
Đau khổ, phản bội và trả thù hàng tỷ đô la
Chương 2
Vũ Linh San POV:
"Cảm ơn cậu đã đến, chị Linh San."
Khuất Thế Vinh mỉm cười, một nụ cười mang đậm vẻ ăn chơi, lãng tử. Anh ta ngồi vắt chéo chân trên chiếc sofa bọc da cá sấu màu đen tuyền, tay cầm ly rượu vang đỏ sóng sánh.
Chúng tôi đang ở trong phòng VIP của một câu lạc bộ đêm nổi tiếng bậc nhất thành phố, nơi mà anh ta là chủ. Căn phòng cách âm hoàn toàn, bên ngoài là tiếng nhạc xập xình và những tiếng reo hò cuồng nhiệt, nhưng bên trong chỉ có sự im lặng đến ngột ngạt.
"Cậu Khuất đây thật biết cách hưởng thụ," tôi nói, cố gắng nở một nụ cười xã giao. Ánh mắt tôi lướt qua những cô người mẫu chân dài đang đứng sau lưng anh ta. "Xung quanh luôn có nhiều người đẹp vây quanh."
"Chỉ là vài người bạn thôi," anh ta nhún vai, vẻ mặt bất cần. "So với người vừa thành công rực rỡ trong Tuần lễ Thời trang vừa rồi như chị Linh San đây, tôi nào có đáng gì."
Tôi biết anh ta đang nói đến việc bộ sưu tập mới của V-San được giới chuyên môn đánh giá rất cao. Đó là thành công của tôi, của tâm huyết mà tôi đã đổ vào suốt nửa năm qua.
"Chỉ là may mắn thôi," tôi khiêm tốn đáp.
"May mắn sao?" Khuất Thế Vinh cười khẩy. "Tôi thì không nghĩ vậy. Đặc biệt là khi vị CEO đáng kính của V-San, chồng chị, lại không có mặt để chúc mừng thành công của vợ mình, mà lại bận rộn 'an ủi' một cô người mẫu trẻ ở một góc khác của thành phố."
Những lời nói của anh ta như những mũi kim châm thẳng vào tim tôi. Nhưng tôi không thể để cho anh ta thấy sự yếu đuối của mình.
"Đó là chuyện riêng của gia đình tôi."
"Ồ, tất nhiên rồi." Khuất Thế Vinh ra hiệu cho những cô gái kia lui ra ngoài. Cánh cửa phòng đóng lại, chỉ còn lại hai chúng tôi. Nụ cười trên môi anh ta tắt ngấm, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng, sắc bén. "Vậy thì chúng ta hãy nói chuyện công việc đi, chị Vũ Linh San."
Anh ta đặt một chiếc máy tính bảng lên bàn, xoay màn hình về phía tôi.
Trên màn hình là một loạt hình ảnh.
Mai Gia Vượng và Hoài Hoan. Họ ở trong một căn hộ sang trọng. Họ ôm nhau trên sofa, nấu ăn cùng nhau trong bếp, và... nằm trên cùng một chiếc giường. Những tấm ảnh chụp rất rõ nét, rõ đến mức tôi có thể thấy được vẻ mặt hạnh phúc mãn nguyện của chồng mình.
Và rồi, là video. Đoạn ghi âm tôi nhận được đêm qua chỉ là một phần nhỏ. Trong video, Vượng đang ôm Hoài Hoan từ phía sau, giọng nói anh ta đầy say đắm.
"Hoài Hoan, em có biết không? Ở bên em, anh mới thực sự cảm thấy mình đang sống."
Hoài Hoan quay lại, giọng nũng nịu. "Vậy còn chị Linh San thì sao? Anh không sợ chị ấy biết sao?"
"Cô ấy?" Vượng cười nhạt, một nụ cười mà tôi chưa bao giờ thấy. "Anh và cô ấy chỉ còn là đối tác kinh doanh. Tình cảm đã chết từ lâu rồi. Nếu không phải vì V-San, nếu không phải vì cô ấy vẫn còn giá trị lợi dụng, anh đã ly hôn từ lâu."
Giá trị lợi dụng.
