
Đau khổ, phản bội và trả thù hàng tỷ đô la
Chương 3
Vũ Linh San POV:
Cả đêm đó tôi không ngủ.
Tôi ngồi trong phòng làm việc, nhìn ra thành phố lấp lánh ánh đèn qua khung cửa kính lớn. Mỗi ánh đèn là một câu chuyện, một cuộc đời. Và cuộc đời tôi, vừa mới đây thôi còn rực rỡ như cả một dải ngân hà, giờ chỉ còn là một đốm sáng leo lét sắp tàn.
Sáng hôm sau, tôi nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình trong gương. Mắt thâm quầng, da tái nhợt. Tôi trang điểm thật kỹ, dùng lớp kem nền đắt tiền nhất để che đi vẻ mệt mỏi, dùng màu son đỏ rực để tạo ra một ảo ảnh về sức sống.
Khi tôi bước ra phòng khách, Vượng đã chuẩn bị xong bữa sáng. Anh ta mặc một chiếc tạp dề, tay cầm chảo trứng, mỉm cười với tôi.
"Chào buổi sáng, vợ yêu."
Anh ta đang cố gắng diễn một vai người chồng hoàn hảo. Một vở kịch vụng về và giả tạo. Tim tôi quặn thắt. Cơn buồn nôn lại dâng lên cổ họng.
Tôi nuốt xuống. Tôi không thể để anh ta thấy tôi gục ngã. Chưa phải lúc này.
Tôi mỉm cười đáp lại, một nụ cười mà tôi đã luyện tập trước gương hàng chục lần. "Chào anh. Anh dậy sớm vậy?"
"Hôm nay là cuối tuần mà. Anh muốn tự tay chuẩn bị bữa sáng cho em." Anh ta đặt đĩa trứng lên bàn, kéo ghế cho tôi. "Ăn đi cho nóng."
Tôi ngồi xuống, nhìn đĩa trứng ốp la được tạo hình trái tim một cách vụng về. Đã bao lâu rồi anh ta không làm điều này?
Tôi cầm nĩa lên, nhưng không tài nào nuốt nổi.
"Hôm nay chúng ta sẽ đến dự buổi ra mắt bộ sưu tập của nhà thiết kế trẻ triển vọng nhất năm," tôi nói, chuyển chủ đề. "Em muốn anh đi cùng. Sự có mặt của CEO V-San sẽ rất quan trọng."
Đây là một sự kiện quan trọng trong giới. Tôi cần anh ta ở đó, đóng tròn vai người chồng ủng hộ vợ mình. Đó là một phần trong kế hoạch của tôi.
"Tất nhiên rồi, vợ yêu." Anh ta gật đầu ngay lập tức. "Bất cứ điều gì em muốn."
Rồi anh ta ngập ngừng một chút, giả vờ nói một cách tình cờ. "À này, Hoài Hoan, cô người mẫu mới của chúng ta, cũng có mặt trong show diễn đó. Con bé rất có tiềm năng, nhưng còn non kinh nghiệm. Em có thể chỉ bảo nó một chút không?"
Tôi suýt nữa thì bật cười. Chỉ bảo? Anh ta muốn tôi, người vợ bị cắm sừng, phải "chỉ bảo" cho nhân tình của anh ta sao?
"Em không nghĩ đó là ý hay," tôi nói thẳng. "Cô ta không phải là người mẫu độc quyền của V-San. Hơn nữa, phong cách của cô ta không phù hợp với định hướng cao cấp mà em đang xây dựng."
"Sao em lại nói vậy?" Vượng cau mày. "Anh thấy cô ấy rất có tố chất. Thậm chí còn có nét giống em ngày xưa, đầy sức sống và đam mê."
Giống tôi ngày xưa? Bây giờ thì sao? Bây giờ tôi đã già, đã cũ kỹ, đã không còn sức hấp dẫn trong mắt anh ta nữa ư?
"Giá trị của một nhà thiết kế không nằm ở tuổi tác, mà nằm ở tài năng và tầm nhìn," tôi lạnh lùng đáp trả. "Và giá trị của một thương hiệu nằm ở sự độc nhất, không phải là bản sao của bất kỳ ai."
Vượng có vẻ nhận ra mình đã lỡ lời. Anh ta vội vàng nắm lấy tay tôi.
"Anh không có ý đó, San. Anh chỉ... Anh xin lỗi. Dạo này anh stress quá." Anh ta lại bắt đầu bài ca quen thuộc. "Em biết mà, anh yêu em hơn bất cứ ai."
Thật nực cười.
Tôi rút tay lại, đứng dậy.
"Em mệt rồi. Em lên công ty trước."
