
Đại tiểu thư đoàn sủng quá ngông, Tần gia cấm dục khó cầm giữ
Chương 2
Khương Ninh lao qua đó, dùng đôi tay nhuốm đầy máu đập mạnh vào cửa kính xe, giọng nói vừa khàn đặc vừa run rẩy: "Cầu xin anh!"
Tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Người đàn ông nhìn cô với vẻ mặt đầy hứng thú.
"Cầu xin anh." Khương Ninh nhìn vào bọn bắt cóc càng lúc càng tới gần ở sau lưng, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đen láy long lanh, giọng nói run rẩy: "Tôi sẽ báo đáp lại anh!"
Khóe miệng người đàn ông nhếch lên đầy tinh nghịch: "Lên xe."
Động cơ lập tức vang lên một tiếng gầm rú, sau đó nhanh chóng lao đi.
…
Bên tai là tiếng gió gào thét và tiếng động cơ gầm rú, bọn bắt cóc bị bỏ lại ở phía sau.
Cô đã sống sót.
Người đàn ông đưa Khương Ninh tới khách sạn mà cô đang ở.
Khương Ninh run rẩy lấy điện thoại từ trong túi ra.
Trên màn hình toàn là nước mưa, cô dùng tay lau sơ qua.
Không có cuộc gọi nhỡ.
Không có tin nhắn.
Thậm chí ngay cả một tin nhắn WeChat cũng không có.
Khương Ninh nhìn vào màn hình điện thoại tĩnh lặng, tia sáng cuối cùng trong đáy mắt, đã hoàn toàn dập tắt.
Khương Ninh lấy hết sức chớp mắt, nuốt ngược trở vào nỗi chua xót trong khóe mắt.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt người đàn ông và nói: "Tôi thêm tài khoản WeChat của anh nhé."
Ngón tay thon dài của người đàn ông lấy điện thoại ra, mở mã QR, trực tiếp đưa tới đến trước mặt cô.
Sau khi Khương Ninh quét mã thành công, lập tức chuyển qua đó một trăm lẻ năm triệu.
"Bây giờ trên người tôi chỉ có nhiêu đây thôi." Khương Ninh ngước mắt lên nhìn người đàn ông cao hơn cô một cái đầu, và nói: "Phần còn lại, đợi sau khi tôi về nước, nhất định sẽ hậu tạ anh thật tử tế."
Người đàn ông nhếch môi lên, gửi tên mình vào khung trò chuyện WeChat với Khương Ninh: [Tần Tiêu]
Khương Ninh cũng gõ tên của mình vào: [Khương Ninh]
Khương Ninh nhìn anh với ánh mắt cảm kích, và nói: "Việc hôm nay thực sự cảm ơn anh. Tôi có việc cần về nước một chuyến…"
"Được, chúc cô thượng lộ bình an." Tần Tiêu nói xong bèn quay người rời đi.
Khương Ninh.
Đúng thực là một phụ nữ thú vị.
Trông yếu đuối, đáng thương, nhưng lại lạnh lùng quật cường.
Một người phụ nữ như thế, lẽ ra nên được đàn ông nâng niu bảo vệ trong lòng bàn tay.
Anh bắt đầu mong chờ lần gặp mặt tiếp theo giữa họ.
Khương Ninh ngồi máy bay suốt năm tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng về tới trong nước.
Cô gọi một chiếc xe công nghệ, quay về Biệt thự Vân Đỉnh.
Cố Từ vẫn chưa trở về, có lẽ vẫn còn đang tận hưởng sự dịu dàng bên cạnh Lâm Tuyết đang sợ hãi.
Khóe miệng Khương Ninh khẽ nhếch lên, trong lòng chỉ còn lại sự mỉa mai.
Cô đi vào phòng sách, mở máy tính lên, in ra hai bản thỏa thuận ly hôn với động tác vô cùng thành thạo, sau đó ký tên mình vào đó.
Khương Ninh đi vào phòng ngủ thu dọn đồ đạc của mình.
Lúc này, nhìn vào bức ảnh cưới to đùng treo ngay đầu giường, Khương Ninh chỉ cảm thấy cực kỳ châm biếm.
Cô bước qua đó, giẫm lên mép giường, cố gắng hết sức gỡ khung ảnh to đùng đó xuống, và ném mạnh xuống đất.
"Rầm!"
Một tiếng động lớn vang lên, khung ảnh đập mạnh xuống sàn nhà. Mặt kính vỡ tan tành, mảnh vỡ văng khắp nơi, dưới đất là một mớ hỗn độn.
Hai người trong ảnh cũng bị nứt thành vô số mảnh vỡ, không thể nào ghép lại như cũ được nữa.
Khương Ninh mặt không biểu cảm bước qua những mảnh vỡ dưới đất, kéo ra chiếc vali 20 inch cũ.
Đây là chiếc vali cô mang theo khi gả vào đây, bây giờ thứ cô mang đi, cũng chỉ có những món đồ này. Vài chiếc áo thun đã giặt tới phai màu, một chiếc quần jean đã sờn cũ, và một cuốn album ảnh đã được lật xem tới rách nát.
Còn những bộ trang phục dạ hội và trang sức mà Cố Từ mua cho cô để phô trương thanh thế, cô không hề đụng vào một món nào cả.
Mười phút sau.
Khương Ninh xách vali xuống lầu, đặt ngay ngắn bản thỏa thuận ly hôn lên chiếc bàn trà bằng đá cẩm thạch trong phòng khách.
Cánh cổng lớn vang lên tiếng mở khóa vân tay.
Cố Từ đẩy cửa bước vào, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Khi nhìn thấy cảnh tượng bừa bộn trên sàn, cùng với bức ảnh cưới bị đập vỡ nát vứt trong thùng rác, sắc mặt anh ta lập tức tối sầm lại.
Anh ta bước nhanh về phía trước, khi tới trước cửa phòng ngủ, thì nhìn thấy Khương Ninh đang xách vali.
"Cô về nước nhanh vậy à?" Cố Từ cau mày lại.
"Không về nước để ở nước ngoài chờ chết sao?" Khương Ninh cười mỉa mai, kéo theo vali chuẩn bị rời khỏi đây.
"Cô lại náo loạn gì nữa đấy?" Cố Từ chặn trước mặt cô, giọng nói lạnh lùng, toát lên vẻ bực bội: "Chẳng phải tối qua đã nói trong điện thoại rồi sao? Bệnh tim của Lâm Tuyết tái phát, tôi phải ở bên cô ấy. Cô là Cố phu nhân, có thể nào rộng lượng một chút hay không?"
Có thể bạn cũng thích