Đầu óc tôi quay cuồng. Tai tôi ù đi. Mọi thứ trước mắt tôi như nhòe đi. Bảy năm hôn nhân, mười năm yêu đương, tất cả chỉ là "giá trị lợi dụng".
Tôi cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá đè nặng, không thể thở nổi. Lớp vỏ bọc mạnh mẽ mà tôi cố gắng dựng lên đã hoàn toàn sụp đổ.
"Tại sao...?" Giọng tôi lạc đi, run rẩy. "Tại sao cậu lại cho tôi xem những thứ này?"
Tôi đã không còn giữ được sự bình tĩnh nữa. Tôi nhìn thẳng vào mắt Khuất Thế Vinh, cố tìm kiếm một câu trả lời. Anh ta còn trẻ, chỉ mới 24 tuổi, kém tôi đến 8 tuổi. Một thiếu gia nổi tiếng ăn chơi, lăng nhăng của tập đoàn Thịnh Phát, đối thủ không đội trời chung của V-San trong lĩnh vực bất động sản và khách sạn. Tại sao anh ta lại giúp tôi?
"Chị Linh San, chị là một người thông minh, một nhà thiết kế tài năng," anh ta nói, giọng đều đều. "Chị nghĩ trên đời này có bữa ăn nào là miễn phí sao?"
Tôi nhìn anh ta, cố gắng hiểu được ý đồ đằng sau đôi mắt sâu thẳm kia.
"Cậu muốn gì?" tôi hỏi thẳng.
"Rất đơn giản." Khuất Thế Vinh rót cho tôi một ly nước. "Tôi muốn chị ly hôn Mai Gia Vượng."
Tôi cười khổ. "Cậu nghĩ tôi sẽ dễ dàng từ bỏ V-San, từ bỏ tâm huyết của mình chỉ vì vài tấm ảnh này sao? Cậu đang muốn thâu tóm V-San, phải không?"
"Thâu tóm? Không, không." Anh ta lắc đầu. "Tôi không có hứng thú với một thương hiệu thời trang đang trên đà phát triển. Cái tôi muốn, là phá hủy nó. Hoặc đúng hơn, là tái cấu trúc nó. Chị và tôi, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một đế chế mới. Chị có tài năng, tôi có vốn và địa vị. Chị sẽ không còn phải làm nền cho Mai Gia Vượng nữa."
"Tôi không hiểu." Tôi lắc đầu. Tôi vẫn nghĩ đây chỉ là một cái bẫy. "Tại sao tôi phải tin cậu?"
Khuất Thế Vinh nhìn tôi, ánh mắt anh ta đầy vẻ thông cảm một cách kỳ lạ.
"Bởi vì tôi biết chị đang mang thai."
Tôi sững người. Làm sao anh ta biết được?
"Và tôi cũng biết," anh ta nói tiếp, giọng trầm xuống, "Mai Gia Vượng đã bí mật chuyển một số lượng lớn tài sản của công ty ra nước ngoài, vào một tài khoản mang tên Hoài Hoan."
Anh ta lướt tay trên máy tính bảng. Một loạt các giao dịch ngân hàng, các hợp đồng mua bán bất động sản ở Thụy Sĩ, các giấy tờ sở hữu du thuyền... tất cả đều đứng tên Hoài Hoan. Con số lên đến hàng chục triệu đô la.
Đó là tiền của V-San. Là mồ hôi, nước mắt và công sức của tôi. Anh ta đã lấy tiền của chúng tôi để cung phụng cho nhân tình.
Cơn giận dữ bùng lên, lấn át cả nỗi đau. Bàn tay tôi siết chặt lại, móng tay đâm sâu vào da thịt.
Sự phản bội này không chỉ là về tình cảm. Nó còn là sự lừa dối trắng trợn về tài chính, là sự phủ nhận toàn bộ công sức của tôi.
Khuất Thế Vinh đã đúng. Không có bữa ăn nào là miễn phí. Và Mai Gia Vượng, anh ta sẽ phải trả giá cho tất cả những gì anh ta đã làm.
Có thể bạn cũng thích