Nói rồi, tôi quay lưng bước đi, không cho anh ta cơ hội nói thêm bất cứ lời nào.
Ngay khi đến công ty, việc đầu tiên tôi làm là gọi cho trợ lý tin cậy của mình, cậu Long, một chuyên gia công nghệ thông tin hàng đầu.
"Long, chị cần em giúp một việc. Tuyệt đối bí mật."
Nửa tiếng sau, Long và đội của cậu ta đã có mặt tại văn phòng của Vượng. Hôm nay là cuối tuần, công ty không có ai.
"Chị San, hệ thống bảo mật của CEO Mai rất phức tạp," Long nói sau khi kiểm tra máy tính của Vượng. "Nhưng không phải là không có cách."
Tôi đứng bên cạnh, tim đập thình thịch. Đây là một canh bạc. Nếu bị phát hiện, tôi sẽ mất tất cả.
Sau gần một giờ đồng hồ căng thẳng, Long cuối cùng cũng phá được mật khẩu. Cậu ta nhanh chóng cắm một chiếc USB vào máy.
"Được rồi chị. Toàn bộ dữ liệu đang được sao chép."
Trong lúc chờ đợi, tôi liếc nhìn màn hình. Đó là những email, những file tài chính, những kế hoạch kinh doanh... Nhưng thứ đập vào mắt tôi lại là một thư mục được đặt tên "Kỷ niệm".
Tò mò, tôi nhấp chuột vào.
Bên trong là hàng trăm tấm ảnh và video của Vượng và Hoài Hoan. Những chuyến du lịch sang trọng, những bữa tối dưới ánh nến, những món quà đắt tiền... Thậm chí có cả một video anh ta hát chúc mừng sinh nhật cô ta trên một chiếc du thuyền lộng lẫy ở Monaco.
Tim tôi như bị ai đó dùng dao đâm vào rồi khoét sâu. Nỗi đau thể xác còn không bằng một phần mười nỗi đau này.
Anh ta chưa bao giờ làm những điều đó cho tôi. Kể cả trong những ngày tháng mặn nồng nhất.
Tôi cắn chặt môi dưới, cắn đến mức bật máu, để ngăn tiếng nấc nghẹn ngào bật ra. Tôi không được khóc. Không phải lúc này.
"Long," tôi nói, giọng khàn đi. "Sao chép toàn bộ thư mục đó. Và cài một phần mềm theo dõi vào máy tính và điện thoại của anh ta."
"Đã rõ, thưa chị."
Chúng tôi rời khỏi văn phòng của Vượng một cách nhanh chóng và lặng lẽ, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Khi tôi vừa bước ra khỏi thang máy, Vượng đột nhiên xuất hiện ở sảnh. Tôi giật mình.
"Em làm gì ở công ty vào cuối tuần vậy?" anh ta hỏi, tay cầm một hộp cháo. "Anh gọi cho em không được nên lo quá. Em chưa ăn sáng, anh mua cháo cho em này."
Một nhân viên đi ngang qua, cúi đầu chào chúng tôi. "CEO Mai thật là thương giám đốc Vũ. Thật đáng ngưỡng mộ."
Ngưỡng mộ? Nực cười. Anh ta chỉ đang diễn một vở kịch khác. Một vở kịch hoàn hảo cho người ngoài xem.
Tôi đã quá mệt mỏi với những lời nói dối của anh ta. Tôi chỉ muốn lật tung tất cả, gào vào mặt anh ta. Nhưng lý trí đã ngăn tôi lại.
Tôi phải bình tĩnh. Vì kế hoạch lớn hơn. Vì đứa con trong bụng.
Tôi né tránh cái ôm của anh ta, nhận lấy hộp cháo.
"Cảm ơn anh. Chúng ta đi thôi, sắp đến giờ rồi."
Tôi cần phải giành lại quyền kiểm soát V-San. Bộ phận nghiên cứu và phát triển sản phẩm mới, đứa con tinh thần mà tôi đã bí mật xây dựng trong hai năm qua, chính là con át chủ bài của tôi. Nó là tương lai của V-San, và nó nằm hoàn toàn trong tay tôi.
Trên đường đến sự kiện, Vượng vẫn tiếp tục đóng vai người chồng chu đáo. Anh ta hỏi tôi có mệt không, có muốn ăn gì không.
Tôi chỉ im lặng.
Trong đầu tôi, một kế hoạch trả thù tàn khốc đang dần hình thành. Tôi sẽ dùng chính những bằng chứng này để buộc anh ta phải giao ra cổ phần của mình trong V-San. Tôi sẽ khiến anh ta mất tất cả.
Có thể bạn cũng thích





