hôn", tôi đã có thể khóc lóc van xin anh ta suốt cả đêm. Nhưng bây giờ, tôi chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi rã rời.
Tôi không nói gì, chỉ nhẹ nhàng gỡ tay anh ta ra khỏi vai mình. Tôi đứng dậy, đi đến chiếc bàn cà phê, lấy ra một tập tài liệu từ trong túi xách.
Đó là đơn ly hôn mà tôi đã chuẩn bị từ lâu.
Tôi đặt nó trước mặt Trần Thái Phong.
"Ký đi." Giọng tôi bình tĩnh, không một chút gợn sóng.
Trần Thái Phong nhìn tờ đơn, rồi lại nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ khó tin. Sau đó, anh ta bật cười, một nụ cười khinh miệt và chế giễu.
"Đan Mẫn Nhi, em lại giở trò gì nữa đây? Lạt mềm buộc chặt? Em nghĩ làm vậy thì anh sẽ chú ý đến em hơn sao?" Anh ta cầm lấy tờ đơn, thậm chí không thèm đọc, vo tròn nó lại và ném vào sọt rác.
"Đừng quên, cuộc hôn nhân này ban đầu chỉ là một giao dịch. Ba em cần tiền để cứu công ty sắp phá sản, còn anh cần một người vợ biết nghe lời để đối phó với gia đình. Em có được ngày hôm nay là nhờ ai? Đừng có được voi đòi tiên." Anh ta đứng dậy, tiến lại gần tôi, dùng ngón tay chỉ vào trán tôi. "Anh cảnh cáo em, đừng thử thách sự kiên nhẫn của anh. Nếu em còn tiếp tục làm loạn, anh sẽ tống em ra khỏi đây ngay lập tức, và em sẽ không bao giờ được nhìn thấy bất cứ ai trong gia đình mình nữa."
"A!"
Đúng lúc đó, Hồng Thanh Trang đột nhiên kêu lên một tiếng đau đớn.
Trần Thái Phong ngay lập tức quay phắt lại, vẻ mặt đầy lo lắng. "Trang! Em sao vậy?"
"Em... em không biết nữa... bụng em..." Cô ta ôm bụng, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn, ánh mắt liếc về phía tôi đầy ẩn ý.
Trần Thái Phong lập tức quay sang tôi, ánh mắt đỏ ngầu vì giận dữ. "Đan Mẫn Nhi! Có phải em đã bỏ gì vào trà không?"
Tôi chưa kịp phản ứng, anh ta đã lao tới, một tay bóp chặt cằm tôi, tay kia giật lấy ly trà còn lại trên bàn.
"Em dám hại cô ấy? Vậy thì em hãy nếm thử mùi vị này đi!"
Anh ta dốc thẳng ly trà nóng vào miệng tôi.
Nước trà nóng bỏng tràn vào cổ họng, cảm giác đau rát như có hàng ngàn mũi kim châm chích. Tôi ho sặc sụa, cố gắng đẩy anh ta ra nhưng vô ích. Sức lực của người đàn ông đang điên cuồng vì giận dữ hoàn toàn áp đảo tôi.
Có thể bạn cũng thích





