
Lễ Tạ ơn của những lời nói dối
Chương 3
Đan Mẫn Nhi POV:
Cổ họng tôi bỏng rát, dạ dày quặn lên từng cơn. Tôi nôn thốc nôn tháo ngay trên tấm thảm Ba Tư đắt tiền.
Trần Thái Phong nhìn tôi với ánh mắt chán ghét, như thể đang nhìn một thứ gì đó bẩn thỉu. Anh ta lùi lại vài bước, kéo tôi ra xa khỏi Hồng Thanh Trang đang "suy yếu".
"Mang cô ta đi rửa mặt đi!" Anh ta ra lệnh cho người giúp việc, rồi vội vàng bế thốc Hồng Thanh Trang lên, giọng đầy lo lắng, "Trang, đừng sợ, anh đưa em đến bệnh viện ngay."
Tôi được đưa đi cấp cứu vì bỏng thực quản.
Khi tôi từ bệnh viện trở về nhà vào lúc nửa đêm, cơ thể rã rời, cổ họng vẫn còn đau rát, thì lại nghe thấy những âm thanh không nên nghe phát ra từ phòng ngủ chính.
Tiếng rên rỉ đầy khoái cảm của phụ nữ, tiếng thở dốc của đàn ông.
Là giọng của Hồng Thanh Trang và Trần Thái Phong.
"Phong... anh nhẹ một chút... con của chúng ta..." Giọng Hồng Thanh Trang nũng nịu, xen lẫn tiếng thở gấp.
"Ngoan, đừng lo. Em bé còn nhỏ, sẽ không sao đâu. Anh sẽ cẩn thận." Giọng Trần Thái Phong trầm thấp, đầy vẻ cưng chiều.
Con của chúng ta.
Đầu óc tôi nổ tung.
Vậy là mẹ chồng tôi đã không hề nói lỡ. Hồng Thanh Trang thật sự đã mang thai.
Mang thai con của chồng tôi.
Khi nào?
À, tôi nhớ rồi. Buổi tối hôm đó, khi An An đột ngột lên cơn hen suyễn cấp tính. Tôi gọi cho anh ta không được, gọi cho mẹ chồng thì bà ta bảo anh ta phải đi công tác nước ngoài gấp để giải quyết một hợp đồng quan trọng.
Hóa ra chuyến "công tác" đó là ở trên giường của Hồng Thanh Trang.
Hóa ra bản "hợp đồng quan trọng" đó là tạo ra một đứa trẻ.
Thật nực cười.
Sự căm hận lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể tôi, dập tắt mọi cảm xúc khác. Tôi không còn thấy đau nữa. Không còn thấy buồn nữa.
Chỉ có căm hận.
Tôi lặng lẽ quay người, đi về phía phòng làm việc của Trần Thái Phong. Tôi không mở đèn, chỉ dựa vào ánh trăng yếu ớt hắt vào từ cửa sổ.
Trên tường, bức ảnh cưới của chúng tôi vẫn treo ở đó. Nụ cười hạnh phúc của tôi trong ảnh trông thật ngu ngốc và đáng thương. Bên cạnh là những bức ảnh gia đình, có tôi, có anh ta, và có An An.
Một gia đình hạnh phúc giả tạo.
Tôi với tay, gỡ bức ảnh gia đình lớn nhất xuống. Không một chút do dự, tôi đập mạnh nó xuống sàn nhà.
Tấm kính vỡ tan tành, tạo ra một âm thanh chói tai trong đêm tĩnh lặng. Những mảnh vỡ văng tung tóe, giống như trái tim tôi.
Tôi mặc kệ những mảnh vỡ, lục tung ngăn kéo bàn làm việc. Hộ chiếu của tôi, chứng minh thư, tất cả giấy tờ quan trọng đều bị anh ta cất giữ trong két sắt.
Mật khẩu két sắt. Tôi biết nó là gì.
Là ngày sinh nhật của Hồng Thanh Trang.
Thật trớ trêu.
Tôi nhập dãy số, cánh cửa két sắt nặng nề bật mở. Hộ chiếu của tôi nằm ngay ngắn bên trong, cùng với một xấp tài liệu.
Tôi lấy hộ chiếu của mình, và cả của An An. Dù con không còn nữa, tôi cũng sẽ không để lại bất cứ thứ gì thuộc về thằng bé ở nơi bẩn thỉu này.
Tôi ôm chặt hai cuốn hộ chiếu vào lòng, xoay người, bước ra khỏi phòng.
Tôi không mang theo bất cứ thứ gì khác. Quần áo, trang sức, những món quà đắt tiền mà anh ta từng mua cho tôi... tất cả đều vô nghĩa.
Tôi bước ra khỏi cánh cửa chính, không một lần ngoảnh đầu lại.
Căn biệt thự lộng lẫy này, nơi đã giam cầm tôi suốt bảy năm, giờ đây chỉ còn là một cái lồng son trống rỗng.
Tình yêu đã chết. Hy vọng đã tàn.
Đan Mẫn Nhi của ngày xưa, người vợ dịu dàng, tận tụy, yêu Trần Thái Phong đến quên cả bản thân, đã chết rồi.
Chết cùng với con trai của cô ấy.
Người bước ra khỏi cánh cửa này đêm nay, là một Đan Mẫn Nhi hoàn toàn khác.
Một người đã được tái sinh từ đống tro tàn của sự phản bội và đau thương.
Tôi sẽ không bao giờ quay lại.
Có thể bạn cũng thích





